Ngày Tháng Tư!
Bao lâu rồi ta không nằm trên cát
Nghe biển thầm th́ kể chuyện liêu trai
Không biết bây giờ biển c̣n như cũ
Hay chỉ lời than, lẫn tiếng thở dài!!!
Biển ngày xưa của một thời nhỏ dại
Những vỏ ṣ, vỏ ốc, chuyện đại dương
Bé ngây thơ tưởng cuối cùng trái đất
Phía bên kia mặt trời ngủ ... hoang đường!
Từ khôn lớn ta lên rừng kiếm sống
Cây ngút ngàn và gió lộng trời cao
Dường như vẫn có những điều gần gũi
Ừ phải rồi ... đêm cũng vạn v́ sao
Ngày tháng tư người trách thầm biển rộng
Nghĩ mà thương chuyện mẹ đẻ trăm con
Trang dă sử đă trở thành huyển mộng
T́nh anh em ai biết mất hay c̣n!!!???
Hơn ba mươi năm người mang đời lưu lạc
Da c̣n vàng máu vẫn thắm đỏ tươi
Ta cũng vậy mang một thân viễn xứ
Cuộc nhân gian không biết khóc hay cườỉ!
Gươm tráng sĩ đă vùi trên rừng vắng
Mộng anh hùng ch́m khuất đáy đại dương
Rượu chửa chạm môi trong ḷng đă đắng!
Cả tiếng cười cũng nặng nỗi niềm thương!!!
Chiều nay lạnh hoàng hôn đang dần xuống
Nắng lịm dần khuất dạng phía núi cao
Gió quê người làm nhớ nhà da diết
Mặt trời xưa về ngủ ở phương nàỏ
TN
Nỗi đau Tháng Tư (1)
Trên đường đào thoát ẵm con thơ
May rủi nào ai biết để ngờ
Thiêm thiếp thiếu cơm hay thiếu nước?!
Mắt nh́n xa thẳm dạ bơ vơ!
Trẻ thơ nào có tội t́nh chi!
Nước mất nhà tan chịu biệt ly
Đánh đổi tự do bằng mạng sống
Ấm no hạnh phúc hỏi là ǵ?
Một cảnh này thôi đă năo ḷng!
C̣n bao nhiêu nữa những long đong?!
Bao người thoát được ṿng cam khổ
Mấy kẻ vùi thân đáy biển Đông?!
TN
Thơ Tháng Tư (4)
người kể nhau nghe chuyện "tháng tư"
nỗi vui sao ít buồn càng dư
ba mươi năm lẻ quên chưa được
trời "tháng tư" như vẫn mịt mù!!!
"tháng tư" người vội bỏ ra đi
mang nhẹ hành trang, lệ nặng mi
có hẹn hay không ngày trở lại
gặp nhau kể chuyện lúc phân kỳ
rồi những "tháng tư" tiếp nối nhau
mỗi năm chồng chất những thương sầu
nh́n về chốn cũ ḷng chua sót
xoá được hay không những dăi dầu! TN
Thơ Tháng Tư (5)
tiếng cười gẫy vụn
những ngày tháng tư ba mươi bốn năm về trước
có kẻ vội vàng đi
bỏ lại sau lưng quê hương đất nước
người ở lại nghẹn ngào trong lồng ngực
nh́n cuộc thế đổi thay
nước mắt nào rơi được!!!
cay ...
rồi cũng phải quen dần
hay là chẳng làm ǵ khác được???
kẻ lên miền ngược
vào tận rừng sâu
trả cho xong món nợ không vay
đă mấy người rồi không về nữa!!!???
người lao ḿnh vào biển rộng
mạng sống đưa vào trong
ván bài may rủi ...
tự do
ngày xưa người bị gọi "con lai"
kẻ kêu là "me mỹ"
buồn thay bây giờ đi "làm ..."
cũng phải sắp hàng
cũng phải nộp đơn ...
hờn!!!
thưở trước nhà nghèo mẹ bán con
ba mươi năm cuộc sống mỏi ṃn
thân làm thuê làm mướn
thế mà .cũng phải ...
đội gạo, mượn tiền ...
đem hiến mới mong ...
hớn hở ra đi
thân bỏ xứ người
cười ... nghe hận!!!
ơi quê hương lận đận
cả ngàn năm dưới ách tham tàn
nay chỉ v́ danh vọng, giàu sang
nỡ nào mang bán
cho bọn ngoại bang
từng tấc đấc từng thước sông
gịng giống Tiên Rồng
tủi hổ ...
ba mươi tư năm oà vỡ ...
những niềm đau
hồn tử sĩ về đâu???
anh linh chứng giám
hay cũng ngậm ngùi sầu!!!???
g̣ Đống Đa, cọc nhọn Bạch Đằng
tiếng gầm voi xung trận
Triệu Ẩu, Hai Bà, lời nguyền Sát Thát
núi sông ơi ...
xin một phút giây
tưởng về người đă thác ...
TN
Thơ Tháng Tư (6)
Trời tháng tư ...
bao năm rồi, Sài G̣n có ngủ
hay vẫn chập chờn
trong nỗi nhớ niềm đau
Tháng tư này ...
ba mươi bốn năm rồi nhỉ
c̣n lại những ǵ
để ḿnh nói cùng nhaủ!
Tháng tư này ...
Sài G̣n có rực rỡ đèn hoả
tiễn đưa nốt
những ǵ vương vấn lại!!!
Sài G̣n ơi ...
tháng tư nào tới
ta trở về nh́n trăng sáng quê hương
Sài G̣n lại đổi thay
cả những tên đường
và ánh mắt bừng lên ngày tao ngộ
Sài G̣n lại ...
như hoa Hướng Dương nở rộ
vươn ḿnh lên
cùng ánh nắng mặt trời
Người cầm tay người
không cần nói thành lời
chỉ nhịp đập con tim
hoà chung điệụ
TN
Đêm qua Saigon mưa rả rích...hôm nay trời cũng sụ mặt mưa từng cơn sụt
sùi.... nhà nào cũng được nhắc nhở treo cờ, không treo là " phản động,
chống phá cách mạng" đó, 30/04 năm nay là thứ 5, 01/05 lễ Lao động ,
tiếp theo là weekend ...nghỉ 1 lèo 4 ngày nên các khu du lịch cháy vé,
sáng 30/04 đă kẹt xe các ngả xa lộ ra ngoài thành phố...(chắc khách
sạn của Đại gia Q cũng hốt bạc), nội thành th́ thưa vắng xe cộ, hắt
hiu lắm, v́ vừa nghỉ làm việc, vừa ra các khu du lịch , resort biển
rồi !
Giờ lại nhận lời thăm hỏi Saigon của anh...
THÁNG TƯ SAIGON......
