NHỮNG T̀NH KHÚC THỜI CHINH CHIẾN & HÀNH TR̀NH BIỂN ĐÔNG
 

 

Hình Ảnh Buổi Văn Nghệ Thời Chinh Chiến

Hình Ảnh Buổi Văn Nghệ Thời Chinh Chiến 2

 

 

 

LÁ THƯ PLEI ME

Lê Anh Tuyến



Xúc động phổ thành thơ khi ông thấy lá thơ viết cho bạn c̣n dở dang chưa kịp gửi của con trai là Thiếu Úy Nhảy Dù Lê Anh Thái, tử trận khi tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị lúc nhận di sản do đơn vị giao hoàn gia đ́nh cùng với xác con.



Tao được thơ mày cả tháng nay,
Hành quân liên tiếp suốt đêm ngày
Tay không rời giáp, lưng rời súng;
Liên lạc th́ không có máy bay.

Tao vẫn luôn luôn nhớ tụi mày,
Nhớ Sá G̣n đẹp nắng vàng hây;
Nhớ đường Lê Lợi ngh́n hoa nắng;
Nhớ ngơ Tam Đa, tà áo baỵ

Plei Me suốt tháng mưa dầm dề,
Mày ơi, thèm quá khói cà phê,
Thèm tô phở tái thơm chanh ớt,
Thèm rót bọt đầy một
cốc bia.

Sài G̣n mày vẫn xem phim chưởng?
Băng nhựa c̣n thâu nhạc Khánh Ly?
Những chiều thứ Bẩy c̣n đi nhót?
Hay lén ông già nhậu Whisky?

Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang,
Giũa rừng gặp bạn mừng hơn vàng;
Ôm nhau hai đứa cười ha hả,
Râu tóc bù xù như cái
bang.

Mày nghĩ, đă lâu không được tắm,
Hành quân liên tiếp giữa rừng già,
Ăn th́ gạo xấy nhai qua bữa,
Tối ngủ nằm sương lạnh cắt d
a.

Hôm qua địch pháo giữa ban ngày,
Tao bị thương xoàng ở bả vai;
Mảnh đ
n c̣n ghim trong thớ thịt,
Mày đừng có nói mẹ tao h
ay.

Mẹ tao chỉ muốn tao quanh quẩn,
Lính kiểng châu thành, lính phất ph
ơ.
Mày nghĩ, tụi ḿnh như cánh gió,
Ai đi nhốt gió được bao giờ.

Những đêm biên cảnh sống xa nhà,
Cũng thấy đôi lần nhớ xót xa,
Cũng có đôi lần tao muốn khóc,
Muốn về thăm mẹ, … thế nhưng mà…

Thôi nhé thư sau tao viết tiếp;
Trực thăng đă đáp trong ṿng đai,
Tản thương lính đă đưa lên đủ,
Tao viết thơ này vội gởi ngaỵ

Trích đặc san "CÁNH DÙ VIỄN XỨ" 2001

Gia Đ́nh Mũ Đỏ Việt Nam - Chi Hội Canada
 

 

 

 

 

 

 

NHỮNG T̀NH KHÚC THỜI CHINH CHIẾN & HÀNH TR̀NH BIỂN ĐÔNG

      Đă qua đi hơn một ngày đêm nhưng trong ḷng tôi chưa lắng hết những xúc động…Những T́nh Khúc Thời Chinh Chiến vẫn c̣n âm vang nhắc nhớ lại cả một trời quá khứ thân yêu. Lời kêu gào của những người con Việt Nam đi t́m Tự Do đang lênh đênh giữa băo bùng biển cả như vẫn c̣n lồng lộng đâu đây… 

      Tôi thức dậy từ 3 giờ sáng, ḷng nao nức trong lúc sửa soạn. Lái xe ra khỏi nhà từ 4:15 khi trời c̣n mờ tối. Sương khuya vẫn c̣n ướt đẫm trên lớp cỏ lấp loáng dưới ánh đèn. Đoạn đường dài từ chỗ tôi ở đến San Jose hơn 80 Miles cũng khá dài, nhất là lần đầu tiên trong đời phải tự ḿnh lái đi xa giữa màn đêm nhưng sự nôn nóng đă thắng được ḷng e ngại. Sáng sớm Chủ Nhật nên thật yên vắng , một ḿnh một bóng trên đường đi , tôi chợt liên tưởng đến một đoạn trong bài “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà ngày xưa đă học “ Con đường này tôi đă quen đi lại lắm lần nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ,. Hôm nay tôi đi học”. Vâng, trong tôi bây giờ cũng có cảm giác như thế. Hôm nay tôi không phải đi học v́ tuổi học tṛ đă lùi quá xa trong dĩ văng, nhưng con đường này tôi đă thường xuyên đi lại nhiều lần mấy năm trời nay bỗng nhiên có ǵ khác lạ ? Phải, “Hôm nay tôi …có hẹn !”. Hẹn với những người bạn cùng trường, nhất là ngôi trường ai nghe thấy cũng phải bùi ngùi v́ là Quốc Gia Nghĩa Tử, hẹn để đi làm một công tác không có ǵ to lớn với mọi người nhưng đối với chúng tôi lại vô cùng ư nghĩa. Và cũng hẹn để được nh́n lại những dáng dấp anh hùng một thời xa xưa trong những bộ quân phục hào hùng. Nhất là hẹn để cho tôi được sống lại một thời đáng yêu đáng nhớ của Việt Nam trong lúc chiến tranh. Ôi , cái hẹn này đă thôi thúc tôi phải có mặt, không thể như nhà thơ Nhất Tuấn nhắn nhủ “ em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé” được. Tôi chợt bật cười v́ ư nghĩ vừa thoáng qua trong đầu.

