|

Chúc Thư
để nhớ Phạm Quang Phước
khép đôi mắt mỏi mệt lâu rồi
trả ánh sáng cho đời náo nhiệt
đêm từ nay sẽ dài tha thiết
chẳng cần phải thức giữa chừng khuya
thả xuôi tay buông lơi cơn mộng
chân mỏi rời những quãng đường xa
ô! nơi nao chẳng phải là nhà
lưng cứ ngả giấc dài thiên cổ
tóc trắng da nhăn môi sầu mấy độ
rượu khô lòng đắng cuộc phong trần
thương người mấy độ phù vân
ai cảm cùng ta cơn thế khổ ?
gởi lại đời ngày mưa ngày gió
ngày mù mây hanh nắng trong chiều
đường trần vạn nẻo xiêu xiêu
gót mỏng trán mòn thế sự
hào quang tắt mắt buồn khép rũ
hơi thở tan lồng ngực giá băng
dù tung hô nhục mạ hay chăng
đã bằn bặt kiếp buồn đóng lại
thô rám làn da tím tái
gởi làm tiệc đãi côn trùng
hư vinh cuồng vọng danh không
thả gió về mưa cuối biển
khóc chi mù sương mặt kiếng
buồn chi uổng phấn son hồng
đời chưa trọn nghĩa hư không
quằn quại vòng tay níu với
lòng rạn từ khi mới tới
cười đau ruột thắt chia lìa
bèo mây ngàn nẻo sơn khê
quay khuất cần đâu tiễn biệt
cuồng loạn vòng xoay tự nghiệp
lao xao cơ cuộc thế thời
gập ghềnh chân bước nẻo chơi vơi
âm vọng ba nghìn thế giới
nhục vinh thôi đừng đợi
lời cùng tự tiễn ta thôi
11-9-2007
Phan Nhật Tân

Xin chào tất cả ACE,Q. ,Vừa rồi họp mặt Nội Trú quá vui ...làm K.Tiếng
chạnh nhớ đến bài thơ K.Tiếng đã làm tháng trước gửi cả nhà xem lại cho
dzui ....
Thân ái ,
KT75
CHỈ MONG.....
Chỉ mong làm Vành Khuyên ríu rít
Buổi bình minh báo thức mọi người
Chim lạc bầy ba mươi năm lẽ
Nay họp đàn thỏ thẻ chuyện xưa
Chỉ mong sao hội ngộ xum vầy
Cùng thương yêu đùm bọc lẫn nhau
Bao oán thù bỏ qua tất cả
Anh , Chị, Em chung một mái nhà
Chỉ mong sao Quốc Gia Nghĩa tử
Luôn nhớ hoài bốn chử trong tim
Biết bao nhiêu buồn , vui , kỹ niệm
Để bùi ngùi đến tận hôm nay
Chỉ mong sao.. trọn nghĩa Cô Thầy
Mãi khắc ghi ơn dầy biển rộng
Ngày Tri Ân hằng mong baó đáp
Hội Thầy Trò ấm áp trời đông
Chỉ mong sao...cả nhà rộn rã
Thơ bốn mùa cùng họa cho vui
Sáng tờ mờđã vội check mail
Thơ thẩn hoài..chồ ng con ăn bụi
Chỉ mong sao...ho.p mặt hoài hoài
Bia với bọt mình cụng lai rai
Ngồi nhắc lại trường xưa bạn cũ
Kẻ mất , còn , người mãi phương xa
Chỉ mong sao thời gian chậm lại
Cho tuổi xuân đừng vội phai tàn
Để tháng ngày bên nhau trọn vẹn
Và niềm vui đến mãi trong đời
Chỉ mong làm thi sỉ giải khuây
Viết đôi dòng cho quên ngày tháng
Chút lai láng tình thơ dạo trước
Chỉ thế thôi !.. mộng rất bình thường...
KT75
09/21/2007

Mừng Họp Mặt Nội Trú
Đàn chim Nội Trú đã họp bầy
Đêm dài chung cạn chén no say
Bên Thầy bên bạn ta hội ngộ
Vui mừng vỡ tổ khúc hoan ca
Ba mươi năm dài như ngắn ngủi
Cảnh đời xuôi ngược kẻ tha phương
Bên nhau chia xẻ đời dâu bể
Thỏa lòng bao chuyện kể năm xưa
Nụ cười ánh mắt giữ tươi xinh
Cho dẫu thời gian có vô tình
Văn nghệ hát hò như thuở ấy
Bạn bè trường lớp ngỡ quanh đây
Kỹ niệm xa xăm chẳng phai mờ
Giờ nghe nhắc lại bỗng nao nao
Nhớ tuổi học trò tà áo trắng
Bạc đầu nổi nhớ mãi xôn xao
KT75
10/29/2007
|
|