Ba mươi tháng tư,
Trời buồn nên trời khóc...
Mưa đêm nay không to,
Mưa dai dẳng héo sầu
Mưa thổn thức nỗi niềm sâu thẳm
Giăng khăn sô trên thành phố đầy cờ
Ba mươi tháng tư.
Đau trong ta những bộ đ̣ treillis để lại
Những đôi botte de saut nghiêng đổ chỏng chơ
Những mảnh đời oằn vai cực nhục
Những mối t́nh chia cắt...mắt trơm lơ
Ba mươi tháng tư
Trái phá nào hoàn thành nhiệm vụ ?
những phút cuối cùng của cuộc chiến đau thương
trái phá xới tung cả gia đ́nh tám người phơi xác đỏ
Trái phá hả hê tự đắc khôn lường
Ba mươi tháng tư
Bao nhiêu trái tim yêu gom về ḿnh những ṿng kẽm gai quấn siết
Vợ xa chồng? Bao nhiêu trẻ cút côi ?
Những nếp nhà ngập trong mùi hương khói
Những đôi mắt lệ nḥa tuôn măi không thôi...
Ba mươi tháng tư
Ḱa người người rộn ràng chen nhau khu du lịch
Khu vui chơi, khách sạn, nhà hàng
trời nh́n xuống, đau , héo, sầu...trời khóc
Biển mặn nằm im...
gió lặng tiếng đại ngàn
kt
một chút tháng tư của người ở lại....
trời lại đang khe khẽ mưa...
Kư ức tuổi thơ Tôi !
Tương lai của tôi tới thời điểm này xem như
không c̣n phát triển nữa,thế nên tôi thích sống với hồi ức hơn .Hồi ức
về những nỗi nhớ không dịu êm
Tuổi thơ của tôi co' rất nhiều giai điệu ....Những ǵ ngược ngạo không
giống ai th́ Tôi nhớ nhiều hơn những sự kiện b́nh thường.
.....Từ nhà quê lên thành phố khi vừa lên 7 tuổi . Tôi sô'ng vui nổ
trời với 2 anh trai và 1 tên em trai - trong số đó 1 là anh con
cậu,c̣n lại la` anh em ruột với tôi. Th́ ra v́ cha tôi mất sớm ,mà Mẹ
tôi một nách 3 con nhỏ - anh trai 2 tuổi, tôi mới lên 1 và em trai th́
vừa tṛn 6 tháng trong bụng Mẹ . Nên Cậu tôi đă mang anh và em trai
cũa tôi về Saigon nuôi bớt gánh nặng .Mẹ chỉ nuôi một ḿnh tôi . Thế
mà từ nhỏ tôi tưởng tôi là con một. Nhà cậu có 4 người con dều dă lớn
trên 20 tuổi nên đâu có chơi với chúng tôi. Suốt ngày chúng tôi đùa
giỡn với nhau
,bạn hàng xóm c̣n có Thanh và Mẫn ở sát bên nhà . 5 chúng tôi ngày nào
cũng chơi cướp cờ, đô vật,v́ cùng số 1 nên lần nào tôi và Mẫn cũng là
đối thủ của nhau .Nắm đầu,nắm cổ ́ ạch vật nhau ,đỏ mặt tía tai ,mà cứ
huề hoài . Chơi đánh kiếm th́ tôi cứ chém vào tay Mẫn làm nó bị rơi
gươm rất sớm,và lần nào nó cũng gân cổ lên nói tôi ăn gian,và tôi cứ
ăn gian hoài như vậy mà Mẫn không làm ǵ duoc……vậy mà nó chả có cách
ǵ thắng tôi cả? hay là nó nhường tôi ? chả hiểu !Nhưng chúng tôi chơi
với nhau thân thiết và luôn bênh vực nhau. Có một lần Mẫn bị một tên
trong xóm ăn hiếp trong lúc chỉ có một ḿnh đi ăn sáng . Tuấn anh trai
tôi ra lệnh : Lananh,Tú thơ lấy vũ khí đi đánh thằng Phong trả thù cho
Mẫn !Thế là 3 anh em tôi xách gươm chạy ra đầu xóm chận dường Phong
gây sự và đánh nó mấy cây vào chân và tay . Rút quân về nhà th́ bị mợ
Ba( vợ sau của cậu )
dứng chờ sẳn với cây chổi lông gà trên tay, phết mỗi đứa 2 roi đau
quắn đít !
Chưa hết bi kịch ! Mơ Ba phạt 3 anh em tôi phải lau cửa sổ . đang đúng
hàng ngang thi hành lệnh phạt th́ có một bà dến truóc cửa nhà mắng vốn
: nhà bà 3 thằng xúm đánh con tui !
Mợ tôi cải nhà tôi chỉ có 2 thằng mà thôi ! ...lập tức bà ấy chỉ vào 3
anh em tôi la lên : đó rơ ràng 3 thằng này ban sáng xách cây đánh con
tui , cả xóm thấy hết ,c̣n bênh nữa !...ha..ha.. .
Lúc c̣n nhỏ tôi mặc quần short ,cởi trần như con trai vậy.....Tôi nhớ
tắm mưa là niềm vui kinh khũng của cả lũ nhóc chúng tôi thời đó.Không
thể nhớ hết chúng tôi đă nô đùa dứoi mưa bao nhiêu lần ..Một lần tắm
mưa đă đ̣i xong , tôi chạy vào nhà nhảy tưng tưng la hét v́ hào hứng
th́ mẹ tôi kéo tôi lại ,bắt đi thay dồ ngay và cấm không cho tôi đươc
tắm mưa nữa ...,.Có lẻ đó là cái mốc thời gian chuyển tiếp tuổi thơ
của tôi sang giai điệu khác !
Năm 1963 - tôi lên 8 tuổi . Tôi ở nhà cậu đă 2 năm, tôi đang học lớp 2
. Ngoài giờ di học tôi phải chơi với em nhỏ mà lẽ ra tôi phải gọi là
anh ,v́ con của cậu (là anh của me. ).
Nhiều buổi trưa ngổi đưa vơng cho em ngủ ,tôi thèm chạy chơi ngoài sân
quá chừng,thèm chơi với mấy cái nắp chai nước ngọt đũ màu sắc mà tôi
bỏ công nhặc nhạnh ,tích góp lai lưng lững 1/2 thùng sữa ḅ ông Thọ .
Gồm đũ loại nắp chai xá xị màu trắng có h́nh con cọp đỏ là lính . Nắp
chai nước cam màu vàng cam có chữ Top màu đỏ là Tướng . Nắp chai
Birley màu xanh dương có chữ Birley màu xanh đen là Tướng.Nắp chai xá
xị của hăng Phương Toàn màu trắng có hinh con Nai màu nâu đen là lính
. Tôi thường xếp những nắp chai thành 2 đội quân đối diện nhau với tư
thế dàn trận nghênh chiến..Rồi th́ ...xáp lá cà ! lùa 2 đội ụp vào
nhau ...be^n nào c̣n lại nhiều nắp úp như ban đầu sắp xếp là thắng
trận .