      Chúng tôi , một đoàn hơn mười người những đứa con được mang danh xưng Quốc Gia Nghĩa Tử từ sáng sớm ngày Chủ Nhật 17 – 12 -2006 đă có mặt tại trường Foodhill College San Jose. Leo lên hết mấy tầng thang khiến tôi mỏi nhừ, nhưng khi vào bên trong khuôn viên trường, đứng trước tấm tranh vẽ những chiếc tàu đánh cá chở đầy người đang bị sóng đánh dồn trôi nổi giữa biển khơi… tôi bỗng lặng người nghẹn ngào.

      Bắt tay ngay vào việc của Trưởng ban tổ chức cưụ Đại Tá Vũ văn Lộc vừa giao phó , chúng tôi chuẩn bị sắp xếp cho một sân khấu ngoài trời với chủ đề “Văn Nghệ Tiền Đồn”. Ai vào việc nấy, kẻ lo tháo gỡ nilon bao ngoài h́nh nộm những người lính trong sắc phục đủ loại binh chủng, rồi đặt vào từng vị trí thích hợp, bạn khác th́ căng lều bạt và sắp xếp bàn ghế, người th́ treo dựng phong cảnh cho sân khấu…Tôi thật vui khi đứng nh́n nhiều người rủ nhau đến chụp h́nh bên cạnh những h́nh nộm mà chúng tôi vừa sắp đặt đâu đó. Từng xe chở đầy thùng đựng bánh đă đến, chúng tôi lại lo mang từng hộp bánh sắp lên mấy chiếc bàn dài để sẵn cho khách dùng. Xong đâu đấy đă 12 giờ trưa, ăn qua loa mấy miếng bánh xong tôi và vài chị em bạn gái đi thay áo dài rồi kéo nhau xuống chân đồi để đón và tặng dù cho khách. Một số anh em nam làm công việc khác.

      Đồi Foothill hôm nay gió lạnh ngập tràn, lạnh tím da. Người nào người nấy co ro trong đủ sắc áo lạnh đang lần lượt đi lên từ parking. Những dây huân chương , những cây dù đỏ thắm được chúng tôi bung ra sẵn cầm trên tay chờ đợi để trao tặng và khoác vào cổ những vị …lăo uyên ương. Người được tặng tuy hơi ngỡ ngàng khi đón nhận, cũng như có người hơi ngương khi bị chúng tôi xin họ phải tỏ thái độ cám ơn người bạn đời của ḿnh bằng một nụ hôn trước mặt mọi người cũng như trước ống kính quay phim, Họ vẫn nở nụ cười tươi và làm theo yêu cầu khiến ḷng chúng tôi thấy ấm áp hẳn giữa cái lạnh cuả trời lập Đông. Những bóng dù che trên đầu chúng tôi chắc là ngộ nghĩng lắm, đứng dưới tàn cây xanh không chút nắng mà ngoài kia th́ trời trong xanh không gợn áng mây đen. Lại c̣n…trấn thủ chận ngay con đường “huyết mạch” duy nhất đi lên đồi, tôi nói nhỏ đùa với cô bạn : “quân ta sẽ toàn thắng và không để sót một tên địch nào”. Con nhà lính th́ phải thuộc từ ngữ của lính chứ phải không các bạn của tôi ?

      Lúc này đă khá đông các anh trong màu áo trận các quân binh chủng. Những mái tóc bạc và những nét mặt phong trần, một số họ đă từng trải qua trên dưới mười năm tù đày v́ cộng sản. Có anh đă hy sinh một phần thân thể trên chiến trường đang khó khăn leo từng bậc thang lên xuống, được biết anh là người hùng thoát ra từ trận đánh trên đồi Charlie, có anh phải dùng xe lăn nhưng cũng cố gắng lặn lội đường xa t́m đến. Có cả những Nữ quân nhân trong bộ đồng phục Dù thời gian có làm thay đổi h́nh hài và nét mặt , cũng không thể nào xoá nhoà đi phong thái lính chiến trong họ, Tôi như t́m thấy đâu đó bóng dáng quen thuộc của người chồng thân yêu giờ đă khuất. Tôi vẫn luôn hănh diện v́ được làm người vợ cuả anh, một người lính trong QL VNCH. Sau những năm tháng dài bị tù tội khốn khổ, mang được vợ con qua đến bến bờ tự do th́ anh đă vội vàng bỏ ra đi để lại mẹ con tôi bơ vơ trong nỗi tiếc thương sầu muộn. Dù anh không c̣n hiện diện trên cơi đời cũng như bao người lính khác của quân đôi VNCH, trong ḷng tôi và các con vẫn luôn nhớ đến với sự biết ơn và kính trọng. Hương hồn các anh giờ đây đang đâu đó chắc là vui lắm khi nh́n gặp lại các bạn bè đồng ngũ một thời sinh tử. Tôi quay mặt để dấu những giọt nước mắt vừa rơi mà trên môi vẫn cố giữ nụ cười…

