Merry Christmas and A Happy New Year - Mừng Chúa Giáng Sinh

 

 

Trang Thơ Văn Giáng Sinh 2

 

Trang Thơ Văn Giáng Sinh 1

Nhớ Mùa Noel 72

 

Cảm xúc khi đọc 2 bài thơ cuả

 

 QGNT và thân hữu

 

 

Trong cái lạnh cuả những ngày cuối năm, tôi có

 

duyên được đọc hai bài thơ, với những vần thơ thật đẹp .

Bài thơ thứ nhất là những giòng thơ 5 chữ, viết bởi một phụ nữ gửi từ trong nước (*), cảm xúc về một buổi chiều hiu hắt :

"Qua phố buồn mênh mông
Gió lạnh tê tái lòng
Hoàng hôn sầu lịm nắng
Ngỡ ngàng đã vào đông" .

Chỉ với 20 chữ ngắn ngủi, tác giả đã khéo gieo vào
lòng người đọc một "nỗi sầu vạn cổ" , qua các từ :
mênh mông, tê tái, ngỡ ngàng, sầu lịm nắng ...
Ta hãy thử đọc tiếp xem, đâu là nguyên do gây nồi
buồn cho thi sĩ :

"Lang thang qua giáo đường
Chạnh Đông về vấn vương
Muà Giáng sinh đôi lứa
Tình học trò dễ thương" .

À, thì ra nhà thơ đang nhung nhớ về một muà giáng sinh  xa xưa, ở tuổi học trò, với bao kỷ niệm nơi gác thánh  lầu chuông .

Nhà thờ - Gió đông - muà Giáng sinh - Tình học trò là  những hình tượng gắn bó với nhau, làm nổi bật chủ đề : TÌNH YÊU .

Không phải ngẫu nhiên mà người Mỹ hay nói : "Christmas is time to say I love you" . Đã từ lâu, nhân loại vẫn thường gọi đêm Chuá ra đời là "Đêm an bình" , "Đêm Thánh" ... vì chứng tỏ được Tình Yêu vô biên cuả Thượng đế, khi chấp nhận rời bỏ ngai Trời, mặc lấy thân xác loài người .


Cho dù, ngày nay người ta đã tục hoá lễ Giáng sinh rất nhiều, nhưng cái thông điệp yêu thương mãi mãi còn trọn
vẹn .

 

 



Trở lại bài thơ "Qua phố chiều Đông" cuả KT75; với cách
gieo vần, cách sử dụng từ đầy ấn tượng, chúng ta
thấy lại "những hẹn hò quấn quýt" cuả tình yêu tuổi
học trò ngày nào; mà trong mỗi chúng ta, ai nấy đều trải
qua; nhất là trong muà Giáng sinh rộn rã, cho dù bạn theo
bất cứ một tôn giáo nào .

Nhưng ....
"Tình chỉ đẹp khi còn dang dở" (thơ tiền chiến)
Câu chuyện "buồn như thơ" và "như một giấc mơ" vì ...
"chia ly có ai ngờ" , và "người ra đi biệt xứ" .
Bây giờ, "miên man qua phố chiều" , tác giả chợt thấy
lòng "xao xuyến", "quạnh hiu" khi nhớ về "kỷ niệm" ngày
xưa, mà tác giả đã trân quý gọi là :
"Một thuả ngà dấu yêu" .