Tôi thường chơi một ḿnh ,khi nào có ai cùng chơi th́ tôi thích lắm v́
sẽ hào hứng hơn . Vậy mà bị ngồi một chổ đưa vơng cho em ngũ có tức
không !? Từ nhỏ tôi đă thể hiện sáng kiến không chịu thua hoàn cảnh
rồi . Tôi len lén ngắt vào chân em bé làm em cứ o. e. khóc hoài không
chịu ngủ yên ...Thế là Mợ của tôi phải lại dỗ em , cho em bú v.vv...Và
tôi chuồn lẹ với mấy món đồ chơi thú vị của ḿnh.
Tôi nhớ hoài lần anh Ba Yên du học ở Mỷ trở về . Anh ba Lê Ngọc Yên là
em của chị hai Yến con cậu . Anh học trường sĩ quan không quân ở Mỹ 4
năm ,tốt nghiệp phi công chuyên lái máy bay chiến đấu .A 37. Cả nhà
rộn ràng vui đón anh ba . Lũ nhóc tôi lăn xăn chạy ra chạy vào vui mà
không rơ lắm vui cái ǵ . Và rồi nhân vật ai cũng mong chờ đă về tới
nhà ,..Đồ đạc qua' trời nhiều. 2 cái thùng carton to đùng cở 2 cái máy
giặt ( là tôi mô phỏng ). 2 valise to tương đươngvà lĩnh kĩnh xách to,
xách bé ...ôi ! người nước ngoài về mà ! .....Mà anh ba Yên th́ làm
tôi choáng ....Trong mắt tôi khi đó anh là ông khổng lồ . cao 1m80 ghê
chưa ?
Tôi măi mê trong góc nhà ,nh́n anh soạn đồ ra ,cái ǵ cũng màu sắc và
mới toanh ,. Anh ba Yên lôi từ dưới đáy thùng ra một con gấu bông mầu
hồng . Anh đưa mắt nh́n quanh và bắt gặp tôi đang tṛn xoe mắt nh́n
anh la lẫm. Anh cười âu yếm và ch́a con gấu bông cho tôi . Anh xoa đầu
tôi cười nói" Lan anh con cô Sáu hả ? chơi với em nhé ! " . Tôi bở ngở
ôm con gấu bông mà không dám tin là thật . Nhưng con gấu dẹp quá _
lông xù mềm mượt như tơ màu hồng . 2 mắt tṛn như hai viên bi đen,cái
mũi là 2 đốm nhỏ màu nâu ,c̣n cái mơm màu đỏ oi là dễ thương. Lại c̣n
sợi ruban màu vàng rực cột thắt nơ quanh cổ làm cho con gấu sang trọng
làm sao. Tôi sung sướng mê tơi, tôi như đang bay lên cùng món quà quá
đỗi tuyệt vời trong tay .
Mừng quá , tôi ôm con gấu ra trước thềm nhà ngồi nh́n nó không chán .
...Là của tôi sao ? Oi !như đang đi ra từ giấc mơ vậy ....
Ôm con gấu bông trong tay mà tôi vẫn c̣n chưa dám tin nó là của riêng
tôi . Anh Ba Yên dặn là chơi với em !
nhưng em c̣n nằm trong nôi mà ?c̣n lâu lắm em mới biết chơi ;
Tôi sẻ giữ thật cẩn thận . Tôi nhủ ḷng như thế ...Đang miên man ngây
ngất với món quà bất ngờ....th́ bất ngờ con gấu bi giật ra khỏi tay
tôi .
Mợ Ba giằng lấy con gấu ngắm nghía ,trầm trồ xuưt xoa - ui tṛi ơi!
dẹp quá vầy nè , cái này phải giữ kỹ hong thôi là dễ dơ lắm nhen ! Cất
để dành cho em chơi !
Nói xong mợ mang con gấu bông đi vào nhà . Đang ngỡ ngàng ,tôi bừng
tỉnh bật đứng lên chạy theo mợ , tôi thấy mợ ba mở tủ áo dài ra , để
con gấu bông vào rồi đóng tủ lại. Tiếng ổ khóa bóp tách một tiếng lanh
lùng ! Tôi đứng sau cánh cửa sổ bên hong nhà, nh́n qua khe cửa , trong
tôi là nỗi uất ức xen lẩn bàng hoàng . Con gấu xinh đẹp tôi ôm c̣n
chưa kịp nóng tay , nỗi vui mừng của tôi như ngọn lửa vừa bừng lên
chợt tắt ngóm v́ một cú tạt nước lanh tanh . Tôi cứ tần ngần đứng nép
sau khe cửa như thế , rất lâu...rất lâu rồi nhũng giọt nước mắt tủi
hờn lại tuôn tràn như vỡ đê ,ṛng ṛng hai bên má tôi . Tôi chỉ khóc
một ḿnh mà thôi .( Tôi đang ở nhờ nhà cậu , không có mẹ kề bên. Mẹ
khi ấy đi làm trên Biên Ḥa, cuối tuần mới về thăm anh em tụi tôi . )
. Không hiểu khi ấy tôi sợ ǵ mà không dám khóc ra tiếng.
Tôi cứ lặng lẻ đứng thổn thức một ḿnh như thế thật lâu. Thỉnh thoảng
tôi hé mắt nh́n qua khe cửa sổ , dỏi mắt về phía cánh cửa tủ im ĺm
như thách thức , như ngạo nghể với tôi. mà trong đó có món quà xinh
đẹp đă vút khỏi tay tôi bất ngờ như khi nó đén ! Tôi len lén ra ngồi
thu lu ngoài bậc thềm nhà buồn hiu hắt,tôi không hiểu v́ sao tôi không
được mợ cho chơi con gấu bông đo' . Rơ ràng anh Ba dặn tôi chơi với em
nhé mà em c̣n nằm trong nôi !
Lâu lắm em mới lớn, nghĩa là lâu lắm tôi mới đuọc thấy lại con gấu
hồng vô cùng dễ thương ấy.sẽ lâu lắm đấy .!
Vài hôm sau th́ tôi quên hẳn ,chuyện đă từng có một con gấu bông quà
tặng đến và bị tước đoạt phủ phàng - Hầu như biến mất trong bộ nhớ của
tôi . Thời gian cứ thế trôi qua ,và tôi lớn dần , lớn dần theo 3 em
trai con cậu tôi cũng dần dần sinh ra . Chúng tôi lớn lên cùng nhau,, cùng vui đùa , cùng chia sẽ nhũng vui buồn trong gia đ́nh . V́ sống
theo kiểu đại gia đ́nh , nên chúng tôi thương nhau như chị em ruột ...