Khi chúng tôi hoàn tất công việc tặng dù cho khách cũng là lúc tay chân như cóng hết v́ đứng qúa lâu trong gió lạnh. Hơn bốn trăm cây dù h́nh như vẫn chưa đủ nên đành phải cáo lỗi những vị đến sau. Leo lên những bậc thang cuối cùng là mấy chị em chạy vội vào bên trong rạp t́m hơi ấm. Những hàng ghế đă gần như đông kín, hai anh trong gia đ́nh QGNT đang đứng làm nhiệm vụ chỉ dẫn hướng đi cho khách. Một lúc sau các bạn lại rủ ra sân chụp h́nh chung với thầy giáo dạy Toán của chúng tôi, ngoài trời vẫn c̣n đang tiếp diễn văn nghệ h́nh như do các phu nhân của lính tŕnh diễn. Các chị trông thật xinh tươi và cũng ra vẻ …lính lắm trong những bộ quân phục. Tôi rất tiếc khi các bạn nhắc sao có bộ quần áo lính mà không mặc. Nhưng dù sao tôi cũng thích làm…người yêu của lính hơn, v́ được mặc chiếc áo dài đi bên cạnh các anh mới thấy ḿnh nhỏ bé và cảm nhận được sự che chở . Sự suy nghĩ này khiến ḷng tôi thấy vui hơn bao giờ…

      Ba giờ chiều, chương tŕnh văn nghệ chính thức bắt đầu bằng phần I . Những h́nh ảnh chiến tranh, những đoạn phim lịch sử được chiếu trên màn ảnh lớn. Tiếng súng đạn ầm ́, những qủa đạn pháo nổ tung những chiếc xe và xác người bay tan tác trên nền trời đầy khói súng,…Tim tôi chợt đau thắt, cỗ họng tôi như nghẹn và lại âm thầm để rơi từng giọt lệ, thương cho quê hương tang thương và thương cho bao con người đă bỏ thây v́ lư tưởng. Tôi nhắm mắt lại để biết rằng trong ḷng ḿnh chẳng bao giờ quên được cho dù đến cuối cuộc đời.

      Những bài hát gợi lại sự lăng mạn của những người lính và người yêu của lính , người giới thiệu chương tŕnh đă sắp xếp thành một chuỗi liên kết đầy đủ ư nghĩa mà tôi không nhớ hết: Người T́nh Không Chân Dung, Gởi Người Giới Tuyến, Nếu Em Không Là Người Yêu Của Lính, T́nh Thư Của Lính, Kỷ Vật Cho Em…Sau phần tŕnh diễn cuả riêng từng binh chủng, trước hết là Không Quân , Hải Quân, Lục Quân và Bộ binh. Rồi đặc biệt là phần tŕnh diễn của tập hợp tất cả các binh chủng trong khúc quân hành quen thuộc ngày nào. Hầu như gần hết những tiếng hát góp mặt trên sân khấu hôm nay chưa từng được nghe nhắc đến tên , họ không phải là ca sĩ chuyên nghiệp . Họ chính là những người lính có dự phần trong cuộc chiến đến đây để nói lên tiếng nói của chính ḿnh và cho bạn bè từng chiến đấu chung , cho những người bạn c̣n sống hay đă chết. Nhưng lời ca tiếng hát của họ thật t́nh chuyên chở được hết nỗi bi hùng tráng của quê hương trong thời binh loạn. Khi lá Quốc Kỳ phấp phới vượt qua đầu khán giả lên trên sân khấu , một vùng trời yêu thương như vừa trở lại trong ḷng bao người ngồi đây. Chắc hẳn mọi người cũng như tôi khó được dịp nh́n thấy một màn tŕnh diễn nào quy tụ được tất cả các màu áo trận đứng chung trên sân khấu như hôm nay. Nhưng phần cảm động nhất và đau ḷng nhất là do một vị cựu Thiếu Tá , một người đă 64 tuổi từng thoát được từ trận đánh nổi tiếng năm xưa trên đồi Charlie . Ông đă cố góp mặt khi vừa trải qua căn bệnh ngặt nghèo ung thư. Ông đă hát bằng chính tâm tư, chính nỗi ḷng ḿnh để tưởng nhớ đến người anh cả Nguyễn Đ́nh Bảo đă tử trận. Ông gục xuống trong nỗi đau nghẹn ngào trên sân khấu khi kết thúc bài hát cùng với lời kêu gào xé ḷng người nghe, nước mắt nhiều người đă chắc chắn không thể cầm được. Tôi nấc lên và đồng thời cũng nghe thấy tiếng sụt sùi…

…Vâng, Nhớ anh trời làm cơn băo, cơn băo hôm nay không do trời đất tạo thành mà do chính t́nh cảm trân kính của mọi người dành cho những người anh hùng đă nằm xuống v́ cho và v́ quê hương.

