Merry Christmas and A Happy New Year - Mừng Chúa Giáng Sinh

 

 

Trang Thơ Văn Giáng Sinh

 

Trang Thơ Văn Giáng Sinh 2

Nhớ Mùa Noel 72

 

 

 

 

 

 

Sài G̣n Noel
.
Mùa Noel lại đến rồi em
Sài G̣n phố thiệp rộn người xem
Thánh đường rộn ră hồi chuông đổ
Bọn họ yêu nhau, ngó thấy thèm
.
Đă thấy nhà ai lá đỏ tươi
Đă thấy môi ai đọng nét cười
Năm tháng tàn phai đời tuổi trẻ
Vẫn thấy xa xăm một bóng người
.
Ta thấy em về trong áo trắng
Má hồng môi đỏ, dịu dàng chưa
Em đẹp cho ḷng anh chết lặng
Nụ cười hé mở, mắt đong đưa
.
Nhớ xưa đường vắng cùng chung bước
Chuyện tṛ đâu dám ngơ lời thương
Nghéo tay hai đứa cùng hẹn ước
Đêm đến cùng đi lễ giáo đường
.
Anh đứng bên này, em lối kia
Nhà thờ, nam nữ cũng phân chia
Trông lên tượng Chúa cao ṿi vọi
Nguyện ước ngày mai chẳng cách ĺa
.
Chắc Amen cũng giống Nam mô
Hai tiếng cầu kinh, cực thấy mồ
Thế nhưng con nguyện theo chân Chúa
Kính Chúa c̣n hơn cả tín đồ
.
Vận nước gây nên cảnh bể dâu
Chúa ở trời cao cũng lắc đầu
Giáo đường cổ kính c̣n nguyên đó
Người cũ bây giờ lạc bước đâu
.
Thiên sứ ngày xưa nhuốm bụi trần
Xa rồi, c̣n lại tiếng chuông ngân
Ta đi, đi măi chưa về tới
Mộng ước ngày xanh ngỡ thật gần
.
Xứ người, em sống đời hiu quạnh
Noel c̣n nhớ những ngày thơ
Để nghe hơi ấm mùa đông lạnh


Của chút t́nh xưa tuổi dại khờ
.
Anh nửa mong ngày ḿnh chung bước
Nửa lo già xấu chẳng ai thương
Nếu ta c̣n trẻ như ngày trước
Có dám cùng đi suốt nẽo đường?
.
Lang thang anh bước trong đêm thánh
Em ở trời xa có độc hành
Ở đây trăng sáng soi niềm nhớ
Gửi tới người xưa giấc mộng lành
.
Giáng sinh đèn sáng sao giăng lối
Cũng chỉ làm vui một tối thôi
Chúa ơi mừng Chúa ra đời nhé!
Ngọn nến ḷng con tắt lịm rồi.
.
Minh Chí


 

 

