|
Bên Mộ Bố
Chiều nay con đứng bên Cha
Không gian tĩnh mặc - hải hà - thiên thu
Chợt thương nhớ cánh hoa Dù
Bay trên trời lộng chiến khu năm nào
Từ hy sinh bọc chiến bào
Tháng Ba năm ấy (*) nghẹn ngào ḷng con
Bay qua đồng ruộng núi non
Hoa Dù ghi tấm ḷng son không sờn
Quê hương từng trải oán hờn
Xin cho giải nốt nguồn cơn nghĩa t́nh
phamvanduc
Biên Hoà - Việt Nam - 8/2008
(*) 1963

Ngày giỗ mẹ!
"Ầu ơ ...
Dzí dzầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi ...
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học ... mẹ đi trường đời"
Lời ca dao từ thưở c̣n thơ
Ở măi trong con đến tận giờ
Tay mẹ dắt d́u khi tấm bé
Mẹ yêu ơi nhớ giọng ầu ơ
Con đă đi qua quá nửa đời
Chiếc cầu vẫn lắc lẻo không thôi
Ôi c̣n đâu nữa bàn tay mẹ
Để nhớ để thương trọn cuộc đời
Đêm nằm nhớ nhịp vơng đong đưa
Nhớ mẹ mùa Ngâu trời đổ mưa!
Nghe vẳng đâu đây lời mẹ hát
Tuổi thơ đẹp quá những ngày xưa
Mẹ ơi nhớ bài kinh Kỳ Cầu
C̣n mất cuộc đời chuyện bể dâu
Nhắm mắt xuôi tay về cát bụi
Trần gian c̣n tiếc nuối ǵ đâu
Mai con đi thăm mẹ
Tụng một thời cầu siêu
Mong phương Tây tiếp độ
Hồn thanh thoả mẹ yêu
TN
Biên Hoà Thương Nhớ
Biên Hoà ơi ! ta trở về đây
Dù chân trời góc bể chân mây
Ôi ! Vườn Mít vẫn hoài thương nhớ
Yêu dáng người con gái sông Buông
Người có nhận ra ta không nhỉ
Bao năm rồi lê gót tha phương
Hôm nay về tắm giữa quê hương
Có nhớ ai không, hồ Long Ẩn
Đường xa lộ rộng dài đông đúc
Ta tần ngần trước ngơ nhà xưa
Bóng ai từng nhoài theo cơn nắng
Bao nhiêu năm như một giấc mơ
Khẽ cất bước quay về Phúc Hải
Ḷng bâng khuâng pha chút ngậm ngùi
Nhớ tà áo nữ sinh năm cũ
Và những ai chia ngọt xẻ bùi
Ta đón xe ôm lên con dốc
Chào Thánh Tâm , viếng Thánh Martin
Trao cho nhau nỗi niềm yêu quư
Nhớ anh chị em khắp mọi miền
Xe dừng lại trong sân đền cũ
Kỷ niệm xa xưa nhuốm bạc đầu
Có nỗi vui lẫn niềm tê tái
Ôi ! cuộc đời lạ thay muôn màu
Hăy cho ta trở lại bến Cồn
Cầu Mới bên này bên kia sông
Sóng lăn tăn gợn như mời gọi
Gió thổi mơn man giục giă ḷng
Biên Hoà ơi ! Đồng nai yêu dấu
Ghé thăm rồi lại phải ra đi
Sẽ giữ hoài t́nh quê nung nấu
Nghẹn ngào thay ở buổi phân kỳ
phamvanduc
Biên Hoà - Việt Nam - 8/2008
 |
Quốc-Gia-Nghĩa-Tử…Và Tôi
Chu Thu
Ngày xưa mỗi lần nghe ai nói Quốc-Gia-Nghĩa-Tử ḷng tôi lại quặn thắt. Buồn…thương…tủi…hận…vui
dâng tràn, không sao tả được như thế nào.
Tôi vẫn c̣n nhớ rất rơ ngày cha nằm xuống, cả bầu trời thơ ấu của tôi sụp đổ.
Trong chớp mắt tôi đă mất tất cả, mất hết…mất người cha thương yêu của tôi,
mất người "bạn ǵa" mà cha vẫn nói với tôi bằng giọng âu yếm mỗi khi tôi bắt
cha phải chơi bán hàng, bắt cha phải cho đi câu cá, phải kêu tôi dậy mỗi
sáng để ngồi cạnh cha uống trà…c̣n nhiều, nhiều những kỷ niệm của riêng tôi
với cha.