Nếu khép lại ở đây, chúng ta đã có thể dễ dàng tìm
lại chính mình trong tháng ngày cắp sách đến trường,
qua tâm sự người ở lại .
Nhưng may mắn thay, một nhà thơ hải ngoại đang giúp chúng
ta nói dùm tâm trạng cuả kẻ ra đi :

"Chừ ta chia nửa địa cầu
Tôi đây em đó xa lâu vẫn còn
Ngày xưa trăm dặm ngóng mong
Bây giờ ngàn dặm xuôi giòng chiêm bao "
(Hai phương - thơ Vi Thể)

Với những câu lục bát êm đềm, Vi Thể(**) đã :
"Trông vời dĩ vãng mà thương
Âm vang kỷ niệm vẫn thường ngân vang"

Có lẽ, ngày xưa, tác giả đã yêu và phải chia lià người
yêu khi tình đang nồng, tuổi đang xanh, nhưng chỉ vì hoàn
cảnh mà :
"Người đi quên tiếng giã từ
Bốn mươi năm lẻ đau nhừ giấc xuân
Giờ đây xin chút ân cần
Chắt chiu tâm sự phù vân cuộc đời" .

Tuy xa xôi ở hai bờ đại dương, tuy ở "Hai phương",như ng
tác giả vẫn mỏi mong :
"Phượng hồng trắng hạ chia phôi
Hai phương trông đợi vài lời thăm nhau"

Tất cả, bây giờ chỉ còn trong ký ức, thực tại bây giờ
: chàng đã già, dù con tim vẫn luôn trẻ trung, nên đành
ngậm ngùi :
"Ừ thôi cũng đã qua rồi
Chuyện xưa tuổi dại một thời lêu bêu
Tóc sương ai nhuộm ít nhiều
Soi gương xơ xác muối tiêu chợt buồn" .

Không hiểu, có khi nào, nhà thơ Vi Thể ao ước như thế
này không nhỉ :
"Nếu anh còn trẻ như năm trước
Quyết đón em về ở với anh
Những buổi chiều vàng phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh" (thơ Hoàng Cầm)

Cám ơn thi sĩ qgnt KT75, cám ơn nhà thơ Vi Thể (thân
hữu qgnt) đã nói dùm chúng ta tâm sự cuả kẻ ở người
đi , với biết bao kỷ niệm ngọc ngà, tâm tình dấu yêu
trong muà Noe"l 2009 .
Đến đây, chúng ta chắc hẳn vẫn còn nhớ những lời
thơ được phổ nhạc, trong bài hát "Niềm tin" :

"Lại một Noe"l nữa
Mấy muà Giáng sinh rồi
Anh ở đồn biên giới
Thương về một khung trời

Chắc Đà lạt vui lắm
Mimosa nở vàng
Anh đào kheo sắc thắm
Hương ngào ngạt không gian ..."
(thơ Nhất Tuấn)

Cuối cùng, xin nhường lại những liên tưởng tuyệt vời
cho mỗi cá nhân chúng ta về những kỷ niệm ngọt ngào
cuả mình trong những muà Noe"l rộn ràng ngày cũ .

phamvanduc
DFW, Chuá nhật thứ ba muà Vọng 2009 .

(*) tác giả KT75 là qgnt hiện sống ở VN, đã có một số
bài thơ được phổ nhạc .
(**) tác giả Vi Thể, đang cư ngụ ở DFW Texas , là thân
hữu QGNT .
 

 

 


 

 

 

Trăng Tròn Giáng Sinh

Giáng sinh vào lúc trăng tròn
Ddèn giăng khắp phố trăng còn lung linh
Trăng soi đêm lạnh ấm tình
Nhà nhà đón chúa an bình tươi vui .....

KT75
 

 

GIÁNG SINH NĂM ẤY ....

Anh ơi ! ngày lại giao mùa
Chiều buông gío lạnh khẻ lùa qua song
Nơi Anh chắc hẳn lập đông
Có nghe trăn trở nổi lòng xa quê

Bao mùa cách biệt chẳng về
Còn đâu hoa bướm hẹn thề năm xưa
Đành thôi như thoáng hương đưa
Tình thơ dạo ấy chỉ vừa chớm thôi

Giáng sinh dạo phố bồi hồi
Đan tay bỡ ngỡ sánh đôi phố phường
Tuổi hồng năm ấy nồng hương
Ddèn giăng sáng rực giáo đường xôn xao

