
Đặng Đình Thành 75

|
đầu năm nay trở về dalat , tôi và L.
vào cafe Tùng ngồi uống café, nh́n qua cửa sổ ngắm thiên hạ qua lại - Hai
mươi năm, biết bao là thay đổị, nhưng những bức tranh sơn dầu vẫn c̣n đóng
bụi trên tường, và những bài hoà tầ'u guitars ngày xưa vẫn nhẹ nhàng như cũ.
Cô gái ngồi sau cashier, là bà con của người chủ cũ, bảo tôi, chắc chú đi lâu rồi nên không biết, quán bây giờ không cạnh tranh nổi với những tiệm cafe khác mới mọc lên dọc theo đường nguyễn chí thanh với kiến trúc mới, nhạc trẻ - và nhiều quán có wifi cho khách hàng lên internet nữạ , quán bây giờ chỉ c̣n khách như chú thôi . Với tôi, cafe Tùng và cái khung cảnh quen thuộc này mang đầy kỷ niệm những ngày c̣n sống, làm việc thời c̣n rất trẻ. Thời gian đó, tôi hay kêu trà chanh mỗi khi vào quán, trời lạnh, ngồi trong quán với bạn bè khói thuốc mù mịt, ḍng nhạc ḥa tấu, guitar và điệu rumba d́u dặt... là những điều khó quên được. Tôi nhớ đến những người bạn gái ngày xưa một thời đă vào đây với tôi - có ai đó một ngày ghé dalat và bồi hồi với những kư ức ngày xưa như ḿnh nhỉ ? Mỗi góc phố, con dốc cũng không c̣n nét quen thân ngày nào - Domain de Marie bây giờ đă được trùng tu lại, khang trang, không mang dấu vết đổ nát như những ngày tôi xách giá vẽ lên với H., Sau này tôi vẫn mang cái h́nh ảnh ngôi nhà thờ mầu hồng đậm chơ vơ trên sườn đồi rất cô đơn, nhưng đầy quyến rũ. Đó là dalat trong kư ức của tôị ... Đêm cuối cùng ở dalat, tôi xuống nhà Ph. ở Phan dinh Phung gởi cô cái laptop mang về làm quà cho cậu con trai vừa đậu kiến trúc. Đường xá buổi tối khác hẳn ban ngày, khiến tôi lạc một lúc mới t́m được nhà Ph. - cô đứng chờ tôi ở cổng : -Ph. đợi anh cũng gần 20' rồi đó -xin lỗi Ph. , anh đi qua ngă ba Hoàng Diệu, tưởng sang tới Phan d́nh Phùng liền, ai ngờ lại đi vào Hai bà Trưng, măi mới t́m được lối quay về . - ngày xưa anh đi đường này bao nhiêu lần, bây giờ chắc là quên hết rồị t
|
ôi nh́n Ph.,
không nóị Trông cô không có vẻ hờn trách như lời cônói, phụ nữ thường nhớ
lâu hơn đàn ông, và chắc là ḿnh cũng đáng trách . Đưa tôi vào pḥng khách
Ph. hỏi: |
|
1 những người muôn
năm cũ Nhà Thờ Con Gà Khi tôi vẽ xong,
chuẩn bị thu xếp màu, giấy
Nơi tôi ở và làm việc
ở Dalat là một |