Năm 1970 Tôi 16 tuổi, lần đầu tiên có bạn trai,và cũng bắt đầu trao
đổi thư t́nh . nguy hiểm quá nếu thư đến mà tôi không có nhà để nhận-
lọt vào tay người lớn là tiu đời . Tôi mua chuộc 2 tên em họ : Tùng ,
Khánh có nhiệm vụ
giấu thư dùm tôi , tên nào trao thư sẽ dược trả công 5 đồng/1thu. Mọi
việc êm ả cho đến một hôm v́ dành nhau thư để trao lại cho tôi lănh
tiền công mà Tùng và Khánh cải nhau chí chóe ... Thế là chuyện bí mật
bị bật mí tùm lum . J)
Và tôi lớn lên từng ngày , thời gian cứ lặng lờ trôi .Tôi 19 tuổi và
đủng đỉnh bước chân vào Đại học Luật . Tôi sẽ là một cô Luật sư chứ
không thèm làm bà luật sư . Tương lai của tôi như mở toang ra ,thênh
thang , quang đảng chỉ chờ tôi sải đều bước chân tiến tới vinh quang .
Tôi dự định năm thứ 3 sẽ chọn chuyên ngành Công Pháp Quốc tế.Tôi có
thể sẽ ra Thẩm phán hoặc nghiên cứu soạn thảo Luật . Tôi không thích
Dân luật sẽ ra làm Luật sư kiện ,tụng. Câu " Đa kim ngân phá luật lệ "
treo ngạo nghễ ở Pháp đ́nh làm tôi dị ứng .Tôi không ưa cái nghề lẽo
mép ăn tiền .luồn lọt qua các khe hở của Luật pháp . Tôi thích làm ra
luật !
NHƯNG ! 30/04/1975 đă đảo lộn cuộc đời của tất cả mọi người . Và tôi
th́ 20 tuổi !
Đời sống nơi thành phố trở nên quá khó khăn với những gia đ́nh đông
miệng ăn .
Cậu Ba đem gia đ́nh nhỏ gồm : Cậu, Mợ và 3 con trai Tùng,Khánh. Thuấn
về Long Xuyên mở nhà hàng ăn sinh sống . Hôm tổng vệ sinh trong nhà để
thu dọn đồ đạc của gia đ́nh cậu chuyển ra xe thật là bề bộn . Bao
nhiêu là thứ cần phải vất bỏ đi .
Trong lúc lôi hết tủ áo của cậu mợ ra thu dọn lại cho gọn , tôi lặng
người khi kéo ra từ dưới đáy tủ một vật bẹp dí, loang lổ vết dán
gậm nhấm nham nhở, nhũng vết rĩ sét , ố bẩn sĩn màu lem luốt . Sợi dây
ruban màu vàng thắt nơ nơi cổ mặc dù phai nhạt màu và nhăn nhúm bèo
nhèo nhưng vẫn đũ uy lực cho tôi nhớ-
nó là ǵ ! ôi ! tang thương làm sao , con gấu bông màu Hồng xinh xắn
dạo nào ! Tôi đă từng thổn thức khóc v́ bị tước đoạt mất nó . Tôi đă
tiếc ngẩn, tiếc ngơ v́ ôm nó chưa kịp nóng tay
đă vuột mất .
Nó ! con gấu bông màu hồng đẹp rực rở ngày xưa khi tôi 8 tuổi c̣n đâu
? Tôi nghe có ǵ đó nghèn nghẹn nơi cổ họng, ngực tôi nặng nề như đang
đeo một tảng đá to làm chotôi thở rất khó nhọc. Mắt tôi cay cay ,và một giọt lệ nóng hỗi lăn
nhanh trên má ,rơi vội vă xuống tay tôi đang nắm chặc con gấu thảm
thương , tàn tạ trong tay .
Những cậu em họ của tôi đă không hề biết có con gấu bông này , nói chi
đến chuyện được chơi với nó .!? Cướp trong tay tôi lạnh lùng , sao lại
nở vô t́nh, vô cảm bỏ quên như thế ???
Nếu ....ngày xưa ấy ,tôi được giữ con gấu cho riêng tôi ,th́ chắc chắn
rằng tôi đă nâng niu, chăm chút cho nó trở nên một con gấu bông đẹp
tuyệt vời.Và khi trao lại cho các em đă đủ lớn nó sẽ là một món quà
hoàn hảo !
Tôi ,ngày ấy - 20 tuổi để mặc cho nước mắt lăn dài trên má . tôi lại
phải khóc v́ xót xa cho cái mà ḿnh xem như báu vật đă bị thờ ờ, rẽ
rúng bỏ quên . Tôi khóc cho sự phủ phàng , bẻ bàng của cuộc sống .
khóc cho sự ly tan của gia đ́nh khóc cho tương lai mờ mịt sắp tới đầy
hoang mang và bất trắc ....!!
Nỗi đau v́ bị cướp mất cái ḿnh trân trọng như vật báu của thuở 8 tuổi
, Tương lai khi 20 tuổi va` nhiều lắm trong quăng đời tôi đă trải qua
có giống nhau không ???
Tôi không muốn so sánh . Sự mất mát nào cũng như nhau cả thôi v́ cứ
nhớ lại giờ đây tôi lại mờ mờ đôi mắt . cho dù
tôi đă gậm nhấm cuộc đời hơn 1/2 thế kỷ !A
AnhAnh - 74 .
Tháng Tư , về nghe biển khóc
Em vẫn tưởng sẻ không
c̣n khóc được
Bao nhiêu năm lệ cũng đă khô
rồi
Nhưng khi nh́n sóng ra khơi
Ḷng vẫn bồi hồi ...lệ vẫn
rưng rưng..
Hôm nay , một ngày tháng Tư
Người nhớ Người ...Em lại nhớ
Anh !
Biển khơi ..gió lộng .. chiều
nhạt nắng
Phảng phất ..theo về ..Anh đấy
ư ?!
Từng cơn so'ng dội vang lời
nhắn
Kẻ ờ người đi ...biệt ly sầu
...!
Nơ. nước - nghiệp nhà hai vai
nặng
Một bước ly hương ...măi măi
rồi
Biển cả bao la ...đời trai tận
Óan hận chôn vùi ḷng biển sâu
Người đi ..măi vẫn xa bờ
Thương người cô phụ ...đợi chờ
.. khổ đau
Biển lao xao từng cơn sóng dội
Phảng phất ..Hồn Ai ..thương
nhớ Ai...!