Tôi hận chiến tranh đă cướp đi người cha thương yêu của tôi, để mẹ phải long
đong, để chị em tôi hụt hẫng. Một ngày cha c̣n đó, ngày sau không c̣n cha…nh́n
những gia đ́nh c̣n cha, tôi thèm, tôi ao, tôi ước. Có những lúc cha về trong
giấc mơ thật êm đềm nhưng cũng có những lần mơ lại giấc mơ thật hăi hùng…đứa
bé phải đi nhận xác cha v́ mẹ xỉu, bà chị lại không dám nh́n xác cha, nhà
không ai nhớ những vết đặc biệt trên ḿnh cha ngoài tôi, đứa con gần gũi cha
nhất phải đi khi tuổi vừa lên mười một.
Tôi hận ông anh rể họ nhà bên cạnh, mỗi khi đi làm về mang qùa cho con để em
tôi tủi thân. Mỗi lần anh về thằng con chạy ra:
- Ba về, a ba về
Em út tôi cũng chạy ra,
- A ba về
Nhưng anh chỉ cho con anh mà thôi, em tôi lủi thủi cúi đầu đi về hỏi "ba
ḿnh đâu hở chị", tôi nghẹn ngào ôm em không nói được một câu nào. Tội con
bé, mất cha khi vừa tṛn tám tháng, mới chập chững đứng để tập đi. Ngày đưa
cha đi, đầu đội vành tang trắng, tay c̣n với mẹ để xin bú, nào có biết ǵ
đâu mà đă mất cha.
Đưa cha tới mộ tôi cũng chỉ biết nh́n, nh́n quan tài cha, nh́n mẹ vật vă,
nh́n những người thân khóc thương…thương cha hay thương mẹ con tôi…nào tôi
biết được. Nh́n bốn đứa em thơ dại đầu quấn khăn tang mà mắt ráo hoảnh, ngơ
ngác nh́n quanh, chúng có hiểu, có biết ǵ đâu…cứ hồn nhiên tưởng nhà ḿnh
có tiệc thế thôi, thỉnh thoảng c̣n huưnh nhau, căi nhau. D́ họ của tôi vỗ
lên đầu thằng bé bảo:
- Đừng có giỡn, bố mày chết ḱa, khóc đi.
Thằng em bé bỏng của tôi khóc ̣a hỏi:
- Tại sao bà này đánh em và bắt em khóc vậy.
Làm sao tôi biết trả lời em v́ chính tôi cũng chẳng hiểu và chẳng khóc được
cơ mà. Cho đến khi cũng bà d́ đó đẩy tôi ngă xuống mộ cha đang được lấp đất.
Tự nhiên bị đẩy xuống ngă ngồi trên quan tài cha, lúc này tôi thật sự khóc,
khóc như ai đang giết tôi, khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi ôm mặt gào
lên thảm thiết và nghe có tiếng lao xao:
- Trời ơi! Không ngờ con bé có tí tuổi đầu mà thương bố như vậy,
- Nó muốn đi với bố nó ḱa. Trong cuộc đời, tôi chưa từng thấy cảnh nào đau
thương như vậy.
Mắt tôi tối sầm, tai tôi lùng bùng, không phải v́ tôi thương cha mà tôi khóc,
không phải v́ tôi tiếc cha mà tôi gào, mà v́ tôi đang đau, đang sợ đây nè.
Tôi gục mặt vào đôi bàn tay nhỏ bé để che mắt v́ sợ cha tḥ tay lên nắm chân
tôi, nhưng lại phải hé mắt nh́n để coi có ǵ c̣n phải chạy. Nh́n quanh là
bốn vách đất, nh́n lên cao ṿi vọi, đất cứ tiếp tục đổ xuống quan tài cha và
người tôi, cơn sợ dồn dập…nhưng rồi như có phép lạ người tôi được nhấc bổng
lên. Tới bây giờ tôi c̣n giận bà d́ ác nhân, ác đức đó.

Chôn cha xong mẹ con tôi về, căn nhà tự dưng vắng lặng đến lạ kỳ. Tôi lũi
thũi tới những nơi cha con tôi thường chơi với nhau. Tôi thương nhất mảnh
vườn sau nhà, nơi cha trồng trọt, nh́n mảnh vườn tôi rưng rưng gọi khẽ "cha
ơi!". Đến bên bờ ao, nơi cha con tôi vẫn thường ngồi câu cá, nh́n dậu mồng
tơi, bụi chuối, dăy mía, mấy cây ổi, cây táo, cây soài và cả cây đu đủ…chỗ
nào cũng thấy đâu đây bóng dáng cha, nơi mà cha vẫn đùa là "giang sơn của
cha con ḿnh"…mắt tôi mờ đi, bây giờ cảnh c̣n đây mà cha đâu rồi hở cha.
