Dalat - Những Ký Ức Rời ...

Đặng Đình Thành 75

 

4.



Có bao giờ bạn nh́n một ngôi nhà như một sinh thể: biết vui buồn, có trưởng thành, già đi, và, chết dần theo thời gian ? Ngày trước, khi c̣n làm việc ở Dalat, do công việc, tôi thường có dịp đi đo vẽ các ngôi biệt thự cũ do người Pháp để lại; nhiều lúc phải làm viêc một ḿnh trong ngôi nhà hoang vắng, đổ nát – tôi bỗng không khỏi bâng khuâng, tự hỏi, chủ nhân của nó bây giờ trôi dạt nơi đâu ? chắc là họ đă có những kỷ niệm với nơi này … Và tôi cảm nhận đươc cái nỗi buồn của ngôi nhà, nỗi luyến tiếc cái thời có người ra vào, ăn uống, tiếng trẻ con cười nói ồn ào … Đôi lúc tiếng gió thổi qua attic vọng xuống, nghe buồn như một tiếng thở dài bất tận ….



Khi tôi về Dalat lần đầu sau 15 năm vắng mặt, th́ ngôi nhà đầy ắp kỷ niệm của tôi và H. vẫn c̣n đó, đứng lặng lẽ, lạc lơng truớc những đổi thay vùn vụt của khung cảnh chung quanh . Ng̣ai lớp bụi thời gian đă phủ lên, ngôi nhà không có ǵ đổi khác khiến tôi phải chú ư, lối vào bằng beton bị nứt nẻ vẫn c̣n đó, cửa sổ kính bị vỡ một hai chỗ, và cây đào trước sân đă thêm già cỗi … Trong lá thư cuối cùng tôi nhận đươc trước khi rời trại tỵ nạn, H. kể : “ gia đ́nh em đă bán căn nhà cho một công ty ở Saigon, có lẽ họ muốn xây khách sạn ở vị trí này. Anh biết không, số tiền họ trả đủ cho anh Hg mua một căn nhà phố 4 tầng cuối dốc Duy Tân, và chị Hiền mua một căn nhà trên đường Ngô Gia Tự ở Saigon …”

Dẫu không biết lư do khiến ngôi nhà chưa bị phá bỏ, tôi vẫn biết ơn ai đó đă giữ lại ngôi nhà – để bây giờ tôi c̣n t́m lại được chút kư ức ngày xưa …



***



Tôi biết H. đă khá lâu, thưở mới về Dalat làm việc – Hồi đó, tôi quen chị Ng, chị của H., qua công việc với công ty Phát Hành Sách LD, nơi chị làm ở pḥng kế họach . Chị Ng. rất đẹp, thuộc typ dân trường tây, giỏi cả anh lẫn pháp, họat bát, xông xáo, uống rượu, nhảy đầm .. đều giỏi nên đi đâu cũng được quư trọng. Nhờ vậy, chị đưa H. làm ở quầy sách ngọai văn của công ty, mỗi khi có sách chuyên nghành mới về cô hay gọi cho tôi hay, hoặc giữ cho tôi một bản nếu tôi đi công tác không về kịp. Hồi đó, tôi có những ràng buộc t́nh cảm riêng, nên nh́n H. với con mắt thờ ơ, vả lại, tôi đóan H. cũng đă có người khác nên cũng không làm thân hơn . Gia đ́nh H. khá nổi tiếng ở Dalat, ông cụ từng làm trưởng ty an ninh tỉnh Tuyên Đức những năm 60s, mỗi lần ông Nhu lên Dalat hay nhờ ông cụ làm hướng dẫn để đi săn . Sau 75, ông cụ bị đi cải tạo, trong tù lại c̣n bị kết tội liên lạc với người nước ng̣ai nên bị đưa về Chí Ḥa chờ ngày ra ṭa. Người em kế út của H. bị tù 15 năm v́ tội theo Fulro khi chưa đầy 17 tuổi … Với lư lịch như thế, anh chị em trong nhà không c̣n cách tiến thân, hay vào đại học được, dù cái vốn học thức, bằng cấp của dân trường Tây để lại . Sau này, những người tháo vát hơn đành chuyển về Saigon để lập thân …

Một chiều cuối năm 85, tôi ghé thư viện Dalat trả sách trước khi về Saigon ăn tết với gia đ́nh th́ gặp H., cô chào tôi:



- anh th. vẫn chưa về Saigon ăn tết hở , hôm nay đă 27 rồi .

- anh c̣n thu xếp vài chuyện, chắc đến 29 mới đi được, H. sang làm ở Thư Viện khi nào vậy ?

- dạ không, em ghé chào mấy chị quen làm việc ở đây thôi . Qua tết là em xuống Vĩnh Long với chị Hiền rồi..



Tôi ngồi xuống, hỏi thăm nguyên nhân khiến cô bỏ Dalat, và nhận ra ḿnh bỗng bị thu hút bởi sự giản dị, thẳng thắn, duyên dáng của cô gái trước đây tôi vẫn coi như một cô em gái của bạn ḿnh. Khi đó, tôi đă mệt mỏi với những mối t́nh vô định, và cũng đang t́m cách đi khỏi Dalat. Tới giờ thư viện đóng cửa, tôi đề nghị, để anh đưa H. về - cô gật đầu, không từ chối … Đó cũng là lần đầu tôi đến nhà, chào bà cụ và gặp gỡ anh chị em của H. Lúc ra về, tôi dặn – H. nhớ chờ qua tết anh lên rồi hăy đi. Cô cười, em sẽ cố.



Mùng bốn tết, tôi trở lại Dalat – buổi chiều, tôi phóng xe đến nhà H., chị D. mở cửa đưa tôi gói quà của H. và lá thư – cô viết: chị Hiền có xe đưa về VL hôm mồng 3 tết nên em phải đi, không chờ anh đuợc, tiếc là không gặp được anh sớm hơn, Chúc anh năm mới may mắn ...



Cuộc t́nh của chúng tôi - khởi đầu một cách muộn màng, vội vă như thế - là một chuỗi dài của những ngăn cách, gặp gỡ, chia tay, và đầy dẫy những biến cố không định trước. Trong quăng thời gian ba bốn năm ngắn ngủi đó, tôi chưa một lần nghe H. to tiếng, dù với tôi, hay với người khác, bao giờ. Trong kư ức tôi, H. là một sự pha trộn giữa cái khéo léo, đảm đang của người con gái Bắc, và sự dịu dàng, nhỏ nhẹ của người Dalat. Có thể thời gian chúng tôi gần nhau quá ít để chúng tôi nhận ra những thiếu sót, nhươc điểm cuả nhau, nhưng có lẽ cũng v́ thế, kỷ niểm c̣n lại giữa chúng tôi vẫn là những h́nh ảnh đẹp, tuy buồn.



Sau tết, tôi và H. bắt đầu với những lá thư dài mỗi tuần, đến giữa năm 87, tôi chuyển về Saigon làm việc. Từ đó, mỗi chiều thứ bẩy tôi đón xe về Vĩnh Long, xuống đến Mỹ Thuận thi` trời đă nhá nhem tối, chuyến phà qua sông Tiền lộng gió, sông nước mênh mông mang lại cho tôi những cảm xúc khác biệt hẳn với đọan đường đồi, núi rừng Dalat ngày nào. Tôi hay đưa H. đi ăn tối ở dọc bờ sông, gần khách sạn Cửu Long nơi tôi ở, nh́n những chiếc ghe thắp đèn leo lét trôi lênh đênh, H.thở dài – em thấy anh đi về ḥai như thế này mà thương –Hồi đó ḿnh ở gần mà không biết nhau, để đến lúc xa mới cần nhau. Gần mười năm ở Dalat, tôi và H. chưa một lần đi uống café với nhau, dù vẫn gặp mỗi lúc tôi ra phố, tạt vào tiệm sách. Ở đó, H. thỉnh thỏang thấy tôi đi với Q., hay Ph. , những cô bạn gái cũ. Có lần tôi bảo H., phải chi ḿnh đến với nhau sớm hơn th́ đâu có phải vội vàng như bây giờ .Cô bĩu môi, hồi đó anh đâu có rảnh đâu mà đến với em!