Vẵng nghe tiếng khóc ..ḥa
trong gió
Nỗi hận thiên thu ... một kiếp
người !!!
nnh
cám ơn em
Em mua cành hoa
Với đồng tiền cuối
Đến nghĩa trang buồn
Thăm mộ người thân
Cỏ tranh đan lối
Che khuất mộ phần
Bia phai đất lở
B́nh hương không c̣n
Cắm hoa trên đất
Nước mắt em tuôn
Quạnh quẽ người đi
Cô đơn kẻ ở
Nói ǵ viết ǵ
Nhớ ai thương ai
Hồn không giữ được
Tháng ngày phôi phai
Em ngắt cành hoa
Bên đồi cỏ dại
Về căn nhà xiêu
Lung lơ vách mái
Gài hoa trên vách
Mường tượng bóng cha
Nhiều năm xưa cũ
Ghé qua hiên nhà
Bây giờ vắng vẻ
Ngơ trước đường sau
Gà bươi sân rác
Chó chạy ven cầu
Chơng nằm lệch lạc
Mùng rách chăn nhàu
Em che đời em
Co vừa đủ ấm
Em nghèo đă đủ
Vẫn gửi chút hương
Cho đời tươi thắm
phan nhật tân
TỜ LỊCH NGÀY 30 THÁNG TƯ
Tay buồn xé lịch hôm nay,
ba mươi nhắc nhở ngày đầy tiếc thương .
C̣n nghe hoảng hốt lời vương,
người qua lối ngơ trên đường khóc than .
Quê hương đă phủ màu tang,
đời anh lính chiến gian nan thế này .
Thân anh gục ngă phơi bày,
mùa Xuân năm ấy cỏ cây cháy nồng .
Nơi đây thị trấn chờ mong,
người buồn nức nở nh́n trông chuyến đ̣ .
C̣n đâu giọng hát câu ḥ,
vô âm biệt tín và lo sống c̣n
Ngày dài những tháng trăng tṛn,
ḍ theo rọi lối đường ṃn khó đi .
Thôi rồi biệt tích bao kỳ,
buông tay tờ lịch phân ly đoạn trường .
Tác giả : Trần Ư Thu
Viết ngày : 30 tháng Tư-2009
Tháng Tư...Những Nỗi
Buồn ...
Tha’ng ba vừa đến tha’ng tư
Tiễn Thầy kho’c bạn đời như la’ vàng
Đành rằng co’ lu’c hợp tan
Sao nghe tê tái ḷng man ma’c buồn
Tha’ng tư nḥa lệ mưa tuôn
Ai đành ĺa bỏ cội nguồn ra đi
Cảnh đời loạn lạc phân ly
Vượt biên sanh tử xa’ chi trẻ ǵa
Bao năm chung một mái nhà
Biê’t ai c̣n nhơ’ hay là đă quên
Mái trường rêu phủ buồn tênh
Kể từ dạo â’y đổi tên mâ’t rồi !!
Hành lang dăy lơ’p đơn côi
C̣n đâu tiê’ng trống bồi hồi vang xa
Nhớ nhung a’o tră‘ng đôi tà
Sân trường đâu đo’ Quô’c Ca , Hiệu Kỳ
Đàn chim vỡ tổ bay đi
Kẻ c̣n ở lại sầu bi tháng ngày
Tưởng là bặt dâ’u chim bay
Vui mừng hội ngộ hôm nay chẳng ngờ
Thầy , Tṛ ḷng ngỡ như mơ
Nô’i ṿng tay lơ’n mong chờ bâ’y lâu
To’c xanh nay đă bạc mầu
Vui đùa như thuởmái đầu thơ ngây
Ngờ đâu chim bỗng ĺa bầy
Cuộc vui chưa trọn... nở bày chia ly
Thầy , Tṛ dần sẽ ra đi
Trở về cát bụi...màng ǵ lợi danh..
KT75
04/19/2009
1954 - 1975
RA ĐI
Năm 54 cha giă-từ đất Bắc,
Ngày 75 con đau-đớn ra đi !
Tháng Tư đen năm nào cũng sống dậy trong ḷng gă với những kỷ-niệm
buồn nhức-nhối. Dù chuyện ra đi của bọn gă chẳng thấm ǵ so với những
nhọc-nhằn, khốn-khó của người khác nhưng đặc-biệt năm nay gă thấy cần
nhắc lại để tưởng-nhớ đến hai thằng bạn thân cùng có mặt trong cuộc
hải-tŕnh vào ngày định-mệnh đó vừa vĩnh-viễn ra đi !
Minh, thằng em hiền-lành, dễ-thương, thân-thiết như anh em kết-nghĩa,
cùng lớn lên trong xóm từ những ngày trung-học đệ nhất cấp. Hai đứa
từng chia-xẻ cùng nhau tô ḿ trong chợ Bà-Điểm, bún gị An-Sương,
miếng bánh, trái xoài, hột điều, dăm chén chè khuya . . . . Nào những
lần ban ngày tụ họp chơi bóng bàn, đá banh, vô làng xem bạn bè đánh vơ,
hát ca, đàn địch . . .
Tới tuổi nhập-ngũ, trong khi các anh lớn như Khanh, Huyến, Triệu và gă
. . . lao vào Bộ-binh th́ Minh nhỏ hơn 1, 2 tuổi đă an-phận làm lính
thủy ở bến Bạch-Đằng để có cơ-hội tiếp-tục lên học Luật-khoa.
Nhưng rất tiếc mới đây Minh, tuổi nhỏ nhất bọn, lại ra đi trước ! Và .
. . hắn khiêm-nhường, kín tiếng cho đến ngày ra đi các anh em mới biết
hắn là chắt kêu nhà chí-sĩ Nguyễn-An-Ninh là ông cố, người một thời
lừng-danh chống Pháp ở làng Mỹ-Huề, Quán-Tre ! Ngày đám tang ở
nghĩa-trang Rose Hill, gă nghẹn-ngào nhắn-nhủ lần cuối với Minh : Thôi
. . . Minh ơi, mày về quê với Chúa để đoàn-tụ với người cha kính yêu
đă ra đi thật sớm từ ngày bé dại, gặp lại anh Khanh đă bỏ thây trong
trận Pleime và Huyến bị gục ngă dưới miệt Kiến-Hoà . . .
C̣n Thủy to con, xạm nắng, hiền khô nên bị gọi là Trâu nước. Là Bắc kỳ
nhưng phát-âm giọng Nam. Tính t́nh vui nhộn, hóm-hỉnh. Làm
huynh-trưởng hướng-đạo dạy các Sói con phải luôn luôn tháo-dác (vát)
tức tháo ra rồi vác chạy đi ! Trâu nước và gă ngẫu-nhiên cũng ở chung
hai, ba đơn-vị, thay nhau đi hành-quân, nghỉ phép, ăn nhậu liên-miên
và cuối cùng Trâu nước về làm rể xứ gă . . . Lúc cuối đời, Trâu nước
nghỉ hưu chỉ được một năm rồi bỗng nhiên sinh bệnh lăn quay ra đi
vĩnh-viễn, bỏ lại gia-đ́nh, vợ con và bè bạn !