Nhà thờ đôi lứa hẹn nhau
Bên Anh đón lể dạt dào yêu thương
Tuy người ngoại đạo lòng vương
Thánh ca trầm bổng ...du dương cõi lòng

Đêm tàn buốt lạnh gió đông
Trở về xóm nhỏ má hồng ngây ngây
Canh dài trở giấc lòng say
Nào ai biết được có ngày xa nhau

Thoáng giây tóc đã bạc màu
Đường đời hai ngã...nghe. n ngào lứa đôi
Tâm tư gía lạnh đơn côi
Gợi lòng nhung nhớ... bồi hồi đêm đông...

KT75
12/24/2007


 

 

 

 

SàiGòn, Tháng 12

 

Có lẽ không cần phải nhìn những tờ
lịch,cũng dễ nhận ra Sài Gòn đang bước
dần vào những ngày cuối cuả tháng 12
Tháng 12,thỉnh thoảng có những chiều se se
lạnh,đôi lúc có những buổi sáng không
nắng,và cũng có khi cả một ngày trời đất
hiu hiu, "cái hiu hiu gió cho vưà nhớ
nhung",thậ t diụ dàng.


Đường phố dường như bị hẹp hơn,vì
hàng hoá dua nhau xuống lòng lề dường bày
bán. Quần áo đủ kiểu,đủ loại từ trong ra
ngoài,từ trẻ em cho đến ngươì lớn,các
kích cỡ đều được đáp ứng .Giầy dép
cao,thấp kiểu dáng rất phong phú,tha hồ mà
chọn lưạ- Giỏ đeo,túi xách,bóp to,ví nhỏ
chẳng biết phải ưng ý cái nàỏ Các con thú
bông màu sắc đứng trước các cưả
hàng,tưng bừng vẫy chào mời gọi .Một
cảnh quan nhộn nhi.p.sôi dộng làm choáng
ngợp ngươì đi đường.


đứng ở bất cứ một góc phố nào
cũng nghe từ các nhà hàng cưả tiệm vang
vọng những bài hát Giáng Sinh quen thuộc


Tháng 12, Sai Gon như sáng rực hơn với
những chuỗi dây kim tuyến ,những trái châu
lấp lánh giăng khắp đó đây,những cây thông
xanh,trắng , ông già Noel miệng cươì toe,ẩn
sau hàm râu râm. rạp tuyết phủ. Một ông
già tốt bụng luôn mang đến cho trẻ em niềm
vui và mơ ước .


Ngươì Sai Gon đang cùng chung lòng sẻ chia
những mảnh đời bất hạnh,những tai hoạ cuả
thiên nhiên,và những rủi ro trong cuộc sống
Tháng 12,tuổi trẻ cuả Sài Gòn đang sục
sôi lòng căm phẫn với sự kiện Hoàng Sa-
Trường Sa;những khẩu hiệu làm mạnh mẽ
thêm lòng yêu nước- Trường Sa- Hoàng Sa là
cuả VIET NAM.Như một khẳng dịnh, "bất khả
xâm phạm"


Những ngày cuối năm,Sài Gòn đang đón
những ngươì con xa xứ trở về thăm quê
hương,gia đình.


Tháng 12,với bao nỗi lo toan,vội vã
Tháng cuối năm dã hết.Một năm đã qua
đi và xuân về. Âm thanh cuả hai chữ Xuân
về,nghe thật nhẹ nhàng,như nhắc nhở,như
gửi gấm.."Cuộc sống có bao lâu mà hững
hờ"
PVQH
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Cầu-nguyện cho hòa-bình .

nvd

 Chiều cận Noel, dòng xe cộ bắt đầu khựng nhiều trên đường xá vì mọi người hối-hả đi mua sắm cho kịp ngày lễ, làm gã về đến nhà thật trễ. Vừa bước vô, Lulu, bà xã đã đợi sẵn nơi cửa với nụ cười thật tươi :

- Cưng mệt và đói chưa ? Hôm nay em xin về sớm nửa ngày. Em cắt cỏ, thay nhớt và rửa xe luôn rồi ! Ngày mai Noel cưng khỏi phải lo gì nữa. Chiều nay và ngày mai em đãi anh mấy món đặc-biệt, ngon, bổ không chê được. Chừng nào anh tẩy trần xong cho khoẻ người là ăn được liền.

