Trang Thơ Tháng Mười

 

 

 

Có một con đường ai cũng nhớ

Đó là con đường mang tên Võ Tánh

Buổi tan trường áo trắng rợp đường đi

Bao năm qua vẫn còn trong tâm trí

 

Có một bến xe không thể nào quên

Đó là bến xe lam Lăng Cha Cả

Bến xe mà sau này ta vẫn nhớ

Một cái tên trên cả những cái tên


Có một ngôi trường mang nhiều kỷ niệm

Chỉ nghĩ thôi cũng đã rất tự hào

Đó là ngôi trường Quốc Gia Nghĩa Tử

Một cái tên nghe ấm áp xiết bao


Chúng ta những con người đồng cảnh ngộ

Mang trong tim một giòng máu hào hùng

Của non sông của thế hệ cha anh

Cùng nương náu dưới mái trường yêu dấu
 

Bao kỷ niệm buồn vui giờ trở lại

Tìm đến nhau tâm sự một đôi lời

Mái đầu xanh giờ đã trở pha sương

Năm tháng cũ hằn lên trên khóe mắt


Người xuôi ngược khắp nẻo đường đất nước

Kẻ tha hương trôi nổi tận xứ người

Nhưng tất cả đều một lòng mong ước

Được một ngày họp mặt dưới trường xưa.

Tuyết Linh
 

 

 

 

Bây giờ mới biết tương tư

Bây giờ mới biết tương tư
Nhớ sao quay quắt tuổi thơ học trò
Ngày xưa chung một chuyến đò
Mà nay vẫn đượm giọng hò tiếng ca
Hôm nào ngắm phượng nhìn hoa
Con đường Võ Tánh đã qua bao lần
Hỡi em ! áo trắng thiên thần
Ôi chao, kỷ niệm vô ngần luyến thương
Nhớ Thầy, nhớ bạn, nhớ trường
Nhớ ngày tháng cũ, quê hương ngàn trùng
Giờ đây thương nhớ vô cùng
Mong thời gian sẽ tương phùng không gian
phamvanduc
 


Thân chào ACE
Người phụ nữ - nói chung - có vài bộ phận trên
người có giá trị hoặc sức mạnh kinh khủng ... Đó là
Đôi mắt ... Ðiều này đã được ca dao hoặc văn thơ
chứng minh hùng hồn , như :
" Đôi mắt lá răm , lông mày lá liễu ... đáng trăm
quan tiền" ... Nếu tính theo thời giá , có thể quy thành cả trăm nghìn đô ... MỸ ... chứ không phải đô la Úc ... hay đô la Hong Kong .
Hoặc như nhà thơ Nhược Thu đã viết :
" Có phải em gom hết kim cương
Ghép vào đôi mắt sáng như gương
Nhìn anh bối rối , làm sao ấy
Khiến nửa hồn anh ... lạc mất đường ."
Nhưng khi 2 bộ phận ấy ... chỉ nhìn thôi , mà không nói gì ... như trong hình ... thì chưa chắc mình đã có thể được hưởng cái cảm giác lơ mơ khi :
" Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói "
mà lại còn có thể khiến người khác thất kinh hồn
vía ... vì mình thường phải nhìn vào mắt ... và có
thể cần nhìn cả mặt người khác để biết hay đoán
xem đối tượng tính gì , nghĩ gì ... để mình liệu có
thể theo đuổi được hay không ... hoặc nếu không , có thể phải bỏ chạy cho nhanh và cho xa ... vì không biết lúc nào có thể NỔ .

Thân ái

Nguyễn Khắc Kình
 

Nhìn thôi mà chẳng nói

Mắt em màu xanh biếc
Dường nghiêng ngữa đất trời
Anh xa vời mộng ước
Nên tình đành buông lơi

Mắt em dài lá răm
Anh say đắm tâm hồn
Vừa trông là xao xuyến
Hay đã bị thôi miên

Mắt mày em lá liễu
Anh bao chiều nhung nhớ
Ra vào hoài ngơ ngẩn
Nữa hồn hoang dại khờ

Kim Tiếng 75

 

 


Mắt em lóng lánh như sao
Cho anh mê mẩn lạc vào bến mơ
Mắt em như mắt nai tơ
Cho anh mơ mộng dại khờ bao năm
Mắt em như chiếc lá răm
Cho anh đánh mất cả trăm quan tiền
Mắt em man mát dịu hiền
Cho anh ước muốn sánh duyên suốt đời
Mắt em nhìn cõi xa vời
Cho anh lạc lõng chơi vơi bến bờ
Mắt em mi uốn mộng mơ
Cho anh tìm kiếm vần thơ kết vào
Mắt em ướt ướt nao nao
Cho anh thương cảm buồn sao là buồn
Mắt em chớp chớp giận hờn
Cho anh nằn nỉ hết hồn mới tha
Mắt em âu yếm thiết tha
Chắc là em muốn món quà phải không ?
nvd


Nhớ ...