      Hết phần một của chương tŕnh, đến ǵờ giải lao chúng tôi lại có nhiệm vụ đi xin lại những vé vào cửa để chuẩn bị cho phần sổ số, đă có hai người được trúng và sẽ được nhận chiếc vé máy bay đi du lịch Á Châu. Khi tôi trở lại chỗ ngồi th́ Việt Dũng đang có mặt trên sân khấu , anh đă cùng nữ ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh và ban Hưng Ca từ khắp nơi xa xôi Paris, Houston, Washington DC…họ đă vượt qua mọi trở ngại cá nhân để đến góp mặt trong buổi văn nghệ với lời ca khóc cho những người con và đất nước Việt đau thương. H́nh ảnh con thuyền đầy người đang lênh đênh giữa đại dương sóng gió trôi dạt qua lại sân khấu nhiều lần hầu như suốt trong phần II của chương tŕnh, tôi lại không cầm được ḷng xúc động . Dù không từng trải qua những sóng gió nổi trôi trên mặt biển, dù chưa giáp mặt tử thần và với sự hăi sợ hải tặc cũng như bao nhiêu nỗi gian truân khác của những người bỏ nước đi t́m tự do bằng đường bộ. Nhưng quanh tôi những người thân và bạn bè đă từng chịu niềm đau chung này. Ngay chính đứa con lớn của tôi cũng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc , sau đợt bị bọn cướp Thái Lan làm tơi tả tàu bị rơi vào vùng nước xoáy cùng lúc lương thực không c̣n…C̣n nỗi thống khổ nào hơn khi phải chạy trốn ngay cả Quê Hương của ḿnh, để trên đường đi t́m hai tiếng Tự Do phải gặp biết bao điều tang thương, để có người c̣n phải mang dấu ấn suốt đời!

      Lá Quốc Kỳ một lần nữa cùng những tiếng hát của ban Hưng Ca làm ḷng người như bừng lên sôi sục …Xin cám ơn những người đề xướng ra chương tŕnh đầy ư nghĩa này, cám ơn bao công sức của những con người thầm lặng đă cho chúng tôi được thưởng thức một bầu không khí đầy cảm xúc . Cũng xin được cám ơn những người anh hùng vô danh và có danh, cùng những người đă nằm xuống khi đi t́m Tự Do. Các vị sẽ là những ngọn đuốc sáng măi và c̣n sống măi trong tâm khảm tôi.

      Chương tŕnh được kết thúc sau hơn 3 tiếng đồng hồ, mọi người lưu luyến ra về. Thời gian một ngày của anh chị em trong gia đ́nh họ Quốc chúng tôi trôi đi h́nh như nhanh hơn mọi bữa. Chúng tôi cùng ra xe, rủ nhau đi đến địa điểm nào đó để tự…thưởng công, tṛ chuyện và hẹn ngày tái ngộ trong một nhiệm vụ khác.

                                          Thu Tâm

                              Đêm Những T́nh Khúc Thời Chinh Chiến

                                    Và Hành Tŕnh Biển Đông

                                          Dec 17-2006

 

 

    T́nh khúc thời Chinh chiến dược tổ chức ở sườn dồi trong khuôn viên của College Foothill ,khi tôi dến khoảng 10:45 th́ dă có một số anh chị em Q dă dến trước ,nh́n quanh Tâm vợ Hải và chị Thu Tâm dang sửa soạn làm dẹp cho những h́nh tượng các anh lính chiến và em gái hậu phương. Anh Trung ,Dịnh ,anh Dốc th́ dang sắp bàn ghế . Diểm dập vào mắt tôi nhất là Mark, ông xă Thanh Nga, một người Mỹ nhưng trái tim như dă ḥa chung với chúng tôi trong mọi công việc
Thanh Nga lo xếp dặt công việc , chuyển lại những yêu cầu mà ban tổ chức muốn chúng tôi phụ giúp. Tất cả mọi nguời đều hăng say, vui vẻ làm việc; chẳng mấy chốc là xong. Sau đó ngố nghỉ và ăn trưa chừng nửa giờ đồng hồ.

Chúng tôi lại bắt tay vào việc, hướng dẫn , chào dón và trao tặng qùa cho những quan khách dến tham dự . Thật là cảm dộng khi thấy những vị già cả 70 tuổi ,80 tuổi lần ṃ từng bậc thang dể lên tham dư trong mùa dông gía lạnh ,nh́n qua bên dường là anh Phúc Lưu Q73 dang cùng các hướng dạo sinh hướng dẫn mọi người vào parking .
Cả một khung trời yêu thương hiện ra trước mặt khi nh́n nhừng người lính chiến trong quân phục Hải Lục Không Quân ,nhừng nữ quân nhân trong bộ dồng phục thật dẹp mắt ,và cũng nơi này dáng dấp người t́nh dầu như ẩn như ẩn hiện trong mắt tôi ,có một chút ǵ dó như mờ lệ ,dể dưa hồn tôi trở về những năm tháng xa xưa .

Chương tŕnh văn nghệ thật hay với những bản t́nh ca thời chinh chiến. Tôi dă theo dơi chương tŕnh một cách say mê ,thật dúng như anh Dốc dă viết lần dầu tiên tôi dược xem một chương tŕnh ca nhạc thật dặc biệt ,trái tim tôi như dược hâm nóng lại trong những bản t́nh ca , tôi và nhừng người bạn khác dă có những giọt lệ rơi ,khóc cho thân phận của những người lính chiến ,khóc cho "giải khăn sô cho Huế Tết Mậu Thân ,Khóc cho những người chiến ś dă bỏ ḿnh trong trận chiến Charlie... nhiều và ...nhiều lắm .