Gã hơi sựng lại, tự hỏi không biết tại sao hôm nay bà xã lại đon-đả, săn đón mình kỹ thế . Kinh-nghiệm bản thân cho biết mỗi khi nàng ngọt-ngào kêu gã chồng . . . ngồng này bằng cưng là chắc có chuyện đáng ngại đến nơi. Nàng mới đụng xe nên o bế trước để gã khỏi đổ quạu !? Cà mắc-xi-mum cái thẻ nhựa, bill về nên ỏn-ẻn lấy lòng cho qua chuyện ! ? Hay còn gì khác nữa ? Ồ, lại còn kêu tẩy trần với tẩy uế ! Hừ, chuyện gì đây. . . gã gặng hỏi :

- Hừ . . ., tắm đứng hay tắm nằm thì kêu đại là tắm đi. Sao bữa nay sao em lại nói tẩy trần nghe thanh-tao, đạo-cốt thế ?

- Ối già . . . lâu lâu sắp đến ngày lễ nên em long-trọng một chút, có gì đâu mà anh nhẩy nhổm lên vậy . Lu lu cười ỏn ẻn.

Thường ngày đi làm về, gã phải chui vô bếp dọn-dẹp, nấu cơm, rửa chén. Cuối tuần lau nhà, vác-cum túi bụi . . . nghi qúa bữa nay nàng lại nấu cơm trước dùm nữa !?

Nàng cười trấn-an :

- Em biết anh take care các việc trong nhà. Còn em lo

    mọi việc bên ngoài. Hôm nay đặc-biệt ngày lễ , em lo hết.  Anh nghỉ dưỡng sức cho khỏe đi.

Tắm ào xong, gã bước ra phòng ăn. Trên bàn, một đĩa với 6 con sò sống ướp lạnh đã nậy vỏ sẵn chờ đợi, cạnh cái đĩa nhỏ đựng vài múi chanh và dúm muối, tiêu thật hấp-dẫn. Gã đang trố mặt ngạc-nhiên thì Lulu đỡ lời liền :

  - It’s a surprise ! Bất ngờ cho anh ! Anh thử khai-vị cái món  

  anh yêu thích đi. Em nhớ, mỗi lần đi ăn ở nhà hàng đồ biển

  anh đều suy’t-xoa, thèm thuồng, nhưng không dám kêu chỉ bóp bụng đứng dòm. Bữa nay em đãi. Anh uống kèm với lon Bò húc nhá ?

-  O.K. . . sò tươi là số dách rồi ! Em sang qúa. Nhưng sò sống phải đưa cay bằng bia hay rượu mạnh, rượu chát chứ sao lại chơi với Bò húc chua lè, lãng xẹt ?

Nàng cười tươi khi thấy gã tỏ vẻ thích-thú, rồi ngần-ngừ :

-  Ừm. . .anh muốn đưa cay thêm thì em cho pha Bò húc với rượu thuốc con bìm-bịp , trộn thêm một ít Yohimbe cho anh nghe.

-  Em đào đâu ra rượu bìm-bịp ? Còn Dô-hĩm-bì là cái giống gì ?

-  Ồ, rượu bìm-bịp là của con Lan mới cho ké nửa xị . Hay anh muốn rượu tắc kè hoặc Minh-Mạng để ít bữa kêu tụi nó cho ! Nếu công-hiệu thì . . . hí . . hí . . em sẽ hốt riêng cho anh mười thang để xài dần. Còn Yohimbe là một thứ vỏ cây thổ-dân Nam-Mỹ xài từ lâu, như một loại love potion, công-hiệu không thua Viagra !