Nhiều lúc tôi trách cha sao bỏ mẹ con tôi mà đi vậy, tôi trách cả mẹ, cả anh,
cả chị, cả em, tôi trách tôi sao hay ṿi vĩnh để cha chán tôi mà đi chăng?!.
Tôi trách ông trời, sao ông ác qúa, cho tôi một người cha rồi lại cướp mất
người cha đó của tôi và tôi trách cả thế gian sao đầy chiến tranh và chia
ĺa.
Lúc đó chiến tranh chưa tàn khốc nên đi đâu tôi cũng thấy ḿnh lạc lơng. Cả
trường có mỗi ḿnh tôi mồ côi cha. Chỉ v́ tiếng mồ côi mà tôi đă chịu nhiều
đắng cay. Bạn bè x́ sầm sau lưng, người lớn nh́n với con mắt thương hại, tuy
rằng tôi vẫn thế, không thay đổi chút nào.
Xong tiểu học tôi học trường ḍng cũng thế, mọi người được cha mẹ đưa đi,
c̣n tôi có mẹ mà thôi. Mẹ đưa đến nơi rồi vội vàng về để tôi lũi thũi vào
một ḿnh, rốt cuộc cả nhà ḍng cũng chỉ ḿnh tôi mồ côi. Tôi lại hận chiến
tranh, lại ghét súng, ghét đạn, ghét những tiếng sầm x́, ghét những đôi mắt,
đôi khi ghét lây cả những người c̣n cha.
Nhiều người có cha tàn phế, họ đă hỗn và bất kính với cha. Tôi muốn gào lên:
- Tôi ghét bạn, bạn có biết ḿnh có phước hay không. Tôi muốn có cha, dù cha
xấu xí, dù cha tật nguyền tôi cũng chịu. Bạn không biết sự trống vắng, sự
buồn tủi, sự thiếu thốn v́ không có cha như thế nào đâu.
Nhưng tôi đă không nói được dù rất đau ḷng giùm người cha đó.
Sau đó mẹ dắt tôi xin học trường QGNT. Lần đầu tới trường tôi không thích
tên trường, v́ tôi tưởng tượng đó giống như viện mồ côi, và tôi lại phải
chịu đựng những cặp mắt nh́n ḿnh thương hại. Tôi ghét ai đó đă đặt tên
trường như vậy, để cứ nghe thôi là biết ngay cha chúng không c̣n.
Nhưng rồi, ngày lại ngày, tôi thấy thương, thấy mến. Mỗi lần tới trường tôi
thấy ấm áp như ở nhà. Tôi không c̣n cô đơn, không c̣n đơn lẻ, không thấy bị
thương hại. Quanh tôi những người con thiếu cha vui đùa hồn nhiên, chăm chỉ
học hành, thương mến lẫn nhau. Giầu hay nghèo chúng tôi cùng là
Quốc-Gia-Nghĩa-Tử.
Dần dà tôi cười với bạn, tôi chơi, tôi học…rồi tôi trở lại với những hồn
nhiên ngày nào…nỗi đau mất cha vẫn c̣n trong tôi nhưng không c̣n nhức buốt
như dạo nào, quanh tôi toàn những người con thiếu cha như tôi nhưng họ vẫn
vươn lên, đứng dậy như những cây lau, cây sậy sau cơn giông, và tôi cũng đă
nhập vào rừng sậy, rừng sậy đó. Chúng tôi mỏng manh nhưng không thể nào bị
gục ngă trước bất cứ hoàn cảnh nào.
Bây giờ nh́n lại tôi thấy hănh diện v́ đă được học ở ngôi trường thân yêu đó.
Hơn ba mươi năm trôi qua, tôi cứ nghĩ chẳng c̣n ǵ nhưng t́nh cờ tôi biết
những người con đó đă kiếm nhau, họ đă t́m nhau, đă gặp lại nhau để hàn
huyên, để đùm bọc, để an ủi, để thương nhau và làm rạng danh cho cha họ…những
người hùng đă nằm xuống, những người đi vào sử xanh oai hùng như những anh
hùng Lê, Lư, Nguyễn, Trần xa xưa.
Chu Thu
|
|