| Nghề tay trái
Cô Ḥang thị Lộc - QGNT
Mỗi người chúng ta có một nghề chính, nó tạo nên sự nghiệp của chúng ta. Ngoài
ra c̣n có một hay hai nghề phụ, “nghề tay trái”, đôi khi vài ngươi có rất nhiều
nghề tay trái. Trong vài ḥan cảnh, nghề tay trái trở thành nghề tay phải, khi
nghề chính hết thời. V́ hoàn cảnh xă hội hay tai nạn dủi do, tay phải bị gẫy th́
tay trái được thay thế để cầm dao cầm kéo.
Tôi xin kể vài thí dụ của chính tôi để các bạn trẻ nghe. Nghề phụ của tôi bắt
đầu từ những kinh nghiệm làm việc. Từ khi c̣n nhỏ đi chạy giặc tây và học trường
làng, tôi đă đươc thày giáo nhờ làm thứ này thứ khác, gom bài chấm bài của học
sinh cùng lớp. Có lẽ là đứa trẻ bạo dạn nhất lớp, không dụt dè, e thẹn. Con bé
được thầy giáo nhờ giúp chỉ bạn này làm tóan, giúp bạn kia tập đọc, giúp bạn
khác viết tập. Tôi vẫn c̣n nhớ rơ khi tôi cầm tay bạn hướng dẫn từng nét chữ,
tập viết từng con số, tập viết từng nét chữ Hoa, A, B, C…… và dạy các bạn làm
tóan cộïng-trừ, nhân-chia. Cứ thế tôi đă trở nên mạnh dạn hơn, và tự tin nơi
ḿnh. Lên đến trung học, mỗi lơp lại co bầu bán trưởng lớp, phó trưởng lớp và
các đội trưởng, tôi cũng chẳng từ nan một chức vụ nào và nó cũng giúp tôi về
sau, khi trưởng thành, lúc gập các ḥan cảnh khó khăn, như sau 1975 , nơi trại
tị nạn Indonesia, va lúc khởi đầu cuộc sống định cư nơi đất Mỹ.
Đến năm Đệ lục, tôi ngẫu nhiên trở thành cô giáo nhỏ bé, day kèm ba người con
của ông bà chủ tiệm may gần nhà. Cũng nhân dịp này tôi học thêm nghề may quần
áo. Khi c̣n bé tôi thích làm các búp bê bằng cành cây dâu tằm và may quần áo cho
búp bê của tôi. Tôi may quần áo cho chính tôi khi rảnh rỗi. Chẳng bao giờ tôi
nghĩ có lúc nào tôi phải kiếm cơm gạo bằng nghề may. Đến năm đệ tam th́ tôi dạy
lớp b́nh dân buổi tối cho những người lớn đang đi làm mà muốn học thêm v́ có
bằng tiểu học th́ các công chức này được thăng ngạch trật. Tôi không nghĩ tôi sẽ
trở thành một cô giáo. Trong gia đ́nh mọi người đều cho tôi một ư chí và gương
mẫu là học lên cao để thành một bác sĩ, dược si. Dạy học chỉ là cái bàn đap giúp
tôi sống tự lập và tiến thân. Khi đậu trung học rồi, tôi và vài bạn bè mở một số
lớp tư thục, gồm có một lớp nhất, lớp luyện thi đệ thất, và một lớp mẫu giáo với
mục đích co tiền dể tiếp tục học dược. Chẳng bao lâu, tôi sang lại cho day cho
ban. Tôi quyết định dọn vào Đại Học Xá Trần Quư Cáp ở và tiếp tục học dược. Để
có tiền chi tiêu tôi dạy một số giờ cho các trường tư thục Đạt Đức và Trường
Sơn. Năm 1963 tôi được tuyển vào dạy khế ước trường công lập Nguyễn Đ́nh-Chiểu,
Mỹ-Tho. Để được thuận tiện cho viêc học dược, năm 1966 tôi xin thuyên chuyển về
QGNT sàig̣n và gia nhập đại gia đinh QGNT. Lúc dó có thầy T.K.Quan và Thày
B.T.Chi chọn tôi vào dạy trường Phổ Thông. Đến năm 1969, tôi được chuyển vào
Trường Tổng-Hợp làm phụ tá thầy Hiệu Trưởng Trần Ngọc Hồ. Với chức vụTổng Giám
thị và thăm nom các nữ sinh Nội Trú. Tôi chỉ phụ trách dậy một lơp tóan và 2 lớp
English. Nhờ vậy thời khóa biểu đi hoc của tôi đươc thích nghi hơn. Khi lập gia
đ́nh th́ nhà tôi vẫn khuyến khích tôi đi học. Nhưng rồi thời cuộc, chiến tranh
mỗi ngày một gia tăng, chồng tôi phải động viên vào Thủ Đức. Phải lo cho con
cái, tôi bỏ trường dược va trở thành cô Giáo chính thức, một nghề mà tôi vẫn
thích từ thời c̣n bé, 11, 12 tuổi. Thế là ư chí trở thành một dược sĩ bất thành.
Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên mà!
Khi đặt chân đến trại tị nạn Galang vào tháng bảy năm 1980, th́ tôi lại dùng
nghề tay trái để kiếm tiền tiêu mà không phải trông chờ vào tiền họ hàng bên Mỹ
giúp đỡ. Tôi mượn được 100 đô la để mua một chiếc máy may Singer, đạp chân, kiểu
xưa và chiếc đèn măng xông, bắt đầu nhận sửa đồ và sau là may luôn quần áo. Hai
vợ chồng tôi học luôn cả may veston, complet. Chồng tôi đến Ontario với bộ
complet tự tay may lấy, không đẹp nhưng cũng coi được. Trong ngày đầu định cư,
thay v́ đi nhận đồ may tại các shop may, giá 1$00 hay 2$00 một áo, th́ tôi đi
làm cho tiệm bán đồ áo cưới của Mỹ, lương cao lại nhàn nhă. Lại có thời giờ học
thêm, lấy bằng A.A tai College gần nhà và một văn bằng sư phạm day nghề tại Đại
học Long Beach. Cũng nhờ đó mà tôi thi vào School District và trở lại nghề dậy
học ở High school.
Nhờ nghề tay trái đă giúp tôi trở lại nghề chính, mà không phải lao đao lận đận,
mỗi khi gặp những đổi thay trong đời sống.
Nhân dịp họp mặt Quốc Gia Nghĩa Tử , thầy tṛ chúng ta ai cũng đă trải qua bao
nhiêu gian truân. Cuộc sống có mấy ai lúc nào cũng yên ổn, không đổi thay. Nhất
là xứ Mỹ lại rất thay đổi, kinh tế lên xuống, dân chúng đổi tiểu bang. Mỗi chúng
ta nên dự trữ sẫn một nghề tay trái. Tôi nghĩ đến những gia đ́nh, chồng tách vợ
ly ( technician, assembly), khi gập kinh tế xuống dốc, hay những bà những cô
đang sống bằng nghề nail tóc, không biết nghề này phồn thịnh đến bao giờ. Mà
chưa có ai nghiên cứu về ảnh hưởng của hóa chất trong nghề nghiệp đến các bào
thai trong bụng các thợ nail; v́ tôi dậy học, đă thấy khá nhiều trẻ nhỏ Việt
sinh ở Mỹ, phải xếp vào các lớp special education./.
|