Đói qúa, càng bổ càng tốt, cứ như ngày xưa mình uống thuốc tễ dài dài chứ gì, gã nghĩ bụng, rồi ngồi xuống húp rột rột liền hai con, chiêu thêm một ngụm rượu pha đủ những đồ qủi gì đó, rồi hỏi :

-  Em ăn luôn với anh nghe ?                                  

-  Giời ơi, anh húp nghe ngon qúa ! Ăn hết đi, em ăn vặt lúc nẫy còn hơi lưng lửng.

Gã đớp tiếp bốn con sò còn lại, nốc xong ly rượu thì Lulu bưng súp ra. Khói bốc lên nghi-ngút từ tô súp màu nâu, đặc xệt, nồng-nặc mùi thuốc bắc , trên mặt điểm ít hành, ngò xanh xanh và nấm đông-cô. Gã khịt khịt mũi hỏi :

    - Súp gì vậy em ? Không thấy rau. Anh tưởng súp lê-gum với thịt bò.

  -  Súp gân bò đặc-biệt pha thuốc bắc. Em biết anh rất thích thịt bò. Nào là phở bò,  bò 7 món, bò lúc-lắc, bò bí-tết, bò Đại-Hàn, bò kho, bò khô tráng miệng  . . . Tuần nào thiếu thịt bò là anh bò . . . lê, bò càng, bò lổm-ngổm khó-chịu, kêu oai-oải như bò rống ! Tụi em với con Lan, con Jane, con Mai trong văn-phòng hùn nhau mua chung cái món đặc-biệt này cho các ông xã thưởng-thức. Anh ăn cho bổ đi. Bây giờ, bên nhà người ta gọi là bồi-dưỡng đó.

Gã nhăn-nhó :

- Tẩm bổ người ta trước rồi sau đó đem ra ra làm thịt phải không ? Nó sừn-sựt như sụn và hăng mùi thuốc bắc. Súp gì vậy ?

Nàng trấn-an :

- Anh yếu răng, nên em đã cho vô food processor xay nhừ trước rồi. Ăn xong em kể cho anh nghe chuyện này hơi dài.

Rồi nàng uốn giọng :

  - Ăn đi, chả lẽ em lại hại anh à.

Gã múc súp ăn tiếp. Súp đầy sụn, dai, dòn, béo và lộm-cộm trong miệng. Mùi hành, tỏi, ngò và thuốc bắc xông lên hăng hắc. Có vẻ lạ, không bắt lắm nhưng đói bụng và tật bạo ăn, gã đớp gần hết cả tô .

- Súp này nếm như cơm nguội trộn sụn, thuốc bắc, ngang phè. Món gì kỳ vậy ? Gã lấy giấy lau miệng, hỏi.

Lulu ngại-ngùng, bẽn-lẽn hơi thu người lại rồi nói không ra hơi :

- Ờ . . ờ . .cái này là súp . . .súp. . . ngầu. . . pín đó !

- What . . . Cái gì ? Mèng đéc ơi ! Ngầu-pín. . .là . . .cái đó của con bò hả ! ? Gã vừa lắc đầu, vừa lấy tay ra dấu như muốn chẹn cổ họng xoa xoa, nhăn-nhó dở khóc, dở cười.

- Thì ngầu-pín hầm thuốc bắc với sụn cá mập, sâm Cao-ly, dâm-dương hoắc, sữa ong chúa và tổ yến !

Ngừng một chút, chờ cho gã bớt nhăn nhó, nàng tiếp :

- Con bò nặng cả trăm kí-lô, cho đủ thứ thịt, xương, phi-lê, đùi, bắp, vai, sườn . . . Nhưng cả thân nó chỉ có độc nhất một cái ngầu-pín này thôi. Người Tàu quan-niệm ăn đâu bổ đó, nên nó là món đại hẩu lớ, mắc tiền, bổ thận chỉ thua hải-cẩu thôi. Bọn em phải đi mấy chợ từ San Diego tới Riverside . . . mới lùng ra để chia đều cho các ông tướng đấy !