Sài gòn có như xưa ...
chợt hanh , chợt giông , chợt đổ mưa ..
em ạ ...saì gòn có như xưa
lúc đang ..trốn nắng " caphê Nhớ "
mưa đổ dồn ...la.nh buốt vai gầy ...!

Em ạ , saì gòn có như xưa
đang nép bên thềm ..đếm giọt mưa
chợt như long lanh ..ngo.c trong nước
lóng lánh mặt trời soi bóng em ...!

Em ạ ,
saigòn ..nỗi giông không báo trước
em đang vui ..hờn giận cũng theo liền
nhớ sài gòn , nhớ em tha thiết
saìgòn ơi , mưa nắng và em .

Sài gòn ơi , những con phố thân quen
đêm vàng vọt ngọn đèn bỗng lạ
đi bên nhau đường xa tít tắp
thầm mong , lạc mãi ngỏ nhà ai .
......

Sài gòn ơi , giờ đã xa rồi
mưa bong bóng phập phồng gợi nhớ
vẫy tay chào sài gòn gió bảo
người đi ướt lạnh một góc hồn .

nnh

 

 


 


NGƯỜI ĐI NGƯỜI Ở ĐỪNG VỀ
NGƯỜI ĐI từ thưở mùa Hè,
bên đường cỏ đất lè tè ra hoa.
Nắng trưa rực rỡ bên thềm,
trời trong mây sáng êm đềm thoáng bay.
Cây Chanh lên trái đă lâu,
làm cho bụng cũng chua sầu theo Chanh.
NGƯỜI ĐI lâu lắm chưa về,
những ngày chờ đợi lê thê mỏi ṃn.

Biết rằng NGƯỜI Ở phương xa,
Nay nhờ ngọn GIÓ là đà bay theo.
Gió ơi ! Gió có thật lòng
theo Người từng bước vòng vòng xem sao.
Gió còn mê mải Chị Hằng,
bay lên lượn xuống đăi đằng nhiều phương.
Thương cho NGƯỜI Ở thật xa,
rày đây mai đó phong ba bụi trần.
Giá như kết được tơ hồng,
Anh đâu đến nỗi lông bông nơi nào.
Thương Anh nhắn GIÓ gởi lời,
tim luôn xao xuyến mong trời chứng minh.

Xin NGƯỜI ở đấy ĐỪNG VỀ,
Mặt trời tỏa nhiệt mải mê điên cuồng.
Cỏ cây hoa lá xốn xang,
khiến người trần thế than van sự tình
Nóng kia thiêu đốt thế gian,
để Em hứng lấy không than lời nào.
Bởi vì thương nhớ cho Người,
Người đau người bịnh mười mươi em sầu.
ĐỪNG VỀ người có buồn không?
thân đây đang đốt dỗi Ông Mặt Trời.
Tác giả : Trần Ý Thu
Viết ngày 22 tháng 10 năm 2007
 

 

TÔI XƯA....
Đuờng xưa quạnh quẽ đơị chờ
Gót haì em nhỏ ơ thờ buơc' qua
Dẫu mai đơì có phong ba
Tình xưa âp' ủ maĩ là cuả nhau
Đàn xưa chùng phím vuơng sâù
Văn Quân nàng hơĩ khuc' Phuợng cầu nhạt phai
Tôi xưa mộng mị đêm daì
Mê em aó luạ đi haì gấm hoa
............ ......... ......... ......... ......... .....
Bỗng đâu mộng vỡ tan nhoà
Em xưa giờ đã .....chính là " nhà tôi"

hoàng thi trịnh thị

 

Trang Thơ Nguyễn Thanh

 

Thơ Nguyễn Thanh

 

Hãy yêu đi
Nếu không có con nắng Hè oi bức
Ai có thương dịu mát của mùa Thu
Đông chẳng giá băng lạnh lẽo âm u
Ai có đợi Xuân về tràn nhựa sống

Nhưng người ạ tiếng sáo diều lộng lồng
Trưa Hạ về nghe vẳng tiếng ầu ơ
Người thi nhân dệt hàng triệu vần thơ
Mùa phượng đỏ ... tiếng ve ... sầu ly biệt

Trong cái khô cằn có gì tha thiết
Trong đớn đau có hy vọng tràn dâng
Cách biệt hôm nay ... mai mốt trùng phùng
Câu tương hội trên môi giờ chia biệt

Cám ơn người cho tôi niềm da diết
Để mực tràn trên giấy đọng thành thơ
Để tình yêu là hạnh phúc đợi chờ
Đừng người nhé ... yêu không là đã chết

Mùa Đông lạnh nhưng đầy trời hoa tuyết
Sáng long lanh như cặp mắt thiên thần
Ngập không gian như tiếng gọi tình nhân
Vâng người ạ, Đông có điều muốn nói

Vâng ... cái lạnh mùa Đông như mời gọi
Một hài hoà, một tinh xảo ... chúa Xuân
Hãy yêu đi ... một ... hai ... đến ngàn lần
Yêu nhân loại, đất trời, và ... ai đó ...