Gần một năm trời đi về như thế, các bạn của H. ở Vĩnh Long cũng trở nên thân với tôi. Một ngày ở trại ty. nạn, tôi đang đứng chờ nhận thư ở Galang II th́ một cô gái nh́n tôi rồi la lên:



- anh th., phải anh th. đó không ? Sáu nè, Sáu ở hiệu sách TH Vĩnh Long nè !

- th. đây chị Sáu, chị qua đây hồi nào vậy ? chị đi với ai ?

- Sáu đi với gia đ́nh, tới Galang được bốn tháng rồi . C̣n H. đâu? có đi với anh không ???

tôi ngậm ngùi, không biết trả lời chị ra sao .



Sau một năm làm việc ở Vĩnh Long, H. không kư tiếp hợp đồng, mà quyết định trở về Dalat. Tôi thu xếp xuống vài ngày giúp H. dọn dẹp, pḥng ốc, packing và đưa cô về Dalat.





***



Xe đưa chúng tôi về đến Dalat th́ đă gần 9 giờ tối, tôi giúp H. mang vali vào nhà, chào mọi người, ăn tối xong th́ tôi nhờ anh Q., anh bạn thân ngày xưa đến đón tôi về nhà ở Xuân An ngủ, sáng hôm sau tôi lại ghé sang thăm. Buổi tối, lúc tôi chuẩn bị đi sang chỗ anh Q. th́ mẹ H. bảo tôi:

-anh cứ ở đây ngủ, không cần phải đi đi về về như thế.



H. nghe mẹ nói, giựt khẽ khuỷu tay tôi, như sợ tôi từ chối. Đêm đó, tôi ngủ trong pḥng nhỏ trước dùng làm kho, kê đủ một twin-size bed. Gần sáng, tôi giật ḿnh khi biết H. đang chui vào mền, thấy tôi tỉnh giấc, H. bịt miệng tôi lại th́ thào – sụyt, em nhớ anh ngủ không được. Tôi càu nhàu, sao em liều thế, lỡ chị D. thấy em qua đây th́ anh phải cuốn gói về SG sớm – H. cười khúc khích, anh đừng lo, chị ấy ngủ say lắm …



Mấy hôm sau, tôi và H. đi một ṿng Dalat thăm bạn bè người quen của cả hai, như một cách thông báo chính thức về mối t́nh của chúng tôi. Tôi đưa H. vào Palace, Domaine,… những nơi tôi đă qua như để bù lại những tháng ngày đă bỏ lỡ trước đây . Dần dà, tôi trở nên gần gũi hơn, và được gia đ́nh H. chấp nhận như người nhà . Em gái út của H., Thúy V. đẹp nhất nhà, có người yêu là đàn anh KT khóa 74, tên Hải, học trên tôi 2 lớp, nhà ở cư xá Bắc Hải, không xa nhà tôi ở khu hồ tắm Công Ḥa lắm. Hai người quen nhau khi công ty của Hải nhận hơp đồng sửa chữa Hotel Durpac, nơi V làm việc. Về sau, mỗi lúc có plan đi Dalat là tôi rủ Hải đi cùng và ngược lai. Sau này giữa tôi và Hải cũng khó xưng hô, tôi vẫn gọi Hải bằng anh v́ Hải là khóa đàn anh, Hải gọi H. bằng chị, và xưng tên với tôi .. Khi Hải V. làm đám cưới, tôi và H. đương nhiên là cặp phù dâu, rể cho họ.



Tết năm 89, sau khi sửa sọan nhà cửa, đưa quà cho họ hàng bà con đầy đủ bổn phận xong vào trưa ngày 30, tôi rủ Hải đi uống café. Hải bảo tôi: 2 giờ chiều nay có chuyến xe chót về Dalat, th. muốn đi th́ anh dẫn đi. Tôi suy nghĩ vài ba phút rồi về nhà thu xếp quần áo, xách vali theo Hải ra bến xe.

Chuyến xe cuối năm vắng khách, chỉ có vài bạn hàng đi buôn chuyến về muộn, tài xế cũng mong về kịp đón giao thừa nên chạy không nghỉ - QL 20 ngày cuối năm cũng vắng vẻ, xe chạy qua nhưng cánh rừng heo hút, những ngọn đồi hoang sơ, đây đó rải rác dưới chân đồi những ánh đèn dầu hắt ra từ những ngôi nhà tranh hiu hắt, chẳng ai biết là tết có về với họ không. Tài xế nổi máu văn nghệ, mở những cuộn cassette tape cho chúng tôi nghe vết lăn trầm, cúi xuông…, những bài t́nh ca tcs vẫn c̣n bị cấm một thời khiến quăng đuờng 300km như gần lại . Sẽ chẳng bao giờ tôi quên đuợc chuyên xe đó trong đời ḿnh.



Tôi gơ cửa nhà khi chỉ c̣n vài tiếng là đến giờ giao thừa. H. ra mở cửa, nh́n thấy tôi, cô quưnh lên thấy tội nghiệp – nửa mừng, nửa sợ - cô hỏi tôi, sao anh gan vậy, giao thừa mà dám lên, không sợ mẹ la hở . Tôi cười, cùng lắm là mẹ đuổi anh ra veranda ngủ chứ ǵ! Mẹ H. cũng lắc đầu trước cái liều của tôi: mồng ba H. nó xuống Saigon rồi, anh lên đây không sợ bố anh buồn hay sao ??



Hai ngày tết năm ấy, chúng tôi cũng nhau đi chúc tết người quen, bạn bè hẹn cuối năm, sẽ mời dự đám cưới. Tôi nh́n thấy trong mắt rạng rỡ của H. niềm hạnh phúc ít thấy trong những ngày hiếm hoi, ngắn ngủi chúng tôi ở bên nhau.

Ngày mồng ba, tôi đưa H. về Saigon gặp gia đ́nh tôi và chính thức bàn chuyện cứới hỏi với bố tôi. Trên đường về, H. băn khoăn, lo lắng v́ biết trước đây, một trong những nguyên nhân khiến tôi và Q. không lập gia đ́nh là, bố tôi muốn tôi đi vượt biên từ hồi c̣n đi học, và blame Q. là ly’ do tôi không muốn đi . Tôi trấn an H., và cũng tự cho chính ḿnh: bố và d́ không có cảm t́nh với Q. ngay từ đầu, c̣n với em th́ khác. Bây giờ anh cũng xấp xỉ ba mươi, có nghề nghiệp rồi, nếu không đồng ư th́ cũng không cấm anh được.