- Anh có nghe người ta nói. Nhưng chưa bao giờ thử. Sao em lại dở trò tùm lum thế này ? Định âm-mưu gì đây ? Gã vặn hỏi .

Nàng bước lại bên gã, âu-yếm xoa nhẹ lên vai rồi thủ-thỉ vào tai như sợ người khác nghe được :

- Nè . . . em kể cho nghe. Anh nhớ hồi 1969, ca-sĩ John Lennon của ban nhạc tứ quái Beatles và bà vợ hoạ-sĩ người Nhật tên Yoko Ono cùng nhau chuổng cời, nằm chồng ngồng trên giường cho mọi người xem ở khách-sạn Armsterdam Hilton để phản-đối chiến-tranh VN không ?

- Ờ . . . ờ , hơi nhớ nhớ . Sau đó hình như anh chàng John sáng-tác bài The Ballad of John and Yoko Ono để kỷ-niệm thì phải.

- Đúng đó . Sau này vào năm 2002, lão bà Donna Sheehan  72 tuổi, cùng 49 phụ-nữ khác  ở San Francisco cũng đồng-loạt chuổng cời nằm xếp thành hình chữ Peace, hoà-bình để chống chiến-tranh I-rắc !

Gã ngắt lời :

- Ồ , cái bà có con tử trận bên I-rắc, tới tận trang trại ở Tếch-xịt lẫn Nhà Trắng của tông tông Bush để biểu-tình  phản chiến phải không ?

- Không, bà đó là Cindy Sheehan , hai người tình-cờ trùng họ thôi.  Năm ngoái , vào tháng 11 vừa rồi lão bà Donna Sheehan, 76 tuổi và lão ông Paul Reffell, 55 tuổi thuộc tổ-chức Baring Witness , Chứng-Nhân Trần-Truồng đã biểu-tình chống chiến-tranh I-rắc với kiểu độc địa rồi ! Năm nay giới phụ-nữ chống chiến-tranh lại kêu gọi bạn bè , người quen trên mạng cứ ầm-thầm tiếp-tục sự-nghiệp hoà bình này .

Nàng rót thêm Bò húc pha rượu bìm-bịp đưa tận miệng cho gã, rồi tiếp :

- Uống thêm vài ngụm nữa đi anh. . .rồi em nói tiếp. Tin mới nhất cho biết, năm nay họ đã kêu gọi được thêm vài ngàn người nữa trên mạng để cùng nhau biểu-tình phản-chiến bằng cách . . . ơ . . ơ khó nói cái này qúa. Họ nói make . . . love, not war ; mần ăn chứ không đánh nhau, không chỉ hô khẩu-hiệu xuông như lão Lennon hồi xưa !

- Wow, make love not war ! Trời, già mà chơi bạo ghê !

Lulu cầm chặt tay gã. Rồi đột-nhiên trở nên hăng-hái, thao thao bất tuyệt như một nhà hùng-biện đang tranh-đấu cho hoà-bình thế-giới :

- Ừ, theo thuyết phân-tâm tiến-hoá thì khi tất cả mọi người cùng mần ăn với nhau, đạt được điểm cực khoái cùng một ngày thì sẽ không ai nghĩ đến chuyện cầm súng bắn giết nhau nữa. Như vậy hoà-bình ở trong tầm tay mọi người cũng như trong tay anh và tay em ngày mai đó ! Nàng say-sưa lắc tay gã rồi bóp mạnh một cái.

  - Ối, làm gì mà em bóp tay anh đau qúa ! Nhưng mà mình có dính-líu gì đến chuyện chính-chị, chính em này ?