Bách, người xa nhất trong nhóm, nghe nói bây giờ đang trôi-dạt lên xứ
Vạn hồ, đông bắc nước Mỹ, chẳng biết tăm hơi ra sao.
Mới thuyên-chuyển về căn-cứ Hải-quân Nhà Bè, gă gặp ngay lại Trâu nước.
Hai đứa ra quán nhậu làm một chầu hàn-huyên. Kỷ-niệm cũ như sống lại
từ hồi hai thằng làm lính với chút tiếng Anh ăn đong, được biệt-phái
về Toán Liên-Lạc cho một đơn-vị Bộ-binh Mỹ. Trâu nước đóng ở Dĩ-An với
Lữ-đoàn 2, gă lặn-lội hành-quân theo Lữ-đoàn 1 từ Lai-khê lên An-Lộc
và Lộc-ninh. Hàng tháng gă quá-giang trực-thăng ghé Dĩ-An, trước khi
doọc về Sài-g̣n hay tạt qua đấu láo lai-rai trong khi chờ đợi chuyến
tàu. Năm 70, cả hai bốc thăm từ Quân-đoàn 3, cùng thuyên-chuyển về
Tây-Ninh trên chiếc Yamaha 100 của Trâu nước. Nhiệm-vụ mới vừa làm
công-việc hành-chánh vừa đi hành-quân theo các Liên-đội
Điạ-phương-quân ḷng-ṿng vùng Mỏ Công, Mỏ Vẹt ở biên-giới Việt-Miên
hay loanh-quanh dưới chân núi Bà Đen . . .
T́nh cờ hôm về phép trên một chuyến xe đ̣ ngừng tại ngă tư Trung-Chánh,
Trâu Nước tán được cô-giáo trắng-trẻo như Bạch-Tuyết. Sau này nhờ một
niên-trưởng cũ nói gă mới biết nàng là đại sư-tỉ chung trường ngày xưa.
C̣n gă tuy lắm khốn-khó nhưng đất lành chim đậu, cũng may-mắn quơ được
một em sơn-nữ lang-thang dưới chân núi Bà để nên duyên vợ chồng vào
năm sau.
Năm 72, hai thằng được thuyên-chuyển về Sài-g̣n thành thủy-thủ dổm
theo nhu-cầu bành-trướng của Hải-quân. Trâu nước tốt số diện dạ ngưu,
nằm khoẻ re một chỗ ở căn-cứ Nhà Bè. Gă với số-phận lông-bông như con
cá ṃi, bị ra Đà-Nẵng, đi học lung-tung, từ căn-cứ Hải-quân Cát-Lái
đến Trung-tâm Huấn-luyện HQ Mỹ ở San Diego . . .
Chiều ngày 23 tháng Tư, vợ con gă di-tản theo Pḥng Tùy-viên Quân-sự
của Toà Đại-sứ Mỹ. Hắn chết nhát, không dám lẩn theo như đa-số những
người khác, ngại Quân-cảnh bắt được sẽ vô nằm Quân-lao bóc lịch mút
mùa lệ thủy. Gia-đ́nh vài người bạn khác khôn khéo lỉnh ra Vũng-Tàu,
Long-Hải theo đường thuyền đánh cá t́m tàu Mỹ ngoài khơi !
Gă về nhà cho bố mẹ và bà chị hay nên chuẩn-bị tới Nhà Bè để có ǵ
xuống tàu HQ ra đi . Chị lắc đầu, nhất-quyết ở lại chờ ông anh đang
đóng ở Sư-đoàn 7, Mỹ-Tho, trở về. Bố mẹ lúc nào cũng vấn-víu,
quấn-quít với người con gái cưng duy-nhất là bà chị và các cháu. Hai
người chỉ ngồi yên với nước mắt ứa ra. Năm 54 cha giă-từ miền Bắc, giờ
75 . . . con lại đau-đớn xa quê !
Gă nói sơ t́nh-h́nh cho Trâu nước hay. Buổi trưa hôm 28, hai thằng kéo
nhau về nhà hắn sau chợ Trung-Mỹ-Tây. Gă đem theo tặng cu Duy, hơn Dzu
con trai ḿnh một tuổi, một món đồ chơi để dành từ lâu. Cả ba ăn bữa
cơm trưa có cá kho và canh chua, món khoái khẩu của Trâu nước, do
Bạch-Tuyết nấu. Chị vừa ăn vừa đút cơm cho cu Duy ăn theo. Chừng nửa
chén, chị buông đũa nói không ăn nổi, ánh mắt buồn vời vợi, nhấp nhổm
không yên như lửa đốt, hết nh́n chồng rồi lại nh́n con lo-lắng . . .
Đó là bữa cơm xum-họp cuối cùng của gia-đ́nh Trâu nước có gă ké theo.
Trưa 29, gă ra con phố nhỏ bên ngoài căn-cứ, mua cây thuốc thơm, một
lô ḿ gói để dồn vô xách tay với bộ quần-áo và chút đồ lặt-vặt. Xe
du-lịch của vài ông lớn, dân có máu mặt từ Sài-g̣n bắt đầu tới đậu
san-sát dọc theo hàng rào trước căn-cứ HQ Nhà Bè. Buổi chiều,
t́nh-trạng ứng chiến 100 % nội bất xuất, ngoại bất nhập ban-hành !
Mười giờ tối, khi t́nh-h́nh trở nên tệ-hại, Thiếu-tá chỉ-huy phó
tập-họp anh em và cho biết : Ềai muốn đi th́ xuống tàu đổ-bộ LCM đang
đậu sẵn dưới bến, ai muốn về với gia-đ́nh th́ cứ tự-nhiên
!
Tất cả tan-hàng trong im-lặng, hoang-mang và lo-lắng. Những người có
ư-định ra đi trở về pḥng ngủ quơ vội đồ-đạc rồi lầm-lũi xuống tàu
trong nỗi lo-sợ, nghẹn-ngào không biết đây là hành-động đúng hay sai,
may hay rủi. Những người muốn ở lại c̣n buồn và hoang-mang hơn. Hai
thằng bắt tay từ biệt và đưa ch́a khóa xe gắn máy của ḿnh cho
Sou-Vay-Sam, thằng bạn nhậu người Nùng.
Hơn mười một giờ đêm 29 tháng Tư, tàu LCM chất đầy người bắt đầu nổ
máy de khỏi băi bắt đầu chạy đi.
Lênh-đênh sang Phi
Năm 54 cha giă-từ đất Bắc,
Ngày 75 con đau-đớn ra đi !