2 Tôi về Vietnam lần đầu vào muà xuân năm 2002, sau gần 15 năm xa xứ . Buổi sáng đầu tiên ở Saigon, tôi ghé thăm người bạn thân hồi học lớp 12 ở Nguyễn Thượng Hiền, trước khi chia tay, cô bạn hỏi tôi : - Th. c̣n nhớ Ph. không? Ph Dalat đó . - nhớ chứ, sao mà quên được . - Ph. vẫn liên lạc với L. , lần nào về SG, Ph. cũng ghé đâỵ Th. gọi cho Ph. đị, chắc là Ph. ngạc nhiên lắm. tôi gật đầu, ghi lại số phone . *** .... - Hello, Ph. đó phải không? Th. đây ! ...... - Anh Th. hả, anh đang ở đâu vậy, lâu qua’ không nghe tin anh. - Anh mơ’i về được mâ’y ngày, định tuần tơ’i lên Dalat. Ph. vơ’i C. co’ khoẻ không? hai người được mâ’y cha’u rồỉ ..... - Anh C. mâ’t mấy năm nay rồi, anh Th. ơị Anh â’y bị tuị nhà đâ’t gài , bị bă‘t vào tù, ra tù là vào bệnh viện nằm, được hơn một tha’ng th́ mâ’t. Tụi no’ đa’nh anh C. tàn nhẫn lă‘m ..... Tôi buông điện thoại, lặng người, sững sờ. Sao lại có thể thế được, sao cuộc sống lại bất công đến thế, xă hội ǵ mà người tốt th́ lúc nào cũng khổ , c̣n những kẻ thủ đoạn, gian manh, xảo trá th́ cứ sống sung sướng đầy đủ trên đầu trên cổ những người khác ???? .. *** Dạo đó là những năm đầu cuả thập niên 80s, tôi mới ra trường, khăn gói về sở Xây Dựng Lâm Ddồng nhận việc, hành trang là hai vali quần áo, sách vở, tài liệu và một mớ hoài băo đầy tham vọng cuả tuổi đôi mươị Dân kiến trúc ở Lâm Ddồng lúc đó có khoảng dăm bảy người, đa số là đàn anh, chị mà tôi đă biết khi học trong trường KT. Chị AM, sau này lập gia đ́nh với patron D., rủ tôi về nhà ở trong khi chờ sở phân cho công việc chính thức , chị D. th́ đan cho tôi cái áo len v́ cái tôi mang ở Saigon lên không đủ ấm, các đàn anh khác th́ chỉ tôi cafe nào ngon, nhạc chỗ nào hay, và chỗ ... chị em ta hay tụ họp 8-) .... Cũng có vài kts ngoài Hanoi vào, nhưng tôi cũng không thân lắm, do tuổi tác và cách nói chuyện khác biệt giữa nam và bắc . Một bữa, tôi đang cắm cúi đọc bản vẽ th́ bỗng nghe một giọng bắc hỏi : - bạn mới về đây hở, tớ là C., phụ trách nhóm đo đạc, khảo sát . Tôi ngẩng lên nh́n, đó là một thanh niên trạc tuổi tôi, vóc người tầm thươc, tóc cắt ngắn, khuôn mặt vuông vắn, rắn rỏi tương phản với cái miệng cười cởi mở, thân thiện, khác hẳn với thái độ xă giao, lạnh nhạt cuả những đồng nghiệp ngoài bắc khác . Tôi đứng dậy : - chào anh C., tôi là th., mới về đây được mấy ngày, sao tôi không gặp anh trước nhỉ - à, tớ mơi đi khảo sát ở Di Linh về, nghe bạn mới nhận việc nên ghé chào đây . Từ đó chúng tôi quen nhaụ C. là dân Hải Pḥng, tốt nghiệp khoa trắc đạc ở đại học Mỏ Điạ Chất , Quảng Ninh, là đảng viên trẻ nhưng lại rất xuề xoà, dễ tính , ít chú trọng đến bề ngoài . Đi ngoài phố, khó ai biết anh chàng nông dân khù khờ đó lại là một kỹ sư giỏi , có trách nhiệm lớn. Thời gian đầu, do công việc khác nhau, tôi ít khi làm chung với C. , sau này, khi chuyển về thành phố Dalat , hay nhận thiết kế các đồ án riêng, tôi vẫn nhờ C. giúp đo vẽ các bản khảo sát, phần là cho việc cuả ḿnh, phần cũng giúp cho