  - Khoan, từ từ em cắt nghĩa tiếp. Số là bà June, xếp lớn của em - từng học cái trường vua biểu-tình phản-chiến U.C Berkley - quen biết bà Sheehan nên bà kêu gọi bạn bè khắp nơi và nhân-viên trong sở hưởng-ứng trò phản-chiến này. Người nào không tham-dự thì ngày thứ hai, 24 tháng 12 vẫn đi làm. Ai đồng-y’ tham-dự cuộc biểu-tình sẽ được nghỉ ở nhà, cùng vợ, chồng hay bồ bịch “xuống đường” bằng cách lên giường này !

  - Ồ, sao anh ngu qúa không biết gì hết. Từ lúc về tới giờ em tẩm bổ cho anh mạnh lên. Nào súp ngầu-pín nấu với sụn cá mập. Rồi rượu bìm-bịp pha Bò húc, nước yến, sâm Cao-ly, dâm-dương hoắc, Dô-hĩm-bì . . .  để anh có sức tham-dự cuộc biểu-tình trường-kỳ ngày mai phải không ? Thế có cần mướn thêm mấy cuốn phim con heo đeo hai, ba búa nữa không ?

Lulu chợt nheo mắt, lả-lơi :

- Ừ. . . đúng đó cưng ơi. Mình cùng nhau “xuống đường biểu-tình” càng nhiều càng tốt. Vừa không phải đi làm, vừa chia-xẻ sự sung-sướng cho hoà-bình, cho nhân-loại. Ngu gì mà không làm ! Tới 12 giờ 1 phút đêm nay là bắt đầu ngày mới, 22 tháng 12. Bây giờ anh uống thêm viên Xì-ra-lít nữa, áp-phê kéo dài tới 36 tiếng lựng. Thứ này tốt hơn Viagra cũ chỉ có được nửa tiếng thôi cho bảo-đảm. Rồi mình . . hí . . hí. . tha-hồ mà . . . hí . .hí . . .

Nghĩ mình tài hèn sức mọn, hơi ngại và lo không biết có “biểu-tình phản-chiến” nổi suốt cả ngày mai không, gã vội vồ viên thuốc ông uống bà khen Cialis cho vô miệng. Bụng căng và hơi choáng-váng vì rượu bìm bịp, gã ngả người lên cái ghế Lazy Boys :

- Cho anh nghỉ lấy sức cái, chỉ chuyện ăn uống thôi mà nẫy giờ sao rào đón hồi-hộp, căng-thẳng qúa !

Lulu vừa lẳng-lơ bước đi, vừa cười ỏn-ẻn :

- Ừ, đã hơn 11 giờ đêm rồi. Cưng cứ nghỉ cho khỏe đi. Em cũng vô phòng chút xíu. Đợi đó em ra liền nghe .. .hì. . hì. .

Nàng tắt đèn lớn, thắp nhẹ ngọn đèn cầy tẩm mùi trái cây. Một lát, căn phòng bắt đầu thơm nực mùi quế và táo và lung-linh, chập-chờn ánh-sáng mờ-ảo.

Tiếng nhạc Jazz nhè nhẹ nổi lên, rồi  . . . Lulu diễm-kiều của gã bước ra. Tóc xõa ngang vai, áo voan mỏng dính, hớ-hênh trống vắng, khêu-gợi ! Gã thấy thân-hình đầy những đường nét quen thuộc kia sao tự dưng quyến-rũ lạ thường. Cho thêm phần hấp-dẫn, thân-hình nàng bắt đầu uốn-éo, lả-lơi theo điệu nhạc man-dại và thong-thả tiến lại gần gã. Nàng quay vài vòng lả-lơi, tua áo bay nhẹ như tiên-nữ lả-lưót trong khúc nghê-thường, nghiêng-ngả trước mặt rồi bắt đầu cúi xuống, cúi xuống sát nữa, mái tóc dài cọ quẹt nhồn-nhột trên bụng, trên đùi gã. Đôi tay nàng vờn, vuốt nhẹ khắp người gã như mời gọi, khiêu-khích. Đầu óc gã mê dại, thân-xác bắt đầu hừng-hực, nóng dần từ dưới lên trên.