Về đến nhà, thái độ vui vẻ niềm nở của bố tôi khiến H. hết lo hẳn, một phần do ông biết chuyện Bố cuả H. c̣n đang bị tù, phần chính là v́ cách ứng xử của H. làm mọi người trong nhà yêu mến khiến tôi vui hơn – mấy đứa em khác mẹ, nhỏ hơn tôi gần 20 tuổi, cứ quấn lấy H. Bé Hiền ghé vào tai tôi th́ thào, bố thương chị H. hơn anh rồi. Từ hôm đó, H. ngủ lại nhà tôi, không phải về chỗ chị Nga như trước đây cô vẫn làm khi ghé Saigon. Đến mồng 7 tết, đưa H. ra xe về lại Dalat, tôi hỏi:

- H. c̣n sợ bố anh nữa không?

- Không, đây là cái tết vui nhất của em từ sau 75 đến giờ.



Tôi cũng nghĩ vậy, đâu biết đó sẽ là cuối cùng với nhau …



***



Năm 89 với tôi là một năm đầy biến cố thay đổi bất thường. Tháng ba, một người thợ phụ ở ngôi nhà do tôi thiết kế lên tầng ở ngă tư Nancy, Trần Hưng Đạo té từ sân thượng cao năm tầng xuống đường chết . Nguyên nhân chính là bất cẩn . Công việc đă ḥan tất , anh đang cùng với những người thợ khác thu dọn, thay v́ mang cái thang dài xuống nhà qua lối cầu thang bên trong, anh tḥng dây thả qua lan can của sân thượng . Chiếc thang nặng rơi xuống , lôi theo anh . Chủ nhà , cũng là bạn của gia đ́nh tôi, chứng kiến, và giu’p tôi dàn xếp với chính quyền êm thấm . Tôi lo đám tang, đền bù cho gia đ́nh nạn nhân đầy đủ nên cũng không gặp rắc rối ǵ . Mọi chuyện xong xuôi, tôi kể cho H. nghe, cô bảo, em xem tuổi anh năm nay có hạn, anh phải cẩn thận hơn ….



Một buổi tối tháng năm, bố tôi lên pḥng tôi trên tầng thượng bảo :

- bố có chỗ đi vượt biên tháng tới, con nghĩ sao ?



Đây không phải là lần đầu ông nói chuyện này với tôi – nhưng biết tôi đang bất măn với việc tổ chức ở công ty nên lần này ông tăng thêm sức ép .

- con không thể bỏ H. đi thế này được .

- nếu bố lo luôn cho H. cùng đi vượt biên chuyến tới th́ con nghĩ sao

- con chưa biết ư cô ấy thế nào ,

- ừ, con lên bàn với H. , rồi cho bố biết càng sớm càng tốt ….



Cuối tuần, tôi đón xe lên Dalat . Dạo đó, chuyện UN sắp đóng cửa các trại tỵ nạn trong vùng DNA cũng đă được đồn đại khá nhiều, dường như lời đồn khiến cơn sốt vượt biên càng lên cao – trước đây ở nhà H. , tôi từng thấy anh chị của H. bất ngờ xuất hiện, hôm sau lại biến mất . H. nói thầm với tôi , ạnh Hg với chị Hiền xuống Nha Trang mấy hôm đi vượt biên không thành …, em trai của chị Ph., bồ anh Huy cũng đă đi được hai tuần, chưa có tin về . Thế nên khi nghe tôi hỏi chuyện , H. trả lời :

- nếu đi với anh th́ em đi ngay .

- H. không sợ hả, có bao nhiêu điễu có thể xảy ra . Có khi ḿnh không trở về nữa.

- anh đi đâu th́ em theo đó . Có chết th́ cùng chết, em không sợ .



Chúng tôi ngồi ở pḥng khách, cả nhà đi vắng, chỉ c̣n H. ngồi bên cây đàn piano gơ những bản thật buồn . Trên tường, những hàng chữ và hoa văn trang trí ngày cưới Hải V. vẫn c̣n đó, và trên bàn, b́nh hoa hồng cắt trong vườn nhà buổi sáng vẫn c̣n đỏ thắm. Những điều rất thường và quen thuộc đó, với tôi, có thể sẽ không bao giờ nh́n thấy lại nữa . H. khóc khi nghe tôi nói những ư nghĩ này ; Em sợ chúng ḿnh sẽ mất nhau – tôi an ủi, H. đừng lo, cứ chuẩn bị sẵn hành lư thật gọn, khi nào anh nhắn thi` xuống ngay …



Sáng hôm sau, trời mưa tầm tă, H. mặc áo mưa, che dù đưa tôi xuống bến xe, tôi bảo H. về trước. Khi xe ngang qua cây xăng Kim Cúc, tôi nh́n qua đường về phía căn nhà thân thuộc . Qua màn nước mưa, h́nh như H. đang đứng đó, vẫy tay chào tôi. Đó là h́nh ảnh cuối cùng của ngôi nhà và H. tôi mang theo trong kư ức đă nhạt nḥa ….



***



Tôi c̣n nhớ hôm đó là ngày 15 tháng 6, tôi vừa đi uống café sáng về, chuẩn bị thay quần áo đi làm th́ bố tôi bảo : con đánh điện kêu H. về gấp, từ đây đến cuối tuần sẽ đi. Tôi chạy xe đến văn pḥng, thu xếp giấy tờ rồi ra bưu điện đánh điện khẩn cho H. Để chắc ăn, tôi ra bến xe Dalat, viết vội một tư ngắn nhờ đại lư báo của bác Ch. tôi quen mang về Dalat trong chuyến chiều, nhờ chuyển cho H. – Xong vệc, tôi chạy xe một ṿng Saigon, thăm vài người bạn cũ và chào trước khi đi . Dù không nói ra, ai cũng đóan được mục đích của tôi, và chúc tôi may mắn.



Về đến nhà th́ đă gần 7 giờ tối - cả nhà đang ngồi quây quần trong pḥng ăn chờ tôi . Bố tôi lên tiếng trước

- Bố mới được báo có sự thay đổi vào giờ chót – Sáng sớm ma, 2 giờ ḿnh lên đường .

Tôi giật ḿnh,

- nhưng con mới điện cho H. sang nay – có sớm th́ trưa mai H. mới về tới đây .



Bố tôi và bà d́ nh́n nhau, một lúc sau, bà d́ lên tiếng :

- Cô cũng hiểu chuyện đó nên bố và cô không ép cháu. Cháu cứ suy nghĩ cho kỹ rồi hăy quyết định. Trước đây ḿnh đă bỏ nhiều chuyến với họ, nể lắm họ mới dành cho ḿnh hai chỗ. Lần này mà bỏ nữa th́ không có cơ hội nào khác . Nhưng đi hay không th́ phải trả lời họ trong ṿng nửa tiếng .



Tôi bỏ lên pḥng nằm. Chưa bao giờ tôi phải có một quyết định làm thay đổi cuộc đời ḿnh trong ṿng nửa giờ như thế ? Có bao nhiêu điều để cân nhắc, tính tóan, lựa chon… khiến đầu óc tôi rối tung lên – Sau cùng, tôi cho gia đ́nh biết quyết định cuả ḿnh rồi gom góp thư từ, những kỷ vật của H., quyển nhật kư cuả ḿnh … phóng xe đến nhà Hải . Tôi kể cho Hải và V. về chuyện vượt biên ngày mai, nhờ hôm sau ra đón H., và trao lại H. những thứ tôi mang đến . Cả hai nghe cũng ngậm ngùi – V. bảo :

-Tội nghiệp chị H., thế nào cũng bị shocked.

Tôi nói với V. : nhờ V. an ủi H. hộ anh, nếu anh không về th́ cũng là cái số … Nhớ khi mới quen nhau, có lần H. hỏi tôi, em tuổi Sửu – anh tuổi ǵ vậy ? Anh mà tuổi tuất là em không chơi đâu – Tôi nói dối – anh tuổi con gà, không phải tuất đâu !!!!