C. kiếm thêm thu nhập . V́ cùng ngang tuổi , chúng tôi làm việc, giao tiếp với nhau rất dễ dàng. **** Năm 84, khi Dalat bắt đầu chuyện cải tạo, nạo vét, xây kè bảo vệ bờ hồ Xuân Hương, chuẩn bị mừng 10 năm "giải phóng", tôi được (bị) chuyển sang làm việc tại pḥng kỹ thuật, ban quản lư công tŕnh HXH. Trưởng pḥng lại là C. từ sở XD đưa về, thế là hai tên có dịp cộng tác với nhau - v́ đă biết nhau từ trước , nên chúng tôi làm việc rất ăn ư. Càng làm việc chung với nhau, tôi càng quư C. hơn bởi cung cách làm việc tận tâm, có trách nhiệm cuả C. đối với công việc, và nghề nghiệp chuyên môn. Ngoài đời, tôi và C. là hai h́nh trái ngược nhau, tôi th́ phóng khoáng, hay giao thiệp, c̣n C. th́ ít nói, gặp phụ nữ th́ đỏ mặt, bẽn lẽn, nên măi đến giờ vẫn chưa tán được cô nàọ Một hôm, C. nhờ tôi ra công trường, xuống khu vực cuả đoàn khảo sát thiết kế lâm nghiệp kiểm tra v́họ làm không đúng số đo C. đă tính . Trong lúc tôi đang nói chuyện với người trưởng đoàn, bỗng nghe có tiếng con gái x́ xào sau lưng: - anh kỹ sư ơi, đừng làm khó tụi này mà! - kỹ sư ǵ mà non thế... - anh kỹ sư có bồ chưa ... tôi quay lại, tiếng x́ xào từ một nhóm các cô trẻ bỗng im bặt, tôi nhịn cười làm mặt nghiêm làm việc với nguời trưởng nhóm rồi lên xe phóng đi , c̣n nghe tiếng cười vọng theo : anh kỹ sư khó tính thế làm sao có bồ được ... Từ đó, mỗi lần tôi đi ngang qua khu vực cuả đoàn lâm nghiệp là bị trêu chọc. Khi bất đắc dĩ phải làm việc với họ tôi hay rủ C. đi cùng, nhờ tướng C. lầm ĺ, các cô cũng ngán, im thin thít , c̣n tôi th́ cười thầm đắc ư. Nhưng khi C. vừa đi khỏi, tôi chưa kịp sắp xếp giấy tờ ra xe th́ lại nghe : - anh kỹ sư ơi, Ph. nó muốn hỏi anh cái ǵ nè? tôi quay đầu lại, thấy một cô gái đang bị đám đông đẩy ra phiá tôi, cô đỏ mặt vưa kháng cự lại, vưà nói: - mấy đưá này kỳ quá, để người ta làm việc mà. dù không nh́n rơ mặt, tôi cũng thoáng nhận ra đó là một cô gái tóc dài có dáng dấp rất dịu dàng, đầy nữ tính .... **** Dalat nhỏ quá, nên trước sau ǵ tôi cũng có dịp quen với Ph., cô là kỹ sư lâm nghiệp, học ở đại học Tây Nguyên trên Ban Mê Thuột, nhỏ hơn tôi vài tuổị Nhà cô và tôi cùng ở trên đường Phan đ́nh Phùng, cách nhau khoảng 2 cây số, lấy rạp Ngọc Hiệp làm tâm th́ tôi ở phiá bắc . Thoạt đầu, biết tôi sống độc thân, ngày Chủ nhật Ph. hay rủ các cô bạn trong cơ quan đến chỗ tôi, mang thức ăn theo bày ra nấu nướng, ca hát ồn ào, về sau, các cô bạn biết ư, rút dần rồi chỉ c̣n ḿnh cô ghé nhà tôi . Nh́n thoáng qua, Ph. không có ǵ nổi bật, ngoài mái tóc dài, và thân h́nh rất nữ tính, nhưng khi nói chuyện, tôi bị thu hút bởi những nhận xét sâu