Mùa Noel đó

Mùa Noel đó, ḿnh hẹn ước
Lại nhà nhỏ bạn, mở party
Em đă xin nhà cho phép trước
Tám giờ, hai đứa sẽ cùng đi.
Buổi sáng, trong ḷng sao rối rắm
Nôn nao mong hết cả ngày chưa
Đi ra nh́n kiếng, đi vào ngắm
Chà! cái thằng ni cũng dễ ưa!
Cơm chiều nuốt vội mấy hạt cơm
Mẹ bảo, cho nên nó mới ṛm
Chị ơi, ủi giúp em đồ mới
Chải đầu, lén xịt chút dầu thơm
Rồi cũng đến giờ, anh ghé qua
Mẹ em đang đứng ở hiên nhà
“Tụi con đi lễ nơi nào đấy?”
“Thưa bác, con đi lễ Đức Bà”.
Đông đảo bạn bè buổi party
Đứa đờn, đứa hát, đứa nâng ly
Em như sao sáng trong đêm ấy
Anh chỉ nh́n thôi, biết nói ǵ
Đi hoài chưa tới nổi Đức Bà
Người ta đông quá đổi người ta
Gởi xe đi bộ là hay nhất
Ḿnh bước trên đường rộn thánh ca
Ghé quán, anh kêu cà phê đá
Em ly sữa nhỏ, chút cà phê
Người ra vào quán đông vui quá
Cứ măi nh́n ta, mắc cỡ ghê!
Nhà thờ chật cứng, ngồi sân cỏ
Tiếng chuông báo lễ giục hồi lâu
Anh ngồi xa quá, nh́n không rơ
Em ở đàng kia có nguyện cầu
Dáng em thon nhỏ trong đêm sáng
Nh́n lâu, sao cũng giống thiên thần
Lời ca thánh thiện dâng lên Chúa
Chúa của t́nh yêu trẻ ngại ngần
Chúa ơi, tha thứ cho con trẻ
Ngoại đạo làm gan, nhép miệng theo
Nếu như mai mốt... th́ con sẽ
Học hết ngàn kinh, đọc một lèo
Tan lễ ḿnh đi mấy dặm đường
Chân sưng giầy mới, thật đau thương
Tay xách một xâu giầy với dép
Hai kẻ hành hương quá dị thường
Thương nhau, suốt nẽo đường tan lễ
Nói cười, mắt liếc cứ như say
Về nhà, nghĩ lại ḿnh nhát tệ
Chẳng biết chung đường tay nắm tay
...
Em bỏ quê hương, chỉ một ngày
Về miền đất lạ cuối trời mây
Bao nhiêu kỷ niệm ngày thơ ấy
Ánh nến xưa c̣n trong mắt nai?
Ba mốt năm trời lại xót xa
Chuyện mùa xưa lễ Chúa sinh ra
Nhớ chi chuyện cũ thành dâu bể
Tượng Chúa nhiều năm cũng đă già
Vẫn biết ngày xưa t́nh lăng mạn
Mây bay, gió thoảng, hạt sương tan
Sao nghe chuông đổ buồn u ẩn
Nghe giữa hoàng hôn vẵng tiếng than
Mưa vẫn c̣n rơi trên tháp chuông
Mùa đông băo rớt chỉ thêm buồn
Chúa ơi, Chúa bỏ con từ đấy
Đời vắng em rồi, lạc tiếng chuông.

Minh Chí

 

 

 

 

Đêm Giáng Sinh 1974 tại ĐàLạt

 

Cho tới bây giờ , vào mỗi đêm Chúa Giáng Trần, tôi đều nhớ lại đêm Noel 1974 ở Dalat.

Một ḿnh lang thang lếch thếch đi bộ qua các đường phố dưới cơn mưa nhẹ, đi đến những quán caphê t́m bạn bè hay người quen, ở Viện Đại Học không biết là có chương tŕnh van nghệ như năm trước không? Không c̣n trú ngụ trong Đại Học Xá nên tôi không tham dự buổi họp mặt revillion giưă anh chị em sinh viên cuả hai đại học xá nam
và nữ như những nam trước. Và cũng không biết là các nhóm sinh viên khác có nơi nào là tổ chức họp mặt không ? Chả bù với năm trước, năm 73 th́ party không ngừng nghỉ từ chiều 24 cho tới 3, 4 giờ sáng ngày 25...

Tối 24, khi trời vưà xẩm tối, tôi cũng ra đường cho
vui với người ta. V́ trời mưa nên các dẫy phố ít hẳn người qua lại, không có ǵ trông như là đêm Noel cả.

Sau khi đi uống caphe ở hai quán Tao Đàn và Hạnh Tâm, tôi theo đoàn người bước về hướng nhà thờ Con Gà. Tới nhà thờ cơn mưa bát đầu nặng hạt. Tối hôm đó, trước cưả chánh cuả nhà thờ có chương tŕnh thánh ca Giáng Sinh, trên sân khấu có ban hợp ca đang tŕnh bày các ca khúc Giáng Sinh, cơn mưa quái ác đă làm cho khán giả tản mác đi t́m chỗ trú, chỉ c̣n dăm ba người cầm dù đứng rải rác; ban hợp ca vẫn kiên nhẫn chờ hát cho xong bài thánh ca....

Ướt và lạnh, tôi không nghĩ đến việc vô nhà thờ cho ấm...đành làm "Người Lữ Hành Trong Mưa " cho giống với tưạ đề một cuộn phim cine ...