Trên màn h́nh chiếu lại những mộ phần của những người lính chiến thật hoang vu lạnh lẽo, với cỏ cây mọc um tùm, che kín mộ phần . Nguời dẫn chuơng tŕnh dă dưa mọi nguời về những ngày dầu trong công việc cứu trợ TPB và chăm sóc mộ phần của những tử sĩ VNCH. Trung tá Trần D́nh Vọng qua dược Mỹ theo diện HO đầu năm 1990, ông dă nhanh chóng thành lập hội Huynh Dệ Chi Binh, và ông dă không ngừng nghỉ, cùng nhừng người bạn quyên góp gửi về dể giúp dỡ cho những người anh em TPB dà bỏ lại những phần thân thể trong cuộc chiến. Song song dó, ông cũng kêu gọi những mạnh thường quân có ḷng hảo tâm giúp dỡ; gửi tiền về dể là một chút khói hương làm sạch sẽ cho những mộ phần của người lính không ai doái hoài tới .Thật ngậm ngùi ,thật dau xót và cũng thật ngưỡng mộ những người dă bỏ rất nhiều công sức, tài, vật lực dể lo lắng cho nhừng người anh em dồng dội của ḿnh: dù c̣n sống hay dă chết .

Phần hai của chương tŕnh là phăn tŕnh diễn của ca nhạc sĩ Việt Dũng và Nguyệt Ánh cùng ban Hưng Ca.Những người nghệ ś dă dành hầu hết tâm huyết và cuộc dời dể tranh dấu cho một nền hoà b́nh Tự Do dân chủ cho đất nuớc .Từng lời ca làm tôi nhỏ lệ và cũng từng lời ca dă hâm nóng trái tim tôi.sau nhừng ngày dă như ngủ quên trong công việc mưu sinh Trong màn dàn dựng những nhạc cảnh vượt biển, cùng những tiếng hát bằng chính trái tim của những ca sĩ Doàn Hưng Ca, dă mang dến cho chúng tôi những niềm cảm xúc mănh liệt .

Giọt nước mắt nhỏ cho những người dă nằm sâu nơi biển cả chỉ v́ di t́m hai chữ Tự Do .

Trong nỗi xót xa ,trong niềm thương tiếc ,bên tai tôi c̣n văng vẳng nghe lời nói của những người ca sĩ mà tôi thật ngưỡng mộ v́ trái tim của họ dă dành rất nhiều cho quê hương dất nước .

Lời của bài ca cuối cùng "Mẹ VN ơi! các con vẫn c̣n đây" đă thắp sáng trong tôi niềm hy vọng, dù lớp cha anh chúng tôi, rồi đến chính chúng tôi có mất di; th́ thế hê.con cháu chúng ta sẽ tiếp tục cất cao tiếng hát và dấu tranh cho dến ngày có Tự Do thật sự cho quê hương, dất nước .

dtm
 

 

Đêm văn nghệ : " Những t́nh khúc thời chinh chiến và nước mắt biển đông "
Pham Thanh Nga

Chạy xe đến nhà anh chị Hải tính mời anh chị đi ăn sáng trước khi đến rạp phụ bác Lộc và BTC , nhưng chị Tâm đă nhanh nhẹn làm hai tô phở nóng hổi bưng rạ Chẳng khách sáo chúng tôi ngồi vào bàn chưa đuợc 15 phút tôi đă làm láng tô phở.

4 người chúng tôi lái xe đến nơi, anh Đốc, anh Định, chị Thu Tâm, anh Trung đă có mặt. ĐỂ anh Đốc đứng dưới parking đón những người c̣n lại chúng tôi theo những bậc tam cấp lên đồi nơi tổ chức văn nghệ

Sau khi bác Lộc giao nhiệm vụ , chúng tôi không chần chờ bắt tay ngay vào việc. Căng những tấm bạt , những biển ngữ , trưng bày những h́nh nộm của những người lính đủ các binh chủng để làm hoạt cảnh cho chủ đề :" Văn nghệ tiền đồn " chỉ hơn một giờ đă được chúng tôi dựng xong . Chúng tôi tạm nghỉ để ăn trưa, Mark dẫn tôi đến xem một tấm biển lớn trưng ở ngay cửa rạp. Tấm biển vẽ những chiến tàu đánh cá dầy những người là người với tựa đề :" Hành tŕnh biển Đông " bằng song ngữ. Tôi chợt thấy đôi vai của Mark rung lên từng hồi, ban tay Mark siết mạnh bàn tay tôị Tôi ṿng ra phía trước gục đầu vào ngực chồng, cố dằn những cảm giác đang làm tôi lạnh cóng và cơ thể tôi như tê dạị Mark ôm chặt lấy tôi :
-" Anh thương em , em sẽ không bao giờ khổ nữa ".
Mark d́u tôi ṿng ra phía sau rạp để chúng tôi được im lặng bên nhau, tôi cắn chặt môi :
-" Hơn 100 người đă hy sinh để ḿnh em sống sót và được sống trong tự do, em không được yếu đuối, em sẽ cứng rắn hơn để xứng đáng với sự hy sinh của họ Em tin em sẽ làm được v́ bên cạnh em có anh, có con và có những người bạn hiểu và thương em ".