sắc, và cá tính mạnh mẽ cuả cô, cộng với nụ cười tạo cho cô cái duyên ngầm đầy quyến rũ. Mỗi khi tôi ghé nhàcô buổi tối, chúng tôi hay ngồi trứớc hiên nhà, dưới tàng cây ngọc lan nồng nàn hương thơm nh́n xuống đường. Ở đó, Ph. thường ôm đàn hát Ngọc Lan, Quỳnh Hương, và những bài t́nh ca cuả Ngô Thuỵ Miên, nhất là "T́nh Khúc Tháng Sáu" v́ biết tôi sinh tháng sáụ Cô cũng đan cho tôi cái áo len cổ lọ màu xám tro rất đẹp . Biết tính tôi lười, cô học đan mỗi mặt một mũi - bây giờ gọi là reversible - nên khi cởi ra tôi không cần lộn áo lại, lần tới cứ thế mà tṛng vào là có cái áo len khác . Đến bây giờ tôi vẫn nhớ cái áo len đó, có lẽ không ai đan như thế nữa ... Tôi hay đưa Ph. vào Tùng, Thuỷ Tạ, Palace uống cafe, nghe nhạc, hay tặng cô những món quà nhỏ mỗi khi đi Saigon thăm nhà trở về. Nhưng ngoài ra, tôi không t́m cách đi xa hơn trong mối quan hệ giữa chúng tôị , có lẽ tôi biết sẽ không sống lâu dài ở Dalat. Ph. đủ tinh tế để nhận ra điều đó, nhưng cô không tỏ phản ứng ǵ, dù chỉ là đặt câu hỏi hay giận hờn bởi thái độ lửng lơ cuả tôi . ... **** Một buổi trưa, tôi đang làm việc, bỗng thấy chóng mặt, nên nhờ C. đưa tôi về nhà nghỉ . Buổi chiều đi làm về, C. tạt qua xem tôi có bớt không - thấy tôi năm thiêm thiếp, C. hỏi tôi cần ǵ, tôi nhờ C. đi mua giúp tô phở . Khoảng nưả giờ sau, C. quay lại mang theo thức ăn và ... Ph., cô bảo tôi: - Ph. đi làm về, nghe anh C. nói anh bị đau nên đến thăm . - anh chỉ hơi mệt một chút, tên C. này chỉ vẽ chuyện , Ph. đừng bận tâm. C. cười h́ h́, hai ông bà vui vẻ nhé, tớ dông đây . Tôi ngồi dựa lưng vào thành giường, nh́n Phiên loay hoay chui vào bếp đặt nồi cháo, xong quay ra nói : - anh nằm xuống để Ph. cạo gió cho, xong ăn cháo rồi ngủ một giấc th́ bớt ngay thôị Tôi ngoan ngoăn nghe lời , Ph. cạo gió xong, mang cháo cho tôi ăn - rồi mệt mỏi tôi thiếp đi . Khi tỉnh dậy th́ đă nưả đêm, Ph. vẫn c̣n ngồi bên cạnh giường, đọc sách , thấy tôi mở mắt, Ph. nói : - thấy anh ngủ mê quá, Ph. không muốn thức anh dậy, bây giờ khuya quá rồi, Ph. về nhé . tôi nắm tay Ph., đừng về, ở lại với anh . Đêm đó, Ph. ở lại với tôi đến sáng . Những ngày sau đó, Ph. trở nên linh hoạt và dạn dĩ hơn. Cô đến chỗ tôi thường xuyên hơn và .... ở lại nhiều hơn. Qua thái độ cuả tôi, Ph. biết tôi không đồng t́nh với sự thay đổi này, cô bảo tôi: - Ph. biết anh sẽ không ở Dalat lâu dài và anh không muốn Ph. buồn, nhưng anh đừng lo, Ph. không cần ǵ hết, miễn là ḿnh đừng để có con , c̣n ngoài ra Ph. chấp nhận tất cả . Tôi bỗng thấy ḿnh hèn và kém thua Ph. nhiều, nhiều lắm ... **** ![]()
Thêm những bài viết về Đà Lạt: |