Tình Học Trò
Dưới tàn phượng chỉ còn mình em đợi,
Ngắm hoa rơi tơi tả bởi chớm Thu
Nhặt đoá hoa đem ep' vaò trang sách,
Hình bướm xinh em xếp, ví như anh.
***
Hơi Thu lạnh sắt se trong niềm nhớ,
Em cô đơn, thiếu vắng một vòng taỵ
Mắt thơ thẩn nhìn bộ hành dạo bước.
Bóng chiều buông che khuất neỏ chân mâỵ
***
Chờ anh maĩ...dẫu rằng anh không đến,
Buồn ngẩn ngơ bàng bạc ở trong lòng.
Tự trách mình: 'bèo hợp để rồi tan'.
Yêu là khổ, mà sao tình maĩ lụỵ
***
Thầm dặn lòng: sẽ không yêu anh nữa,
Sao trong em, nỗi nhớ cứ đâng đầỵ
Anh kiếp bướm, nên đa tình quá đỗi,
Em vụng si đem đau khổ vào thân.
HG
Vương sầu
Năm nay đẫu sắc phượng có tàn
Sang năm rực rỡ lúc Hè sang
Cánh hoa ép chặt vào tâm khảm
Mãi vẫn xanh tươi chẳng úa tàn
Tình yêu vẫn thế cứ hững hờ
Như hoa với bướm, dệt vần thơ
Năm đợi, tháng chờ, câu mong nhớ
Để lòng ai luống những ngẩn ngơ
Người đa tình nhưng chẳng phụ tình(!?)
Chỉ là trong kiếp sống nhân sinh
Vầng trăng tròn - khuyết, bèo tan - hợp
Là chữ cơ duyên chuyện thường tình(!)
Nắng tắt chiều hôm vẫn mang sầu
Cuối đường tri kỷ biết tìm đâu!
Trăm năm bến cũ, con đò đợi
Người vẫn trông người ... lòng vương sầu!
TN
Tình Học Trò
Phượng xưa sắc thắm vẫn lung linh
Trách sao người cũ vương đa tình
Nhân gian ..sao trách duyên kỳ ngộ
Có chăng .. nhẹ trách nguyệt lảo đuà .
Vô duyên tương kiến chi thưở ấy
Hửu duyên đối diện lúc chiều tàn .
Nửa vầng trăng khuyết soi bóng lẻ
Nửa mảnh đầu non héo hắt buồn .
Tiếng hót vành khuyên sầu nhớ bạn
Đếm giọt ngâu trời nối cầu ô
Lòng trách lòng , lòng thêm đau xót
Tình trách tình , tình nặng nhớ thương .
Hồng nhan một kiếp không ai chọn
Cánh bướm nào đâu muốn lượn lờ
Trách chăng (? ) hai chử đa tình ấy
Đã vướng tơ rồi , ta với ta ...!
nnh

Mãi tận bây giờ!!!
Có lúc ... thật sâu, nhìn lại lòng mình
Để tìm, trong tận cùng của tâm linh
Sự thật thà hay là điều giả trá
Cái hờn ghen, hay chỉ nỗi bất bình
Có lúc ... thật yên, nhìn lại cuộc tình
Ta yêu người, vì môi mắt xinh xinh
Hay chỉ vì, con tim còn rung động
Mặc thời gian, và biến dạng bóng hình
Có lúc ... tìm quên, lục lại cuộc đời
Đếm ngón tay, tính lại những đầy vơi
Rồi bỗng cười, lòng người sao lạ quá
Thật đảo điên, và đầy những đổi dời
Có lúc ... muốn tung hê tất cả thôi
Ôi giả nhân, giả nghĩa, cái trò cười
Rồi bỗng dưng, lòng bật lên tiếng khóc
Ta quen rồi, ngày tháng vẫn cứ trôi
Ơi, ước vọng ngày thơ, có còn không?
Xoa dịu cuộc đời, xẻ núi ngăn sông
Mơ ước cũ ... với sức thần Phù Đổng
Đã một thời, thành ước mộng cuồng ngông!!!
Ta đi nhặt từng vần ...ghép thành thơ
Bài thơ buồn như đời vẫn thờ ơ
Ta đi tìm, giấc mơ thời tuổi nhỏ
Chưa tìm ra, đến mãi tận bây giờ!!!
Phải là con trong giấc mộng đêm qua
Chạy nhảy tung tăng cười nói hiền hoà
Đồng hồ reo, báo bình minh vừa rạng
Ta giật mình, giấc mộng cũng vừa qua!!!
TN
|