Để tránh bị địch-quân phát-giác , chiếc LCM tắt hết đèn đóm trông như
con tầu ma trên gịng sông đen thẫm. Bây giờ nỗi lo-sợ là có thể bị
B-40 hay đại-bác không giựt bắn thẳng tới từ hai bên bờ, nhất là khúc
đi ngang Rừng Sát. Tiếng máy gầm lên, cưỡng khỏi vùng nước xoáy luôn
cuồn cuộn giữa ngă ba sông Nhà Bè rồi trực chỉ theo hướng Vũng-Tầu.
Đây là tàu đổ-bộ hạng trung, LCM (Landing Craft, Medium) chở quân cỡ
một trung-đội khoảng 33 người, nhưng người Việt nhỏ con có thể chứa
được nhiều hơn, với cánh cửa như chiếc mồm lớn há ra để đổ quân lúc ủi
băi. Như những quân-nhân lớn, nhỏ chung-quanh, Thủy và gă tự-động bỏ
nón kết-bi, gỡ bảng tên, tháo lon ở cầu vai ra cất đi ! Gă buồn buồn
nghĩ . . . thế là được giải-ngũ một cách bất-đắc dĩ rồi ! Mọi người
đứng vịn quanh thành tàu, im-lặng trong nỗi ngại-ngùng, kỳ-dị khó tả
khi nh́n căn-cứ xa dần ở phía sau.
Nhà Bè nước chảy chia hai,
Ai về Gia-định, Đồng-Nai th́ về . . .
A li ḥ lờ . . . , a li ḥ lơ . . .
. . . .
Nghe chăng tiếng ḥ dân ta vẫy-vùng theo gió.
. . . .
Nghe đây nỗi ḷng dân ta tránh xa ngục-tù . . .
. . . .
Đó là khúc hát gă nhớ đại-khái trong một bài hát của Phạm-Duy, mà
giáo-sư âm-nhạc tập cho khi c̣n trong ban hợp-ca từ trung-học đệ-nhất
cấp. Đêm nay rất đông người Việt-Nam rưng rưng nước mắt , không về
Gia-Định hay Đồng-Nai, mà xuôi gịng ra biển để t́m hai chữ tự-do.
Chừng mươi phút sau có tiếng nổ lớn kèm theo ánh sáng lóa lên cả một
góc trời.
- Pháo kích !?
- Trời ơi . . . căn-cứ bị pháo-kích ! Những tiếng la lên
thảng-thốt.
Rồi . . . liên-tiếp vài qủa nữa rơi xuống. Tiếng nổ oành . . oành .
. . lớn của rocket 107 ly hay 122 ly chứ không phải tiếng nổ nhỏ hơn
của cối 82 ly. Căn-cứ bùng lên như bó đuốc. Người lâm-râm cầu-nguyện
và cám-ơn v́ may-mắn vừa thoát khỏi giây phút tử-thần. Kẻ khác th́ lo-sợ
cho các bạn-bè, đồng-ngũ ở lại.
Qua một quăng sông thấy nhiều chiến-hạm lớn qua mặt. Rồi một chiếc tàu
hàng lớn lù lù hiện ra. Có lẽ nó bị mắc cạn nơi cồn cát gần giữa sông
v́ chạy vội trong đêm tối hoảng-hốt, thiếu hoa-tiêu dẫn đường
cần-thiết.
Một đêm lo-sợ, hồi-hộp trôi qua trên gịng sông. Trời bừng sáng vào
ngày 30-4 th́ chiếc LCM cũng tới cửa biển. Gịng sông bây giờ mở lớn
ra, hai bên bờ ẩn-hiện những cây đước thấp lè-tè . Mọi người thở phào
nhẹ-nhơm v́ đă thoát xa ngoài tầm súng của địch. Mùi biển mặn lồng
lộng trong gió, luồn vào kẽ tóc, da thịt . . . Sóng vỗ mạnh làm chiếc
tàu nhỏ bắt đầu lắc-lư.
- Có tầu tới ḱa ! Hai, ba người bỗng la lên.
Một . . .hai, ba chiến-hạm từ mé trong rẽ sóng lướt tới . . . rồi chạy
luôn không đếm xỉa ǵ đến những tiếng la cầu cứu của đám người trên
chiếc LCM .
Nửa tiếng trôi qua, bóng một con tầu to xám, cũ kỹ từ từ hiện ra và rơ
dần . Nó chạy rất chậm. Chiếc LCM xông tới, ép vô. Những bàn tay vẫy
lia lịa. Cả hai bên ngừng lại. Bây giờ nh́n rơ . . . là chiếc HQ-502,
loại dương-vận-hạm lớn nhất của HQ Việt-Nam, cũng là tầu LST (Landing
Ship, Transport) lớn nhất vận-chuyển quân-cụ, binh-sĩ của HQ Hoa-kỳ
thời Thế-chiến thứ 2, từng được gọi là tàu há mồm đưa dân di-cư từ
miền Bắc vào Nam năm 54 . Trên tầu đă đông nghẹt những người. Thang
giây lớn, rộng thả trùng-tŕnh bên hông. Chúng tôi tuần-tự ôm đồ-đạc,
túi xách leo lên. Khi mọi người đă lên hết, tài công lẳng-lặng lái
chiếc LCM quay về hướng đất liền.
Vừa chân ướt chân ráo, lơ-ngơ bước lên chiếc dương-vận-hạm th́ một
giọng đă la lớn :
- Ê . . .Thủy . . , " ông thầy " . . . !
Bọn tôi đang ngó ngang, ngó dọc xem ai kêu . . . th́ Bách đă lách đám
đông xấn lại.
- Ủa . . . mày đi chiếc này luôn !? Thủy reo lên mừng rỡ.
- Tao đang cấm trại ở Tân-Cảng . . . th́ tới giờ thứ 25 nhào xuống
đi luôn. Rồi Bách hạ giọng buồn hiu, hối-hận :
- Nhưng tao không về đón kịp vợ con theo ! Chẳng biết bây giờ cả
nhà ra sao ?
Bách cũng là bạn cùng tiểu-khu Tây-Ninh chuyển sang HQ một lượt với
hai đứa tôi. Thật an-ủi, chạy giặc gặp bạn hiền. Bách dẫn hai đứa tôi
leo lên chiếc ca-nô treo lơ-lửng trên không cao khoảng hơn 4, 5 thước.