Chúng tôi trở lại chỗ làm việc, mọi người đang ơi ới gọi khiêng bàn ghế. Mark hăng hái bắt tay vào phụ, tôi biết trái tim của Mark đang cùng nhịp đập với chúng tôị

Đến hai giờ chúng tôi khiêng 450 cây dù và những huân chương xuống chân đồi làm quà tặng và đón khách đang bắt đầu đến . Những chàng lính đẹp ....lăo, oai phong trong các bộ quân phục hạnh phúc bên cạnh những phu nhân với những chiếc áo dài thướt thạ Những nữ quân nhân mạnh mẽ , xinh tươi, tôi tiếc hùi hụi khi nh́n những h́nh ảnh dễ thương này và không khỏi bồi hồi, cảm động, thầm ao ước :" phải chi ḿnh lớn nhanh hơn một tí để cũng hưởng được mùi vị làm người yêu của lính hay được mặc trên người những bộ quân phục oai phong này nhỉ ".

Từng cặp, từng cặp như những đôi t́nh nhân trong thời gian yêu nhau tíu ta tíu tít khi gặp lại bạn bè. Chúng tôi vui với hạnh phúc của họ, lúc này chương tŕnh văn nghệ ngoài trời đă ('t đầụ Những bài hát ca ngợi những mối t́nh, những hẹn ḥ, những yêu đương của lính vang dậy cả ngọn đồị Trời vào đông nhưng không ai thấy lạnh, ai cũng rộn ràng , hớn hở. Ngọn đồi tràn ngập những màu sắc quân phục , tay bắt mặt mừng . Có cả những chiến sĩ đă hiến một phần thân thể cho đất nước hay ngồi xe lăn cũng được vợ con đẩy xe lăn đến tham dự

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra Mark đi mua nước sao lâu quá chưa thấy trở lại ? Chả là chị Hoàng Yến đăi ăn cho hết mọi người mà chị quên mua nước, Tôi gọi điện thoại cho Mark th́ ra chàng đang h́ hục khuân nước lên đồi , tôi thấy thương Mark hơn bao giờ hết. Khiêng hơn 1000 chai nước xong , Mark xin về v́ .....hết sức. Tôi thông cảm v́ cách đây hai ngày Mark đă trượt chân té xuống sườn đồi trong lúc chạy bộ nên mấy hôm nay đứng lên, ngồi xuống hơi khó khăn vậy mà từ sáng đến giờ tôi quên không dặn Mark : không nên khiêng nă.ng.

Sau đó phần văn nghệ ngoài trời được chuyển vào phía trong rạp. Những h́nh ảnh ngày xưa trên màn ảnh đưa mọi người trở về quá khứ, tiếng súng , tiếng bom nổ cả rạp như nín thở và tiếng hát như xé ḷng người :" ........nhớ anh trời làm cơn băo........." . Như Anh Phạm minh Đốc đă viết :

" Tôi đă tham dự nhiều buổi văn nghệ, nhưng chưa bao giờ thấy 1 buổi văn nghệ nào như hôm naỵ Có ca sĩ lần đầu tiên lên sân khấu; có ca sĩ đă hơn 60 tuổi, vừa qua cơn bệnh nan y và cũng chưa bao giờ nghe tên tuổi; thậm chí có những ca sĩ đă hơn 80 tuổi râu tóc bạc phơ;...


Quả thật 1 buổi văn nghệ "không giống ai"! Nhưng chẳng hiểu sao lần đầu tiên tôi đă chảy nuớc mắt các bạn ạ! Đă tham dự nhiều buổi ca nhạc trong đời; nhưng buổi văn nghệ chiều nay đă đánh động tâm hồn
tôi như thế ! Những h́nh ảnh, hơn là những bài ca, đă làm tôi xúc động!


Tôi đă chảy nuớc mắt khi thấy những ngôi mộ ở Nghiă Trang Quân Đội Biên Hoà(NTQDBH) . Khi những bia mộ đuợc quay cận ảnh, những tên cố Trung Úy, cố Hạ Sĩ,... với những ảnh bán thân thật trẻ; cổng nghiă trang hoang phế sau ngày 30/4/1975; cảnh thuợng sĩ TPB Nhảy Dù Trần văn Tảo và Thiếu Uư Nữ Quân Nhân Nông Thị Thanh Nga đă cố gắng dọn dẹp, chăm sóc các ngôi mộ tại NTQDBH.


Khi lá Đại Kỳ thật lớn (hy vọng NXHải sẽ cho chúng ta thấy đuợc sự to lớn của lá cờ này) đă đuợc kéo qua đầu mọi nguời, từ cuối rạp lên sân khấu, bởi những anh Biệt Kích, mà ai cũng trên 10 năm tù, mắt tôi nhạt nḥạ

Nếu các bạn thấy đuợc 1 "ông già" 64 tuổi, vừa qua cơn bệnh ung thư, hát bài "Anh ở lại Charlie" và câu cuối cùng, ông đă gục khóc, không thể hát nên lời v́ quá xúc động; có lẽ bạn cũng sẽ mềm ḷng như tôi! Vâng, Cựu Thiếu Tá Đoàn Phuơng Hải, Truởng Ban Ba Tiểu Đoàn 11 "Song Kiếm Trấn Ải" Sư Đoàn Nhảy Dù đă hát bài này để nhớ nguời anh cả của Tiểu Đoàn, cố Đại Tá Nguyễng Đ́nh Bảo, và các chiến hữu của anh đă nằm lại vĩnh viễn tại đồi Charlie trong "Muà Hè Đỏ Lửa, 1972".