Nghĩ lại, phải chăng cái ướt át, buồn thảm cuả đêm Giáng sinh năm 1974 đó Ở Dalat như báo hiệu một cái ǵ sầu thảm buồn bă lắm, y như ràng đó là đêm Giáng sinh cuối cùng cuả tôi ở Dalat, và cũng là đêm Giáng sinh cuối cùng cuả cả một thời đại....

Chúc tất cả ACE QGNT muà Giáng Sinh nồng ấm nhất...

 

 

 

Mùa Giáng Sinh Năm Nay
Hôm qua tiển một người ra về, nh́n trời lúc 6 giờ chiều nhưng sương mù giăng mắc.
Sau đó ra đứng ở khung cửa sổ nh́n xuống đường, sương mù như khói lam chiều quyện, ḷng chợt nhói đau khi nghỉ đến ngày Noel sắp đến, ngày Giáng Sinh chúa ra đời , ôi Saigon bây giờ chắc đông vui và tắp nập
lắm? nhà nhà chắc là trang trí nhiều ngôi sao và cây thông được bày trí ? đèn chớp giăng mắc tạo nên khung cảnh vui của ngày lể hộị
Ḷng cảm thấy cô liêu, tự nhiên ḷng chùng xuống, chắc là sắp khóc quá nếu không vội vàng đi ra khỏi nhà ngay để ngắm sương mù dầy đặc.
Màn sương mù vây quanh đến lạ kỳ, đứng cách khoăng hơn 15m có lẻ không thấy được rỏ mặt, chung cư buổi chiều xe của người người đi về, mà trời hơn 6g đă bắt đầu tối, đi bộ ngắm sương mù mà cứ phập phồng sợ bị xe đụng, giương đôi mắt để cố nh́n rỏ đèn pha của xe mà tránh, nếm thử sương mù thế nàỏ có lạnh lắm không ? hay chỉ như khói ?
Thật ra tôi cứ nghỉ rằng có sương mù th́ trời lạnh lắm- nhưng không- lành lạnh thắm vào hai má làm cho tôi càng thấy tỉnh hơn, thấy bớt căng cái đầu vừa làm việc mệt mơi .
Bóng đêm và sương mù vắng vẽ ,làm cho đêm có không khí lạnh lẽo, mù mịt, tôi đi trong đêm gió quyện và hương đêm bát ngát, ngây ngây, trí óc đi lang thang về lại những mùa Noel cũ...
Noel ở Saigon rộn rịp lắm, ai cũng mua cây thông về trang trí trong nhà, treo đèn kết quà vào cây thông , và những bản nhạc nói về Chúa Giáng Sinh được mở lớn trong nhà nghe vui tai , ḷng cũng dâng tràn những ư nghỉ của Chúa Giáng Sinh ban muôn hồng ân.
Những làng hang đá th́ đua nhau làm hang đá, những hang đá to lớn nối dài trong các hẻm lớn , dân Saigon thường đến các làng hang đá ở Saigon để chiêm ngưỡng và dẫn các con cháu đi xem, đẹp và thiên thần lắm, làm nên những chuổi hang rất mê đắm.
Ngày Noel, tức đêm 24 tháng 12 th́ tập trung ở khu vực Saigon, từ nhà thờ Dức Bà đến đường Ddồng Khởi , Lê Lợi, Nguyễn Huệ, đông thật là đông chen chân không lọt, ai là dân Saigon th́ đều biết thông lệ nầy, ngày Noel là ngày của những cặp t́nh nhân đi lể, mọi người đổ xô ra đường đi chơi, công giáo cũng có, phật giáo cũng có, không đạo cũng vào nhà thờ đi lể, đó làlể lớn nhất của thế giới khong phân biet có đạo hay khong, hơn ba mươi mấy năm rồi, Saigon vẫn như xưa không thay đổị Luon luon chen chân khong lọt vào ngày Noel.
Năm 2006 nhân Dà Lạt có hội Chợ Hoa DaLat vào Noel và tết dương lịch, tôi cũng đi xem chợ hoa và đồng thời muốn thưởng thức cái lạnh của đêm Thánh Vô Cùng nầỵ
Đúng như vậy, đêm Noel đi lể ở nhà thờ Con Gà, trời lạnh lắm , hai chân và hai tay cứ xoa vào nhau, trời lạnh mà người đi lể đông, nên có nhiều người đứng ở ngoài nhà thờ thưởng thức cái lạnh vô cùng nầy, trong đó có tôi, ôi ! thật là lạnh lẽo chúa sinh ra đờị
Giờ đây, chỉ c̣n 2 ngày nữa là đến đêm Noel, tôi cũng đang thưởng thức cái lạnh lẽo của trời đất, cái lạnh tha phương, ḷng chợt buồn rười rượi khi thấy ḿnh không có cây thông, không có hang đá và không có những bản Thánh Ca, chung quanh là nguoi xa la....
Cứ nghỉ những câu của Ba tôi căn dặn mà thương nhớ ông quá đị
<< Con nhớđi lể nha con, nhất là ngày Giáng Sinh, đêm Noel, Ba đă gặp Má con, Ba nhớ suốt đời cái đêm đẹp vô cùng đó, con đừng bao giờ quên đi lể đêm Noel con nhá, con nhớ nhé con sẽ gặp Ba Má trong ngày nầy với Chúa của chúng ta >> Tôi nhớ chứ, Ba ơi con khong bao giờ quên lời căn dặn nầy, con sẽ gặp Ba đêm Giáng Sinh ở bên Chúa ,mặc dầu nơi đây xa xôi lắm, con cũng chưa biết nhà thờ nằm ở đâu ? Nhưng con sẽ đi đến nhà thờ vào ngày Giáng Sinh nầy , con sẽ thấy Ba đứng trong những vị thiên thần và cùng hát bài Thánh Cạ
<< Đêm Dông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời , chúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa....>>
12g12' đêm 22 tháng 12 năm 2007
Kim Cuc
......