Đây là ca-nô cấp-cứu có mui, dài khoảng hơn 10 mét, bề ngang chừng 3,
4 mét treo lơ-lửng trên cao vơí cây đà tṛn đỡ bên dưới cũng là đường
để lên, xuống. Ba đứa tôi và 2 em nhỏ cỡ 9, 10 tuổi tạm-trú trên đây
rất tiện-lợi v́ ít người muốn leo trèo lên, xuống vất-vả và hơi
hiểm-nguy. V́ ca-nô nhỏ, chúng tôi thay nhau để một người ngủ dưới mũi
ca-nô có chỗ tốt bằng-phẳng, hai đứa kia ngủ trên lườn cong gượng-gạo,
khó-chịu . C̣n hai em nhỏ tối phải về chỗ cha mẹ ở dưới. Ba, bốn ngày
đầu chưa được tiếp-tế, ngày 3 bữa, mỗi bữa ba đứa tôi bẻ một gói ḿ
sống ra làm 3 miếng để chia nhau ăn rồi uống nước lạnh, nói chuyện đời
và hút thuốc lá vặt. Đôi khi Bách xuống ngoại-giao, kiếm chác thêm
được miếng cơm của thủy-thủ cơ-hữu trên tầu.
Trên tàu, tổng-cộng có khoảng 3000 người chen-chúc nhau như cá ṃi hộp
từ trên boong xuống dưới hầm. Muốn đi phải lách qua lại khó-khăn. Mọi
người đều cùng tâm-trạng buồn đau vời vợi. Những cụ bà, mấy cô trẻ . .
. ngồi khóc sụt-sịt bên nhau . . . Đám con nít la khóc khó chịu. Trên
boong thoáng mát nhưng lại bị mưa gió và nắng chói-chan hành-hạ. Đa-số
các gia-đ́nh có trẻ em thích ở dưới hầm tầu v́ kín gió, không bị mưa
nắng. Nhưng ở dưới dễ bị buồn nôn v́ mùi mồ-hôi nhiều người quyện lại,
dầu cặn, nóng hầm, ngột-ngạt và nhất là dễ ói mửa khi tầu lắc mạnh.
Vệ-sinh là chuyện quan-trọng nhất ! Dẫy cầu-tiêu nằm ngang thành tầu,
đóng tạm bằng ván ch́a ra ngoài biển được che bằng ny-lông đen. Muốn
đi phải canh giờ sắp hàng ít nhất trước một giờ hay lâu hơn tùy theo
thời-điểm sáng hay chiều.
Đến trưa một chiếc máy-bay thám-thính L-19 lượn thật chậm quanh tầu
xin đáp . Tàu lại ngừng, một người nhảy ra được cứu sống. Máy bay ṿng
lại, người thứ hai, phi-công, nhẩy ra nhưng không thấy tăm hơi v́ sức
đập mạnh khi chạm mặt nước hay v́ không biết bơi !?
Tầu tiếp-tục chạy nữa tới Côn Sơn vào buổi chiều, nơi giam tù trứ-danh.
Đây là địa-điểm tập-trung của hạm-đội HQVN. Dọc hải-tŕnh, nhiều ghe
đánh cá cũng cặp vô để leo lên. Sau này mọi người mới biết chiếc
HQ-502 bị hư 1 một máy, đang chờ vô đại-kỳ ở HQ Công-Xưởng (sửa-chữa
hạng nặng trong thời-gian khá lâu tới cả năm. Tiểu-kỳ là tu-bổ hạng
nhẹ chỉ vài tháng), th́ bị xách đi di-tản nên chạy rất chậm chừng 15
hải-lư, tha-hồ cho mọi người leo lên qúa-giang.
Ngày hôm sau chúng tôi lên đường trực-chỉ hướng Phi-Luật-Tân. Lúc này
mọi người thật an-tâm v́ đă ra khỏi hải-phận quốc-tế và nhất là có
lực-lượng đặc-nhiệm của Hạm-đội 7 hộ-tống, dù trong ḷng canh cánh nỗi
sầu vĩnh-viễn ra đi không mong ngày trở lại. Mỗi ngày lại có một tầu
Mỹ, thường là khu-trục-hạm Cook cặp lại để tiếp-tế dầu, nước, lương
khô dă-chiến (đồ hộp C ration), nước uống . . . Thuốc lá , sô-cô-la,
bánh kẹo . . . ném qua phía này lia lịa.
VN và Phi cách nhau khoảng 2 giờ phản-lực. Nhưng đến ngày thứ 7 chiếc
dương-vận hạm HQ-502 mới lết đến Căn-cứ HQ Mỹ ở vịnh Subic sau chót.
May-mắn như ta vẫn nghe Ềtháng Tư bà già đi biểnỂ nên tầu chạy êm,
nhẹ-nhàng như sóng vỗ trong hồ. V́ xâm-nhập quốc-gia này trái phép,
tầu VN phải trương cờ Mỹ lên, nỗi nhục thua trận và mất nước thấm đậm
vào ḷng mọi người . . . Gần vào đến hải-cảng, lá quốc-kỳ từng được
ǵn-giữ bằng máu, nước mắt của quân-dân trong bao năm, đành miễn-cưỡng
hạ xuống ! Mọi người xúc-động vừa khóc, vừa hát bài quốc-ca thân-yêu
lần cuối và không biết bao giờ sẽ được hát lại.
Sau này vào đầu thập-niên 1990, tạp-chí VN Magazine cho biết đại-úy
Richard Armitage - có tên Việt là Phú, người nói tiếng Việt giọng Bắc
như gió, cựu cố-vấn trưởng của Giang-đoàn 27 Xung-Phong ở Bến Kéo,
Tây-Ninh - đă bay tới Sài-g̣n vào 2 tuần-lễ chót để phối-hợp nhiệm-vụ
di-tản cho hạm-đội VN với đại-tá Đỗ-Kiểm, tham-mưu-trưởng HQVN. V́
việc đưa đoàn tầu VN vào lănh-hải Phi trái phép, thiếu-tá (cấp-bậc mới)
Richard đă bị tổng-thống Phi Marcos phạt giam tại-gia 2 ngày như một
màn tŕnh-diễn cho đỡ khó ăn, khó nói với tân chính-phủ VN ! Dĩ-nhiên
30 chiến-hạm di-tản của Hải-quân VNCH đă về tay Phi-luật-tân hết. Sau
này giải-ngũ, thiếu-tá Richard trở thành phụ-tá Bộ-trưởng Bộ
Ngoại-giao đặc-trách Viễn-đông Sự-vụ tại Ngoại-giao Hoa-Kỳ thời
tổng-thống Reagan. Ông là người đă thương-lượng với chính-phủ Marcos
về việc thuê mướn hai căn-cứ Subic Bay (HQ) và Clark (KQ) cho Mỹ. Bên
Phi-luật-Tân đ̣i tiền mướn là 1 tỉ đô-la, nhưng Mỹ chỉ tăng lên mức
tối-đa là 500 triệu mỗi năm. Hai bên không đạt được thoả-thuận, Mỹ đă
di-chuyển căn-cứ HQ từ Phi sang
Singapore như ta thấy hiện nay !
(c̣n tiếp)