Lần đầu tiên sau hơn 30 năm, tôi đă thấy quân phục của đủ mọi quân, binh chủng; cả trăm chiến sĩ đă hát những khúc quân hành quen thuộc thuở nàọ Nh́n nhiều chiến sĩ râu tóc bạc phơ, BTC cho biết có vị đă hơn 80 tuổi, cất cao tiếng hát, cảm thấy đuợc hào khí sục sôi trong huyết quản.

Nếu bạn là nguời thuyền nhân khốn khổ như tôi, bạn sẽ đuợc Nguyệt Ánh, Viêt Dzũng và Đoàn Hưng Ca đưa bạn về với những kỷ niệm kinh hoàng, hăi hùng khi trốn chạy công an; những ngày lêng đênh đói khát; đối diện hải tặc và sự hung dữ, điên cuồng của biển cả. Bạn sẽ rùng ḿnh với cơn ác mộng tuy đă thật xa, nhưng không thể nào quên!

Cảm động hơn, v́ ngày "Vinh Danh Nguời Lính QLVNCH", Nguyệt Ánh đă cố thu xếp việc riêng, nhờ em tạm thay mặt ḿnh săn sóc cha già đang cơn trọng bệnh, bay 5000 km sang góp tiếng hát.

Việt Dzũng đang trong cơn bệnh ngặt nghèo, mặc dù Bác Sĩ cấm hát, cũng không tuân lời, đă phải nằm, không thể ngồi, sau hậu truờng v́ kiệt lực. Và kể sao cho hết sự đóng góp của các thành viên đoàn Hưng Ca, nguời từ Paris, từ Houston, từ Washington DC, từ khắp nơi,...tất cả với phuơng tiện tự túc, bỏ tiền túi để hát cho chúng tôi nghe chiều naỵ

Các bạn trong Gia đ́nh Quốc Gia Nghĩa Tử, tuy chỉ đuợc kêu gọi trong 2 ngày ngắn ngủi; cũng đă đóng góp đuợc chút ít công sức mà BTC đă phải lên tiếng giới thiệu và cám ơn ngoài chuơng tŕnh dự trù truớc. Chúng tôi đă nhận đuợc những tràng pháo tay vang dội thật dài và thật lâụ "

Vâng, những thước phim lịch sử kiêu hùng, những bài hát được hát bằng những chân t́nh đă làm cho mọi người kể cả những anh trong màu áo trận cũng không cầm được nước mắt. Một đêm văn nghệ thật ư nghĩa và tuyệt vời, xin gởi lời chúc mừng đến bác Vũ văn Lộc và BTC , xin gởi lời cảm tạ đến những người đă bỏ biết bao công sức để hâm nóng lại nhiệt huyết của chúng tôị Cám ơn những chiến sĩ vô danh đă hy sinh thân ḿnh cho lư tưởng, cám ơn những người vợ , những người Cha, những người Mẹ và những người con của những vị anh hùng đó.

Tôi cũng xin thắp nén hương gởi đến những người đă bỏ ḿnh trên con đường đi t́m tự dọ

" Không ! anh không chết đau anh người anh hùng mũ đỏ tên Đương ......"

Xin bấm vào đây để xem những h́nh ảnh do anh Nguyễn Xuân Hải chụp trong đêm văn nghệ
http://upload. pbase.com/ haixn56/tinh_ khuc_thoi_ chinh_chien


 