Và Noel năm nay ... tôi đă biết ... đêm Đông lạnh lẽo ... như thế nào rồi !
Lần đầu tiên trong đời ... tôi tự hỏi ...sao Chúa Hài Đồng chọn chi Muà Đông giá buốt để Giáng Sinh ....
Phải chăng ..Chúa muốn dùng sự xuất hiện của ḿnh để sưởi ấm ḷng nhân thế ...trong mùa những mùa Đông .. buồn !

Noel ở SàiG̣n nhộn nhịp vui và ấm áp .
Tôi thường ngồi cùng bạn bè ...trong một góc phố nào đó để chờ đón tiếng chuông nhà thờ ngân nga vang vọng trong không gian vào giờ Chúa Hài Đồng Giáng Thế như một điệu nhạc trời ...làm dịu nhẹ mọi nổi đau của trần gian .

Noel năm nay ... tôi nghe sao như giá buốt trong ḷng .
Tôi đă biết ...tuyết trong ánh đèn khuya lấp lánh ra sao . Và tôi đă thấy sương mù giăng đồi vắng mờ ảo dưới ánh trăng thơ mộng như thế nào .
Tôi không dám đi trong sương mù ... v́ tôi sợ lạnh ,
nhưng tôi phải lái xe trong sương mù ... v́ tôi phải đi làm .
Dọc theo khu phố tôi ở ... hang đá , đèn hoa ...cha.y dài ... và đặc biệt ...cây thông bạc trắng v́ tuyết ...dưới ánh đèn khuya !
Ở đây ... không khí trước ngày Noel ..sao thầm lặng quá , không như ở SàiG̣n .. người người rộn rả đón Noel từ ngoài phố vào tận sân nhà ..mới ấm áp làm sao !
Căm giác xa lạ ở đây , làm tôi thật nhớ , thật nhớ quê nhà !!!
NgocHuong
 

ÁO TRẮNG.
Ngày xưa trong thơ aó trắng tinh
Để "khach' đuờng xa " măt' doĩ nh́n
Như đàn buớm nhỏ tung cánh trắng
Mắt sáng hồn trong môi thắm xinh

Hai muà mưa nắng lặng lẽ qua
Aó em vẫn trắng ánh luạ là
Khép nép thật ngoan trong lớp hoc.
Tan truờng aó rộn khuc' hoan ca

Dâu bể đôỉ thay những ngâm. ngú
Nạ đâu aó trắng những ngaỳ vui
Nông truờng lao động đen bùn đất
Tay nhỏ sờn chai nuơc' măt' rơi