Đêm đó, tôi ngồi trên sân thượng đốt những thư từ, nhật kư, h́nh ảnh cũ …, nh́n đống lửa cháy mà thấy như một phần của đời ḿnh đang mất dần …







***





Lạc Lơng



khung cửa nhà em chiều nay không mở

chân ngang qua đuờng vắng đến ngại ngùng

từng viên sỏi nghiến vết giầy trăn trở

xào xạc buồn xáo động giữa mông lung



căn nhà xưa bỗng dưng sầu cô tịch

mặc thời gian hờ hững đứng chơ vơ

nghe lạc lơng như bước vào cổ tích

mải mê t́m nhưng chỉ thấy hoang sơ



người viễn khách trầm ngâm như hóa đá

ngẫm sự đời màu tóc cũng phôi pha

nào ai biết dưới mắt nh́n xa lạ

t́nh tự nào sót lại của hôm qua



sau thung lũng khói sương nḥa ẩn hiện

cạnh bên nhà vạt nắng trổ lưa thưa

t́m đâu đó chút bụi hồng kỷ niệm

tự hỏi ḷng ngày tháng đă quên chưa



như vực dậy giữa im ĺm vạn cổ

đàn nhà ai rời rạc tiếng cô liêu

trong nỗi nhớ chưa một lần thố lộ

chợt nghe ḿnh già cỗi biết bao nhiêu



một lần ghé Dalat-2008



thanh dang


 

 

 

 

3.

Đầu năm nay trở về dalat , tôi và L. vào cafe Tùng ngồi uống café, nh́n qua cửa sổ ngắm thiên hạ qua lại - Hai mươi năm, biết bao là thay đổị, nhưng những bức tranh sơn dầu vẫn c̣n đóng bụi trên tường, và những bài hoà tầ'u guitars ngày xưa vẫn nhẹ nhàng như cũ.

Cô gái ngồi sau cashier, là bà con của người chủ cũ, bảo tôi, chắc chú đi lâu rồi nên không biết, quán bây giờ không cạnh tranh nổi với những tiệm cafe khác mới mọc lên dọc theo đường nguyễn chí thanh với kiến trúc mới, nhạc trẻ - và nhiều quán có wifi cho khách hàng lên internet nữạ , quán bây giờ chỉ c̣n khách như chú thôi .

Với tôi, cafe Tùng và cái khung cảnh quen thuộc này mang đầy kỷ niệm những ngày c̣n sống, làm việc thời c̣n rất trẻ. Thời gian đó, tôi hay kêu trà chanh mỗi khi vào quán, trời lạnh, ngồi trong quán với bạn bè khói thuốc mù mịt, ḍng nhạc ḥa tấu, guitar và điệu rumba d́u dặt... là những điều khó quên được. Tôi nhớ đến những người bạn gái ngày xưa một thời đă vào đây với tôi - có ai đó một ngày ghé dalat và bồi hồi với những kư ức ngày xưa như ḿnh nhỉ ?

Mỗi góc phố, con dốc cũng không c̣n nét quen thân ngày nào - Domain de Marie bây giờ đă được trùng tu lại, khang trang, không mang dấu vết đổ nát như những ngày tôi xách giá vẽ lên với H., Sau này tôi vẫn mang cái h́nh ảnh ngôi nhà thờ mầu hồng đậm chơ vơ trên sườn đồi rất cô đơn, nhưng đầy quyến rũ. Đó là dalat trong kư ức của tôị
...

Đêm cuối cùng ở dalat, tôi xuống nhà Ph. ở Phan dinh Phung gởi cô cái laptop mang về làm quà cho cậu con trai vừa đậu kiến trúc. Đường xá buổi tối khác hẳn ban ngày, khiến tôi lạc một lúc mới t́m được nhà Ph. - cô đứng chờ tôi ở cổng :

-Ph. đợi anh cũng gần 20' rồi đó
-xin lỗi Ph. , anh đi qua ngă ba Hoàng Diệu, tưởng sang tới Phan d́nh Phùng liền, ai ngờ lại đi vào Hai bà Trưng, măi mới t́m được lối quay về .
- ngày xưa anh đi đường này bao nhiêu lần, bây giờ chắc là quên hết rồị

tôi nh́n Ph., không nóị Trông cô không có vẻ hờn trách như lời cônói, phụ nữ thường nhớ lâu hơn đàn ông, và chắc là ḿnh cũng đáng trách . Đưa tôi vào pḥng khách Ph. hỏi:
-Chị L. đâu mà để anh đi một ḿnh vậỷ
-L. và anh Q., B́nh chờ ở cafe Tùng, lát nữa Ph. lên cho vui .

 

Domain De Marie, Dalat

Ph. chuẩn bị sẵn vài món quà cho tôi mang về . Tôi nh́n cô, ngại ngần, anh về chơi , gặp Ph. là vui rồi, sao lại phải có quà? Ph. bảo, đâu có ǵ mà anh ngại, em gởi chị L. chút artiso, và anh cái áo len Ph. đan- ngày xưa anh thích mặc áo cổ lọ mà .

Vậy đó, hơn bốn mươi tuổi, Ph. vẫn c̣n là Ph cuả hai mươi năm về trước ; dịu dàng, chu đáo từng chút một - Tôi nh́n cô, bên cạnh những nếp nhăn hiện ra ở khoé mắt khi cười, cô vẫn c̣n cái nét riêng đầy nữ tính ngày trước. Tôi hỏi :
-sao Ph. không lập gia đ́nh sau khi C. mất? một ḿnh lo cho cháu mười mấy năm cũng đủ rồị
-Ph. cũng không biết, có vài người trong cơ quan muốn tiến tới với Ph., nhưng chắc tại Ph. khó tính ...

Có tiếng gọi trong cell phone, chắc mọi người nhắc, tôi bảo Ph. Cô đưa tôi qua những con hẻm nhỏ nối từ nhà cô lên dốc Hoà B́nh .
-anh c̣n nhớ mấy con hẻm này không? ngày xưa anh hay đưa Ph. về sau khi xem film. Cô quên không nhắc những lần hôn nhau khi trú mưa dưới hiên nhà hàng xóm .

Lên tới đầu dốc Hoà B́nh, Ph. nắm tay , nh́n vào mắt tôi .
-Thôi em về đây, anh đi b́nh an, cho em gởi lời thăm chị L.

Tôi lặng lẽ nh́n cô quay bước, chẳng nói được ǵ, Có bao nhiêu điều ẩn khuất trong cái nh́n đó sâu lắng đó, để lại trong tôi cái ấn tượng sâu đậm về dalat . Có thể dalat đă đổi thay nhiều, về khí hậu, cảnh quan, kiến trúc ..., nhưng ít ra, con người dalat vẫn c̣n níu kéo tôi trở về .

thanh dang
 

 

1.

những người muôn năm cũ
hồn ở đâu bây giờ ?
vũ đ́nh liên


***

Tôi biết H. trong một dịp rất t́nh cờ,
Đó là muà hè năm 81, tôi mới tŕnh bày xon
g đồ án tốt nghiệp - và được điểm khá
cao ;-) – khỏi phải nói, sau mấy tháng trời
lấy số liệu, vật lộn với phương án,
gồng ḿnh thức khuya nuôi negre vẽ bài ...,
bây giờ th́ khoẻ re . Goodbye năm năm miệt
mài trong họa thất, khỏi làm esquiste, khỏi
sợ charrete, binh bài lủng nữa .... Thế là
sách vở trả lại cho thầy, bảng vẽ trả cho
trường, c̣n rotring , T- Ke th́ cho .... negrẹ
Trong lúc chờ quyết định phân công đi nhận
việc, tôi rủ hai tên bạn cùng lớp khăn gói
dông lên Dalat chơi cho đă .