T́nh khúc THời chinh chiến và nước mắt biển đông


Thân chào tất cả các ace,

Tôi đă tham dự nhiều buổi văn nghệ, nhưng chưa bao giờ thấy 1 buổi văn nghệ nào như hôm naỵ Có ca sĩ lần đầu tiên lên sân khấu; có ca sĩ đă hơn 60 tuổi, vừa qua cơn bệnh nan y và cũng chưa bao giờ nghe tên tuổ; thậm chí có những ca sĩ đă hơn 80 tuổi râu tóc bạc phơ;...
Quả thật 1 buổi văn nghệ "không giống ai"! Nhưng chẳng hiểu sao lần đầu tiên tôi đă chảy nuớc mắt các bạn ạ! Đă tham dự nhiều buổi ca nhạc trong đời; nhưng buổi văn nghệ chiều nay đă đánh động (touch) tâm hồn tôi nhất! Những h́nh ảnh, hơn là những bài ca, đă làm tôi xúc động!
Tôi đă chảy nuớc mắt khi thấy những ngôi mộ ở Nghiă Trang Quân Đội Biên Hoà(NTQDBH). Khi những bia mộ đuợc quay cận ảnh, những tên cố Trung Úy, cố Hạ
Sĩ,... với những ảnh bán thân thật trẻ; cổng nghiă trang hoang phế sau ngày 30/4/1975; cảnh thuợng sĩ TPB Nhảy Dù Trần văn Tảo và Thiếu Uư Nữ Quân Nhân Nông Thị
Thanh Nga đă cố gắng dọn dẹp, chăm sóc các ngôi mộ tại NTQDBH.
Khi lá Đại Kỳ thật lớn (hy vọng NXHải sẽ cho chúng ta thấy đuợc sự to lớn của lá cờ này) đă đuợc kéo qua đầu mọi nguời, từ cuối rạp lên sân khấu, bởi những anh Biệt Kích, mà ai cũng trên 10 năm tù, mắt tôi cũng ruơm ruớm suưt tràn bờ mị
Nếu các bạn thấy đuợc 1 "ông già" 64 tuổi, vừa qua cơn bệnh ung thư, hát bài "Anh ở lại Charlie" và câu cuối cùng, ông đă gục khóc, không thể hát nên lời v́ quá xúc động; có lẽ bạn cũng sẽ mềm ḷng như tôi!
Vâng, Cựu Thiếu TáĐoàn Phuơng Hải, Truởng Ban Ba Tiểu Đoàn 11 "Song Kiếm Trấn Ải" Sư Đoàn Nhảy Dù đă hát bài này để nhớ nguời anh cả của Tiểu Đoàn, cố Đại Tá Nguyễng Đ́nh Bảo, và các chiến hữu của anh đă na(`m lại vĩnh viễn tại đồi Charlie trong "Muà Hè Đỏ Lửa, 1972".
Lần đầu tiên sau hơn 30 năm, tôi đă thấy quân phục của đủ mọi quân, binh chủng; cả trăm chiến sĩ đă hát những khúc quân hành quen thuộc thuở nàọ Nh́n nhiều
chiến sĩ râu tóc bạc phơ, BTC cho biết có vị đă hơn 80 tuổi, cất cao tiếng hát, cảm thấy đuợc hào khí sục sôi trong huyết quản.
Nếu bạn là nguời thuyền nhân khốn khổ như tôi, bạn sẽ đuợc Nguyệt Ánh, Viêt Dzũng và Đoàn Hưng Ca đưa bạn về với những kỷ niệm kinh hoàng, hăi hùng khi trốn chạy công an; những ngày lêng đênh đói khát; đối diện hải tặc và sự hung dữ, điên cuồng của biển cả. Bạn sẽ rùng ḿnh với cơn ác mộng tuy đă thật xa, nhưng không thể nào quên!
Cảm động hơn, v́ ngày "Vinh Danh Nguời Lính QLVNCH", Nguyệt Ánh đă cố thu xếp việc riêng, nhờ em tạm thay mặt ḿnh săn sóc cha già đang cơn trọng bệnh, bay 5000 km sang góp tiếng hát.
Việt Dzũng đang trong cơn bệnh ngặt nghèo, mặc dù Bác Sĩ cấm hát, cũng không tuân lời, đă phải nằm, không thể ngồi, sau hậu truờng v́ kiệt lực.
Kể sao cho hết sự đóng góp của các thành viên đoàn Hưng Ca, nguời từ Paris, từ Houston, từ Washington DC, từ Nam Ca,...tất cả với phuơng tiện tự túc, bỏ tiền túi
để đuợc hát cho chúng tôi nghe chiêu naỵ Họ đă mua những chiếc vé đi xem quá đắt!
Gd Q., tuy chỉ đuợc kêu gọi trong 2 ngày ngắn ngủi; cũng đă đóng góp đuợc chút ít công sức mà BTC đă phải lên tiếng giới thiệu và cám ơn ngoài chuơng tŕnh dự trù truớc. Chúng tôi đă nhận đuợc những tràng pháo tay vang dội thật dài và thật lâụ
Cám ơn các bạn đă sắp xếp th́ giờ để góp 1 taỵ BTC thấy đuợc sự "đồng thanh" làm việc thật tích cực của gd Bắc CA Q. nói riêng và gd Q. nói chung.
Có những chị đă phải rời nhà từ 4 giờ sáng, và lái xe cả 2 tiếng để đến với acẹ Có chị nhà cũng xa hơn 1 tiếng lái xe, cháu sắp đi xa, cũng vẫn cố thu xếp để anh lo cho cháu; c̣n ḿnh th́ đến tiếp sức với các em. Nh́n cặp vợ chồng, có con nhỏ, nhưng cũng đă sắp xếp để đến với ace cả ngày; rồi 2 mẹ con cùngnhau làm việc; rồi rể Q. cũng đuợc "lôi" đi để phụ,...C̣n nhiều và nhiều lắm!

Xin hănh diện báo cáo với các bạn rằng: Chúng tôi đă làm tṛn tất cả những ǵ BTC đă giao; chúng tôi đă tạo đuợc cảm t́nh rất tốt đẹp với BTC và quư vị quan khách tham dư.. Buớc đầu tạo 1 nhịp cầu rất tốt đẹp.
Không biết BTC có những "hậu ư" ǵ riêng tư, nhưng buổi văn nghệ "Vinh Danh Các Chiến Sĩ VNCH" là 1 buổi văn nghệ chúng ta đă không có ǵ ân hận, nếu không muốn
nói là hănh diện, khi quyết định tham gia đóng góp, theo ư riêng tôị
Vài hàng ghi vội để tuờng trinh` với acẹ Mong các anh chị khác trong gd ta đă tham gia buổi văn nghệ này chia xẻ thêm những suy nghĩ của ḿnh.
Thân,
Đốc,