Hôm nay aó trắng laị về đây
Bên thầy cô ban. hưũ sum vầy
Bay cao tiếng hat' ngaỳ hôị lớn
Hanh. phuc' trong tôi maĩ ngât' ngâỵ


Nh́n những aó trắng tinh khôi ,vai kề vai cùng nhau hoà laị khuc' hợp xuớng năm nạ mà ḷng tôi xuc' động đến ngen. ngạ.Hơn luc' nạ hêt' tôi biêt' ơn nhac. sĩ Cung Tiến đă viêt' nên 1 lớ ca bât' hủ để tôi có thể vay muợn mà diễn tả tâm trang. cuả ḿnh "...ḷng cuồng điên v́ nhớ ..." Nố nhớ quắt quay về nhừng năm tháng đuơc. măc chiêc' aó dá trắng vơí phù hiêụ Quốc Gia Nghiă Tử.

Cũng vạ những ngaỳ cuôí năm,luc' âư Ság̣n vẫn có những cơn gió se lanh..Tôi c̣n nhớ buôỉ sáng sớm đap. xe đi hoc., ngang qua traị Huỳnh Huữ Bac., đât' trống xung quanh lam` gió thôỉ càng lanh., tê cóng cả taỵ
Đây là luc' để cac' nữ sinh lam` duyên dáng thêm cho tà aó trắng cuả ḿnh bằng những chiêc' aó len đủ maù sắc. Và đây cũng là luc' khuôn viên cuả truờng chúng ta đep. hơn bao giờ hêt'. Sân cỏ đều 1 maù xanh ngăn ngắt, con đuờng hoa mộng ( có người goị là xa lộ) dẫn từ cổng chính vạ khu nôị trú đuợc traỉ thảm  bằng triêụ triêụ canh' hoa muồng vàng (hay soan tây).
Trong caí nắng hanh hao cuả ngaỳ cuôí năm, trong từng cơn gió se sắt hiêm' hoi âư, những tà aó trắng tung bay đă tô điểm cho khung cảnh cuả truờng chúng ta thêm net' đep. tuyệt vớ.

Tôi yêu tà aó luạ trắng biêt' bao nhiêu nên đă có 1 kỷ niêm. thât. đáng yêu vạ Giáng sinh 74. Luc' âư tôi 15 tuôỉ, hoc. lớp 8 và môí t́nh hoc. tṛ vơí "chàng" truởng khôí xă hôị niên khoá 73-74, L.T. Điêm?.( có lẽ traí tim tôi biêt' rung động ...hơi bị sớm, nhưng cứ nghĩ ông Nguyên Sa đă cho người yêu cuả ông biết mơ mộng ởn tuôỉ 13, nên tôi đuơc. 15 là...chững chac. lắm rố!) Thât. ra tôi " thích" anh v́ ...anh " thich' " tôi, tôi cũng thich' anh v́ dáng đi hiên ngang và anh cũng là 1 cầu thủ trong đôị tuc' cầu cuả truờng.
Giáng sinh 74, anh có đaọ nên ngỏ lời mời tôi đi lễ vơí anh va `tôi nhân. lớ. Tam' giờ tối anh đến đón tôi trên chiêc' Honda, tôi yêủ điêụ buơc' ra ...trong tà aó luạ trắng, có cả phù hiêụ nghiêm chỉnh. Tôi nhân. ra trong mắt anh có sự ngỡ ngàng, nhưng chỉ thoáng qua và chúng tôi đă có 1 đêm Giáng sinh thât. vui.

Không biêt' bây giờ anh c̣n nhớ " tà aó đêm Noel" âư khg chứ tôi th́ không bao giờ quên đuơc. kỷ niêm. đep. naỳ. Hôm nay nh́n những aó trắng, có aó trắng đă lên chưc' bà nôị, bà ngoaị vâỵ mà môi cuời vẫn hân hoan, t́nh bằng hưũ vân~ đâm. đà. Aó trắng ơi,aó trắng vẫn c̣n tuơi duyên lắm . Aó trắng lam` ḷng tôi thổn thưc' không nguôị

(Thân aí gửi tặng những aó trắng yêu kiều trong ngaỳ lễ TATC 18/11/2006)
Hoàng Thi