Thưở đó, Dalat vẫn c̣n giữ được cái vẻ
thanh lịch cuả thời trước 75, như một một
cô gái quư tộc - dù đă hết thời nhưng
thời gian 5 - 6 năm vẫn chưa làm mất đi vẻ
kiêu sa ngày trước. Nơi ba đưá chúng tôi
ở là nhà Anh D., học cùng lớp với tôi,
nhưng hơn tôi 3 tuổi, trước đây anh đang
học Chinh Trị Kinh Doanh, sau 75 th́ xuống Saigon
nhảy vào KT. Đó là một cái villas nhỏ nằm
ở trong con hẻm trên đầu con dốc điạ dự .
Ngôi nhà nằm trên sườn đồi trông xuống
hồ Xuân Hương ẩn hiện sau các rặng thông
chập chùng . Buổi sáng sương mù phủ kín
mặt hồ phả lên ngôi nhà hơi sương lạnh
cóng, dân Saigon bọn tôi đành phải mặc
nguyên áo len quần dài , quân hai ba lớp mền
đi ngủ

Hàng ngày, cái thú nhất cuả bọn tôi là
...da.o phố, ngồi uống cafe ngắm các cô gái
dalat "má đỏ môi hồng", lúc nào cũng dấu
ḿnh dưới áo len - có khi thêm manteau, hay
overcoat nên cô nào cũng tṛn tṛn như nhau .
Một cái thú khác là đi... vẽ cảnh – do mau
nghề nghiệp, bọn tôi đi đâu cũng thủ trong
bị một hộp màu nước, bút kim, vài cuốn
sketch books . Với dân KT, dalat là thiên
đường để vẽ - nhà cửa+ th́ đa dạng, hoa
dại đủ màu sắc, và nhất là ánh sáng rực
rỡ cuả cao nguyên th́ không nơi nào có
được .

Tôi c̣n nhớ hôm đó mấy đưá tôi đi vẽ
tại nhà thờ con gà - người dalat chắc ít
có dịp thấy sinh viên đi vẽ cảnh ngoài trời
nên thấy lạ, ai đi ngang cũng dừng lại xem,
bọn tôi vốn quen với chuyện này nên không
thấy khó chịu, trong số những người ghé
xem, tôi chú ư đến H. - không giống các cô
gái dalat khác, H. dong dỏng cao, tóc cắt demi
garcon, cười khoe cái răng khểnh rất mignon .
Cô đi giày bata, mặc áo len mỏng ôm gọn
người nên trông có dáng thể thao làm cô
nổi bật lên trong dám đông. Cô đứng đó,
dưa. chiếc xe đạp bên vệ đường, lặng
lẽ xem chúng tôi vẽ .

Nhà Thờ Con Gà

Khi tôi vẽ xong, chuẩn bị thu xếp màu, giấy
th́ trời chuyển mưa, bọn tôi vội vă chạy
vào hiên nhà bên đường để trú mưa, tôi
không thấy H. đâu nưă . Khi cơn mưa vưà
tạnh, chúng tôi rời hiên, thả bộ ngược
xuống dốc ra phiá chợ t́m cái ǵ bỏ bụng
th́ nghe tiếng xe thắng đàng sau, tôi quay
lại th́ nhận ra H., cô nói với tôi :

-Anh cho H. xin tấm tranh anh vưà vẽ được
không?

Bị hỏi bất ngờ, tôi lúng túng chưa kịp trả
lời th́ mấy tên bạn ồn ào volunteer ngay :

- H. lấy cuả anh nè .
- cuả anh nhé...
- cho H. nè, khỏi xin ...

H. mắc cở, chỉ cười nh́n tôi chờ đợi,
tôi vội mở sketch book ra, đưa cho H. tấm
tranh nhà thờ mới vẽ . Trên đường về,
bọn bạn bảo tôi là tên này đung là mèo mù
vớ cá rán. Suốt tuần c̣n lại, tôi không
gặp lại H., và khi quay về Saigon, tôi cũng
quên mất buổi gặp gỡ ấy ....

Về Saigon khoảng hai tuần, tôi được thư
mời lên trường nhận quyết định về nhận
công việc ở Sở Xây Dựng Lâm Đồng - nơi
tôi chọn trước khi tốt nghiệp, dù tôi có
gia đ́nh ở SG và đủ điểm để làm việc
ở thành phố . Sau khi thu xếp giấy tờ,
sách vở chuẩn bị hành lư xong xuôi , tôi ra
bến xe Lê Hồng Phong mua vé để hôm sau đi
Dalat . V́ có giấy tờ đi nhận việc, tôi
mua vé rất nhanh, cầm vé quay ra, tôi nh́n
thấy H. đang đứng xếp hàng, nhận ra tôi,
H. hỏi tôi : anh đi Dalat hở, tôi cười, kỳ
này lên làm dân dalat luôn rồi . H. ghi cho
tôi điạ chỉ, dặn khi nào lên th́ ghé nhà H.
chơi ...


***
 

Nơi tôi ở và làm việc ở Dalat là một
ngôi biệt thự nhỏ ba tầng ở sô 4 đường
Thủ Khoa Huân. Tuy nhỏ, nhưng căn nhà nằm ở
một vị tri tuyệt đẹp - xây trên một ngọn
đồi nh́n xuông đường Duy Tân . Đứng ở
ban công dẫn vào nhà có thể nh́n thây lăng
Nguyễn Hữu Hào phia Cam ly, pḥng tôi làm
việc ở tầng ba, bàn vẽ kê bên cạnh cửa
sổ trông ra phía đồi cù, và dăy núi Lang
biang sừng sững phia chân trời, dươi chân
núi là ngọn tháp trắng cuả viện Đại Học
Dalat . Buổi chiều, những đám mây trắng
lững lờ vắt ngang sườn núi màu xanh thẫm
tạo thành một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ
– dĩ nhiên là tôi không bỏ qua cơ hội vẽ
lại cảnh đó – it nhầt là 5 lần v́ ai tới
cũng xin , mới đầu th́ tôi cho hết v́ nghĩ
ḿnh có thể vẽ lại được, sau này, tôi học
được nghệ thuật từ chối mà không bị
mât ḷng. khỏi phải mất công và thời gian .

Hàng xóm cuả tôi là bà chủ tiệm phở Tùng,
có mây cô con gái rất đẹp, cô út tên V.
c̣n đang học lớp 11 nghịch như quỷ. Trưa nào
đi học về chung vơi mấy cô bạn ngang qua
pḥng tôi , cô cũng ném một cái ǵ đó lên
cửa pḥng tôi để chọc ghẹo – Tuy vậy, mỗi
lần bị cúp nước, mấy chị em phải chạy qua
chỗ tôi xin – bên tôi co một cái chateau d'eau
cao chứa gần 5-6 m3 nước, th́ cô nàng im
thin thít. Cô chị tên Kh. th́ trầm tĩnh hơn,
co cái đẹp buồn . Nhưng mỗi khi tôi lười
ăn cơm nhà, chạy ra ăn phở th́ bao giờ tôi
cũng có phần extra đặc biệt 8-) .