Bỗng bụng gã đau nhẹ như có ai lấy tay xoa-bóp, giựt giựt. Cơn đau rõ dần, rõ dần rồi quặn lên cuồn cuộn. Có tiếng ùng-ục , rồn-rột, ậm-ì tràn-lan từ bụng trên xuống bụng dưới. Rồi đau qúa, chịu không nổi, gã nhổm lên, khom người chạy vội vào phòng tắm, trước hai con mắt trố ra vì ngạc-nhiên lẫn hoảng-hốt của Lulu :

- Ủa. . .kìa , sao vậy anh ?

- Đau. . . đau. . .bụng. . . qúa !

Gã đóng cửa, ôm bụng , cúi rạp người xuống bồn cầu và bắt đầu cho chó ăn chè từng cơn ào ào ! Ôi bao nhiêu thứ bổ béo sò, súp, sâm, sụn, yến, rượu , thuốc . . .  theo dòng nước chạy hết xuống cống rãnh. Mồ-hôi toát ra ướt đẫm, một lúc sau, gã thả người ngồi xuống, mệt lả và thở dốc.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài và giọng Lulu vọng vô :

- Anh ơi . . . đỡ chưa ? Anh bị gì vậy ?

- Ơ. . .anh đau bụng kỳ-quái. Chắc bao nhiêu đồ bổ, bìm bịp, sò sống đánh nhau chí choé trong bụng rồi !

- Ráng khỏe đi anh. Chừng nào xong ra đây mình tiếp-tục hy-sinh, biểu-tình, tranh-đấu cho hoà-bình của nhân-loại . . .  Giọng nàng kêu van . . .

Gã thở hổn-hển không ra hơi :

- Ồ . . anh chóng mặt và đừ lắm . Chắc phải đi nằm mới chịu nổi, không còn sức biểu-tình với em đâu !

- Cưng ơi, phải ráng lên chứ ! Giọng nàng thất-vọng, kéo dài ra. Please, I . . . want . . . peace. . . peace . . . !

- Oh . . . Anh không có piece đâu, chịu hết nổi em ơi. . .

- Ráng khỏe đi anh . Cho em some . . .peace hay one . . . piece cũng được !

    

 

Có phải đã quên!?!

Tôi vẫn là người ngoại đạo em ơi
Đêm Giáng Sinh quỳ lạy Đức Chúa Trời
Nhớ tiếng chuông nơi giáo đường ngày cũ
Hang Bê-Lem Đức Chúa đã ra đời

Em có còn hát thánh ca nhà thờ
Em có còn mắt ướt tuổi ngây thơ
Em đã quyết đâng đời cho cứu rỗi
Chỉ vì tôi ... một phút giây dại khờ!!!

Đêm Giáng Sinh buồn trăng tỏ em ơi
Đã mấy mươi năm cách biệt mù khơi
Bước chân nào đưa em về chốn cũ?!
Đừng nhớ tôi, dấu xưa xoá sạch rồi!

Sài Gòn bây giờ rực ánh đèn mầu
Nhà thờ Đức Bà người nối đuôi nhau
Em ở đâu, nơi thánh đường nhỏ bé(?)
Có vì tôi mà thốt tiếng nguyện cầu

Ba mươi năm (?) có lẽ (!) mình xa nhau
Lần cuối cùng (!) nhớ đôi mắt em sầu
Là định mệnh hay bài thơ em gởi
"Tím trời chiều ..." mà mình lỡ mất nhau!

Tôi bây giờ ... xa lắm (!) đêm Giáng Sinh
Cầu cho em, những ngày tháng an bình
Mong em vẫn ... dưới hồng ân Thiên Chúa
Tôi đã quên (!) quên hết ... lời cầu kinh!!!

TN