Chiếc khăn xanh
Một buổi em chờ tại khúc quanh
Tươi cười trao gói nhỏ cho anh
Về nhà, hồi hộp đem ra mở
Người ấy tặng mình khăn nhỏ xanh
.
Ôi chiếc khăn xanh vải mịn màng
Thoang thoảng mùi thơm thật dịu dàng
Ai gieo chi chút lòng quyến rũ
Cho gã trai khờ nợ phải mang
.
Hỏi người, người có ý gì không?
Tặng khăn như muốn nói thay lòng
Nghĩ gì khi có lời “thương tặng”
Thêu thêm bên góc một bông hồng
.
Ngày ấy anh còn tuổi học sinh
Nhận khăn mà lại cứ làm thinh
Nào biết công em ngồi tỉ mỉ
Đường kim mũi chỉ gửi tâm tình
.
Ta đến trường chung một tuyến đường
Ngồi chung xe buýt mấy năm trường
Bạn bè thân thiết ai hay biết
Hai đứa trong lòng đã vấn vương
.
Rồi buổi chiều kia, em nhớ không?
Em viết cho tôi được mấy dòng
“Cái khăn còn giữ, cho xin lại!
Để rủi mai sau... khỏi bận lòng”
.
Tìm khăn sao chẳng thấy tăm hơi
Đành phải cho qua, chẳng trả lời
Dần trôi năm tháng, dần trôi mãi
Hai đứa dần xa, cách biệt đời
.
Khăn không còn nữa bạn mình ơi
Hương vẫn còn thơm đến suốt đời
Màu xanh như thuở xuân xanh nọ
Chân sáo tung tăng, mắt sáng ngời
.
Nhớ người, nhớ mảnh khăn ngày trước
Kỷ niệm ngây thơ dưới mái trường
Một mối duyên khờ, ai có được
Mang theo hoài lúc tóc pha sương
.
Còn trong ký ức, ngày xưa đó
Tà áo năm xưa mãi trắng ngần
Còn thương xin gửi tình theo gió
Thoảng mãi hương thầm một chiếc khăn
.
Minh Chí
|
|
|