Nhà Hiệp ở trong một xóm nhỏ trong khu
abatoir cuối đường Duy Tân, cắt qua ngă tư
Hoàng Diệu . Nhà đông người H. có hai chị,
một em gái và hai ông anh . Điều đặc biệt
là , ngoại trừ H., ba cô gái đều học Cao
Đẳng Mỹ Thuật Saigon, c̣n hai ông anh th́
chơi guitar , v́ thế, khi H. giơi thiệu tôi
với gia đ́nh th́ tôi thân vơi cả nhà dễ
dàng .

Thời gian đầu c̣n rảnh rỗi, tôi làm
volunteer dạy vẽ cho thiếu nhi ở nhà văn hoa
thiếu nhi tỉnh- dĩ nhiên là free - mỗi chủ
nhật tôi ghé qua với cac em, từ lớp ba tới
lớp sáu để dạy – Thỉnh thoảng tôi cũng
đưa các em ra vẽ ngoài trời, những luc đó
H. cũng đi theo, mang thức ăn cho học tṛ và
tôi khi nghỉ trưa ... Đó là những ngày đẹp
nhât trong quăng thời gian tôi ở Dalat .

Về phương diện t́nh cảm, tôi vẫn quư H.
như một cô bạn gái , không có ǵ đi xa hơn,
phần v́ tôi đă có Q., lúc đó đang học năm
cuối ở Đại Học Sư Phạm Saigon, phần v́,
ở H. có cái ǵ đo làm tôi nhớ đên cô em
út đă mât hồi nội trú ở Domain de Mairẹ .
Về phia cô đối với tôi ra sao , chỉ sau này
tôi mới hiểu, Dalat bé như cái bàn tay,
buổi tối đi uống cafe vơi cô nào là sáng
hôm sau cả thành phô đều biết . Có lẽ cũng
v́ H. co cái phong cach tự nhiên, bât cần cuả
dân Saigon, không giống cac cô Dalat rụt rè,
khép nép khác nên tôi không thấy ngại . H.
hay ghé chỗ tôi mượn sách, chúng tôi vẫn
đi uống cafe, nghe nhạc ... có khi với cả
nhà, co khi chỉ tối và H.

Cho đên khi Q., ở Saigon lên thăm, tôi giới
thiệu vơi H. là Q. sắp về dạy ở Cao Đẳng
Sư Phạm sau khi tốt nghiệp, H. vẫn thản
nhiên, không tỏ vẻ ǵ khác lạ, vui vẻ nói
chuyện, nhưng khi H. về, Q. bảo tôi:

-cô H. này có cảm t́nh với anh nhiềụ

tôi ngạc nhiên:

-sao Q. biết, Q. chỉ mới gặp H. đây thôi mà
?

Q. cười, con gái co linh tính hay lắm, rồi
anh xem .

Khi Q. về saigon, H. ít ghe chỗ tôi hơn, phần
tôi, công việc bận rộn khiến tôi cũng ít
xuống nhà H. Cho đến một buổi tối, trời
mưa tầm tă, tôi đang ở trong pḥng đọc
sách th́ nghe tiếng gơ cửa, mở cửa ra th́
thấy H. co ro đứng ngoài, đầu tóc ướt
sũng . Tôi hỏi :

-H. vào đây, đi đâu giờ này mà ướt hết
vậy?

H. bước vào, cười lặng lẽ : H. ghé thăm
anh một chút, sợ sau này không có dịp . Tôi
pha cafe, đưa H. cái khăn lau đầu, và cái ao
len cuả ḿnh cho H. thay tạm . H. bảo tôi sắp
tơi H. về Saigon làm việc, chắc cũng khá
lâu mới về lại Dalat – chúng tôi ngồi nói
chuyện đên gần 11 giờ th́ trời đă ngớt
mưạ Tôi lấy coat mặc vào và đưa H. về
nhà .

Đo là lần cuôi cùng tôi gặp H. ở Dalat .

Sau đó vài tháng, người nhà H. tạt qua đưa
tôi tờ thiệp cưới cuả H. Tôi hỏi thăm th́
biêt chồng săp cưới cuả H. là một điêu
khắc gia tên tuổi ở Saigon, có chân trong
hội mỹ thuật thành phố . Ông hơn H. gần 15
tuổi . H. đang làm phụ tá và học nghề vơi
ông th́ ông xin cưới . Đôi lúc tôi băn
khoăn tự hỏi không biêt cô có hạnh phúc
không ?

*****

Năm 87, tôi chuyển về Saigon sau khi đă chán
với cách làm việc cuả các ông khu tư ở
Lâm Đồng , một buổi trưa tôi ngồi uống
cafe trên đường Phan Đ́nh Phùng, gân
trường KT, chợt thây dáng ai giống H. đạp
xe ngang. Tôi xô ghế, chạy ra kêu : H. – Cô
gáii dừng xe, quay laị, đung là H.

Cả tôi và H. đều mừng không nói nên lời,
tôi nh́n H. bây giờ đă thay đổi nhiều hơn
trước – không c̣n cái dang sportive như xưa,
gầy đi, khuôn măt đă bắt đầu có nếp
nhăn ở đuôi mắt khi cười, nhưng cái nét
thanh tú, và giọng nói vẫn hồn nhiên như cũ
:

-anh đă có gia đ́nh chưa ?
-chưa, H. à, c̣n H. sống ra sao ? được mấy
cháu rồi ?
-tụi H. không có con, cứ lục đục hoài chán
lắm anh Th. ơi .

Cô đưa tôi về thăm nhà, một căn hộ
thuộc loại cao cấp do Hội Mỹ Thuật cấp ở
khu khách sạn Tân B́nh – Tôi không hỏi thêm
chi tiết, nhưng cô cho biết là cô vẫn phụ
làm chung các project cuả chồng, đời sống
vât chất th́ cũng ổn, hay đi đây đó v́
tiếng tăm và công việc cuả chồng – nhưng
tôi biết t́nh thần cô có vẻ mệt mỏi .

Một buổi tôi H. ghe ngang nhà tôi tại khu hồ
tắm Cộng Hoà , mang theo một vali nhỏ, cô
bảo tôi cô co việc phải xuống Vũng Tàu một
thời gian, nếu sau hai tháng không thấy cô
quay lại th́ tôi giữ lây cái vali, hoặc
chuyển về Dalat cho gia đ́nh hộ . Tôi ngạc
nhiên nhưng không hỏi thêm ǵ . Khoảng ba
tuần sau, cô ghé qua nhận lại cai vali đă
gởi . Bà d́ (mẹ kê) tôi chặc lưỡi, tao
đoán nó đi vượt biên mà không lọt, tội
nghiệp con bé ....


***

Năm 89 đến lượt tôi đi vượt biên, măi
đên năm 93 mới sang đên Mỹ . Năm 94 cả gia
đ́nh tôi cũng sang đến Atlanta đông đủ .
Sau khi tôi lập gia đ́nh năm 95, có lần
ngồi nói chuyện cũ, bà d́ kể với vợ
chồng tôi :

-Th. c̣n nhớ cô H. không ? sau khi Th. đi, H.
có ghé nhà vài lần, nghe tin Th. vượt biên,
nó sững người rồi khóc . Trước khi nhà
ḿnh đi nó c̣n đến thăm vài lần, lần nào
cũng khóc . Chăc là nó thương mày .

Tôi bỗng nhớ đên lời Q. nói ngày xưa –
đúng là phụ nữ có những nhận xét tinh tế
mà đàn ông như tôi không bao giờ biết tới
....
Đặng Đình Thành 75

2.

Tôi về Vietnam lần đầu vào muà xuân năm
2002, sau gần 15 năm xa xứ . Buổi sáng đầu
tiên ở Saigon, tôi ghé thăm người bạn thân
hồi học lớp 12 ở Nguyễn Thượng Hiền,
trước khi chia tay, cô bạn hỏi tôi :

- Th. c̣n nhớ Ph. không? Ph Dalat đó .
- nhớ chứ, sao mà quên được .
- Ph. vẫn liên lạc với L. , lần nào về SG,
Ph. cũng ghé đâỵ Th. gọi cho Ph. đị, chắc
là Ph. ngạc nhiên lắm.

tôi gật đầu, ghi lại số phone .

***
....

- Hello, Ph. đó phải không? Th. đây !
......
- Anh Th. hả, anh đang ở đâu vậy, lâu qua’
không nghe tin anh.
- Anh mơ’i về được mâ’y ngày, định tuần
tơ’i lên Dalat. Ph. vơ’i C. co’ khoẻ không? hai
người được mâ’y cha’u rồỉ

.....

- Anh C. mâ’t mấy năm nay rồi, anh Th. ơị Anh
â’y bị tuị nhà đâ’t gài , bị bă‘t vào tù,
ra tù là vào bệnh viện nằm, được hơn
một tha’ng th́ mâ’t. Tụi no’ đa’nh anh C. tàn
nhẫn lă‘m .....

Tôi buông điện thoại, lặng người, sững
sờ. Sao lại có thể thế được, sao cuộc
sống lại bất công đến thế, xă hội ǵ
mà người tốt th́ lúc nào cũng khổ , c̣n
những kẻ thủ đoạn, gian manh, xảo trá th́
cứ sống sung sướng đầy đủ trên đầu
trên cổ những người khác ???? ..

***

Dạo đó là những năm đầu cuả thập niên
80s, tôi mới ra trường, khăn gói về sở
Xây Dựng Lâm Ddồng nhận việc, hành trang
là hai vali quần áo, sách vở, tài liệu và
một mớ hoài băo đầy tham vọng cuả tuổi
đôi mươị Dân kiến trúc ở Lâm Ddồng lúc
đó có khoảng dăm bảy người, đa số là
đàn anh, chị mà tôi đă biết khi học trong
trường KT. Chị AM, sau này lập gia đ́nh
với patron D., rủ tôi về nhà ở trong khi
chờ sở phân cho công việc chính thức , chị
D. th́ đan cho tôi cái áo len v́ cái tôi mang
ở Saigon lên không đủ ấm, các đàn anh khác
th́ chỉ tôi cafe nào ngon, nhạc chỗ nào hay,
và chỗ ... chị em ta hay tụ họp 8-) .... Cũng
có vài kts ngoài Hanoi vào, nhưng tôi cũng
không thân lắm, do tuổi tác và cách nói
chuyện khác biệt giữa nam và bắc .

Một bữa, tôi đang cắm cúi đọc bản vẽ th́
bỗng nghe một giọng bắc hỏi :

- bạn mới về đây hở, tớ là C., phụ trách
nhóm đo đạc, khảo sát .

Tôi ngẩng lên nh́n, đó là một thanh niên
trạc tuổi tôi, vóc người tầm thươc, tóc
cắt ngắn, khuôn mặt vuông vắn, rắn rỏi
tương phản với cái miệng cười cởi mở,
thân thiện, khác hẳn với thái độ xă giao,
lạnh nhạt cuả những đồng nghiệp ngoài
bắc khác . Tôi đứng dậy :

- chào anh C., tôi là th., mới về đây
được mấy ngày, sao tôi không gặp anh
trước nhỉ
- à, tớ mơi đi khảo sát ở Di Linh về, nghe
bạn mới nhận việc nên ghé chào đây .

Từ đó chúng tôi quen nhaụ C. là dân Hải
Pḥng, tốt nghiệp khoa trắc đạc ở đại
học Mỏ Điạ Chất , Quảng Ninh, là đảng viên
trẻ nhưng lại rất xuề xoà, dễ tính , ít
chú trọng đến bề ngoài . Đi ngoài phố,
khó ai biết anh chàng nông dân khù khờ đó
lại là một kỹ sư giỏi , có trách nhiệm
lớn. Thời gian đầu, do công việc khác nhau,
tôi ít khi làm chung với C. , sau này, khi
chuyển về thành phố Dalat , hay nhận thiết
kế các đồ án riêng, tôi vẫn nhờ C. giúp
đo vẽ các bản khảo sát, phần là cho việc
cuả ḿnh, phần cũng giúp cho C. kiếm thêm thu
nhập . V́ cùng ngang tuổi , chúng tôi làm
việc, giao tiếp với nhau rất dễ dàng.

****

Năm 84, khi Dalat bắt đầu chuyện cải tạo,
nạo vét, xây kè bảo vệ bờ hồ Xuân Hương,
chuẩn bị mừng 10 năm "giải phóng", tôi
được (bị) chuyển sang làm việc tại pḥng
kỹ thuật, ban quản lư công tŕnh HXH. Trưởng
pḥng lại là C. từ sở XD đưa về, thế là
hai tên có dịp cộng tác với nhau - v́ đă
biết nhau từ trước , nên chúng tôi làm
việc rất ăn ư. Càng làm việc chung với
nhau, tôi càng quư C. hơn bởi cung cách làm
việc tận tâm, có trách nhiệm cuả C. đối
với công việc, và nghề nghiệp chuyên môn.
Ngoài đời, tôi và C. là hai h́nh trái
ngược nhau, tôi th́ phóng khoáng, hay giao
thiệp, c̣n C. th́ ít nói, gặp phụ nữ th́
đỏ mặt, bẽn lẽn, nên măi đến giờ vẫn
chưa tán được cô nàọ

Một hôm, C. nhờ tôi ra công trường, xuống
khu vực cuả đoàn khảo sát thiết kế lâm
nghiệp kiểm tra v́họ làm không đúng số đo
C. đă tính . Trong lúc tôi đang nói chuyện
với người trưởng đoàn, bỗng nghe có
tiếng con gái x́ xào sau lưng:

- anh kỹ sư ơi, đừng làm khó tụi này mà!
- kỹ sư ǵ mà non thế...
- anh kỹ sư có bồ chưa ...

tôi quay lại, tiếng x́ xào từ một nhóm các
cô trẻ bỗng im bặt, tôi nhịn cười làm
mặt nghiêm làm việc với nguời trưởng
nhóm rồi lên xe phóng đi , c̣n nghe tiếng
cười vọng theo : anh kỹ sư khó tính thế làm
sao có bồ được ...

Từ đó, mỗi lần tôi đi ngang qua khu vực
cuả đoàn lâm nghiệp là bị trêu chọc. Khi
bất đắc dĩ phải làm việc với họ tôi hay
rủ C. đi cùng, nhờ tướng C. lầm ĺ, các
cô cũng ngán, im thin thít , c̣n tôi th́
cười thầm đắc ư. Nhưng khi C. vừa đi
khỏi, tôi chưa kịp sắp xếp giấy tờ ra xe
th́ lại nghe :

- anh kỹ sư ơi, Ph. nó muốn hỏi anh cái ǵ
nè?

tôi quay đầu lại, thấy một cô gái đang bị
đám đông đẩy ra phiá tôi, cô đỏ mặt vưa
kháng cự lại, vưà nói:

- mấy đưá này kỳ quá, để người ta làm
việc mà.

dù không nh́n rơ mặt, tôi cũng thoáng nhận
ra đó là một cô gái tóc dài có dáng dấp
rất dịu dàng, đầy nữ tính ....

****

Dalat nhỏ quá, nên trước sau ǵ tôi cũng có
dịp quen với Ph., cô là kỹ sư lâm nghiệp,
học ở đại học Tây Nguyên trên Ban Mê
Thuột, nhỏ hơn tôi vài tuổị Nhà cô và tôi
cùng ở trên đường Phan đ́nh Phùng, cách
nhau khoảng 2 cây số, lấy rạp Ngọc Hiệp làm
tâm th́ tôi ở phiá bắc . Thoạt đầu,
biết tôi sống độc thân, ngày Chủ nhật Ph.
hay rủ các cô bạn trong cơ quan đến chỗ
tôi, mang thức ăn theo bày ra nấu nướng, ca
hát ồn ào, về sau, các cô bạn biết ư, rút
dần rồi chỉ c̣n ḿnh cô ghé nhà tôi .

Nh́n thoáng qua, Ph. không có ǵ nổi bật,
ngoài mái tóc dài, và thân h́nh rất nữ
tính, nhưng khi nói chuyện, tôi bị thu hút
bởi những nhận xét sâu sắc, và cá tính
mạnh mẽ cuả cô, cộng với nụ cười tạo cho
cô cái duyên ngầm đầy quyến rũ. Mỗi khi
tôi ghé nhàcô buổi tối, chúng tôi hay ngồi
trứớc hiên nhà, dưới tàng cây ngọc lan
nồng nàn hương thơm nh́n xuống đường. Ở
đó, Ph. thường ôm đàn hát Ngọc Lan, Quỳnh
Hương, và những bài t́nh ca cuả Ngô Thuỵ
Miên, nhất là "T́nh Khúc Tháng Sáu" v́ biết
tôi sinh tháng sáụ Cô cũng đan cho tôi cái
áo len cổ lọ màu xám tro rất đẹp . Biết
tính tôi lười, cô học đan mỗi mặt một
mũi - bây giờ gọi là reversible - nên khi
cởi ra tôi không cần lộn áo lại, lần tới
cứ thế mà tṛng vào là có cái áo len khác
. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ cái áo len
đó, có lẽ không ai đan như thế nữa ...

Tôi hay đưa Ph. vào Tùng, Thuỷ Tạ, Palace
uống cafe, nghe nhạc, hay tặng cô những món
quà nhỏ mỗi khi đi Saigon thăm nhà trở về.
Nhưng ngoài ra, tôi không t́m cách đi xa hơn
trong mối quan hệ giữa chúng tôị , có lẽ
tôi biết sẽ không sống lâu dài ở Dalat.
Ph. đủ tinh tế để nhận ra điều đó,
nhưng cô không tỏ phản ứng ǵ, dù chỉ là
đặt câu hỏi hay giận hờn bởi thái độ
lửng lơ cuả tôi . ...

****

Một buổi trưa, tôi đang làm việc, bỗng
thấy chóng mặt, nên nhờ C. đưa tôi về
nhà nghỉ . Buổi chiều đi làm về, C. tạt qua
xem tôi có bớt không - thấy tôi năm thiêm
thiếp, C. hỏi tôi cần ǵ, tôi nhờ C. đi mua
giúp tô phở . Khoảng nưả giờ sau, C. quay
lại mang theo thức ăn và ... Ph., cô bảo tôi:

- Ph. đi làm về, nghe anh C. nói anh bị đau
nên đến thăm .
- anh chỉ hơi mệt một chút, tên C. này chỉ
vẽ chuyện , Ph. đừng bận tâm.

C. cười h́ h́, hai ông bà vui vẻ nhé, tớ
dông đây .

Tôi ngồi dựa lưng vào thành giường, nh́n
Phiên loay hoay chui vào bếp đặt nồi cháo,
xong quay ra nói :

- anh nằm xuống để Ph. cạo gió cho, xong ăn
cháo rồi ngủ một giấc th́ bớt ngay thôị

Tôi ngoan ngoăn nghe lời , Ph. cạo gió xong,
mang cháo cho tôi ăn - rồi mệt mỏi tôi
thiếp đi . Khi tỉnh dậy th́ đă nưả đêm,
Ph. vẫn c̣n ngồi bên cạnh giường, đọc
sách , thấy tôi mở mắt, Ph. nói :

- thấy anh ngủ mê quá, Ph. không muốn thức
anh dậy, bây giờ khuya quá rồi, Ph. về nhé
.

tôi nắm tay Ph., đừng về, ở lại với anh .

Đêm đó, Ph. ở lại với tôi đến sáng .

Những ngày sau đó, Ph. trở nên linh hoạt và
dạn dĩ hơn. Cô đến chỗ tôi thường xuyên
hơn và .... ở lại nhiều hơn. Qua thái độ
cuả tôi, Ph. biết tôi không đồng t́nh với
sự thay đổi này, cô bảo tôi:

- Ph. biết anh sẽ không ở Dalat lâu dài và
anh không muốn Ph. buồn, nhưng anh đừng lo,
Ph. không cần ǵ hết, miễn là ḿnh đừng
để có con , c̣n ngoài ra Ph. chấp nhận
tất cả .

Tôi bỗng thấy ḿnh hèn và kém thua Ph.
nhiều, nhiều lắm ...

****

Sau khi hoàn tất việc cải tạo HXH, ban quản
lư công tŕnh được giải tán. C. trở về
sở XD tỉnh, được cử đi học kinh tế để
đảm nhận trách nhiệm cao hơn dành cho đảng
viên. Tôi trở về làm việc ở pḥng XD
thành phố Dalat , lo việc quản trị , thiết
kế các công tŕnh xây cất trên điạ bàn
thành phố . Một năm sau, ở cương vị này,
tôi có những va chạm nhỏ với những nhân
vật có vị trí trong thành phố, và sau cùng,
khi sự xung đột lớn dần, tôi bỏ việc về
Saigon t́m việc khác v́ biết ḿnh không có
tương lại ở Dalat. Trước khi đi, tôi đưa
Ph. đi ăn và cho cô biết quyết định cuả
ḿnh . Ph. lặng lẽ nói, Ph. biết trước sau
anh cũng đi, nhưng vẫn không nghĩ là xảy ra
nhanh thế .

Những ngày ở Saigon, tôi t́m được công
việc mới trong thời gian chờ đi vượt
biên, lâu lâu cũng chạy lên Dalat, nghe bạn bè
kể C. đă về làm giám đốc công ty nhà
đất, và h́nh như đang chuẩn bị đám cưới
với Ph. Một hai lần, khi có dịp xuống
Saigon, Ph. vẫn ghé thăm tôi, nhưng không nói
ǵ đến chuyện riêng cuả cộ Tôi cũng bận
rộn với những công tŕnh mới và cuộc
t́nh mới nên cũng không hỏi . Có lần tôi
về lại Dalat, đi với H. ra phố th́ gặp C.
và Ph. đi trên dốc Hoà B́nh xuống, tôi bắt
tay C. , hỏi thăm công việc, Ph. hỏi thăm H.
về chuyến đi, trước khi chia tay, Ph. bảo
tôi :

- anh c̣n ở Dalat lâu không? mời anh chị ghé
nhà tụi em chơi
- anh không dám hưá, nếu rảnh anh sẽ ghé
thăm C. với Ph.

Lúc đó tôi mới tin là C. và Ph. đă làm
đám cưới, dù có nghe bạn bè kể từ
trước ....
 

 

Thêm những bài viết về Đà Lạt:

Một Thoáng Đà Lạt

Đà lạt, Những Ngày Cuối