 

Đôi mắt ...
Miệng em cười nhưng mắt buồn rười rượi
Để lòng tôi đau xót đến vô cùng
Đôi mắt em mang ngàn nỗi nhớ nhung
Và sâu lắng cơn buồn từ muôn kiếp!!!

Cuộc đời thường em ơi tôi vẫn biết
Lắm chông gai, lên thác, lại xuống ghềnh
Kiếp hồng nhan thì nhiều lắm gian truân
Trong hay đục ... biết đâu (!) bao bến nước

Đôi mắt dại khờ thơ ngây buổi trước
Đã bị đời thay hằn học ... nghi ngờ
Đã nhuộm rồi vẻ sắc lạnh thờ ơ
Đã thay đổi không còn chân thật nữa!!

Ngày một, ngày hai, thời gian lần lựa
Cứ dần trôi ... đôi mắt ngọc ngày xưa
Phai lạt rồi bởi nắng sớm chiều mưa!?
Còn không hỡi cái nhìn tôi yêu quý

Đượm mến trìu và mang nhiều suy nghĩ
Tôi cầu xin đời hãy trả cho em
Đôi mắt ngày xưa ... một thưở thân quen
Và hạnh phúc bừng lên từ tia mắt

Cái nhìn xưa kia ... bao lần quyện chặt ...
Làm hồn tôi luống cuống lẫn bàng hoàng
Xin cho tôi lần nữa lại than van
Tim đổi nhịp, lời nghẹn lời ... em nhé ...


 

Ấy ơi ...
Tôi vẫn như ngày xưa ấy ơi ...
Tấm lòng chân thật chẳng bằng lời
Vẫn chưa quen được mùi danh lợi
Vẫn sợ phồn hoa ... chốn đông người

Tôi vẫn như ngày xưa ấy ơi ...
Vẫn khờ, vẫn dại, vẫn nực cười
Vẫn còn tay trắng hơn thưở nhỏ
Đánh mất bao nhiêu giữa cuộc đời!!!

Tôi vẫn như ngày xưa ấy ơi
Vẫn đôi khi nhìn áng mây trôi
Mà nhớ, mà thương, mà sao ấy ...
Chép miệng buồn tênh ... cũng thế thôi

Tôi vẫn như ngày xưa ấy ơi
Rảnh rỗi thì làm thơ mà vui
Thơ tôi nghe nhạt mùi phú quý
Nhưng cũng mang ra để khoe người

Tôi vẫn như ngày xưa ấy ơi
Như ngày còn bé đến nhà chơi
Nói năng chẳng biết điều chua ngọt
Nhưng nhớ ... làm cho ấy ... mỉm cười

Tôi vẫn như ngày xưa ấy ơi
Dù cho ngày tháng đã xa xôi
Dù tóc trên đầu lâm tấm bạc
Tôi vẫn là tôi xưa ấy ơi


Vẫn ...
Ấy ... vẫn như ngày xưa ấy ơi ...
Dù buồn chép miệng, dù ngậm ngùi
Nhưng lòng vẫn vậy không thời thế
Vẫn cố yêu người, cố yêu đời

Thật đó, vẫn như xưa ấy ơi ...
Vẫn mong được thấy miệng ai cười
Vẫn muốn theo ai về lối nhỏ
Áo bay vẫn vướng mãi hồn thôi

Quả ... mắt đã đổi thay ấy ơi
Không còn nét sáng tuổi đôi mươi
Nhưng vẫn đốt lên ngàn tia lửa
Mong sưởi ấm ai suốt cuộc đời

Nhắc để làm chi (?) ấy biết không
Để mong ai ... chút ấm trong lòng
Áo vẫn trắng ngời thời đi học
Quần vẫn xanh, hy vọng trong lòng

 

Kỷ niệm ...

Mới nhắc thế thôi, chợt ấm lòng*
Con đường kỷ niệm, trận thu phong
Gió có đổi thay tên đường cũ
Kỷ niệm xưa giữ mãi trong lòng

Cái Lăng Cha Cố có còn không?
Còn nữa Hạ xưa cánh phượng hồng?
Phất phơ trong gió tà áo trắng
Hai mùa mưa nắng ... lắm nhớ mong

Sài Gòn có còn nhớ người đỉ
Từ biệt ... rời chân, nhắn lại gì?
Hòn Ngọc Viễn Đông ngày xưa ấy
Nhỏ lệ buồn khóc buổi biệt ly!

Bao nhiêu năm xa cách lối xưa
Bụi đỏ nhớ ngày ai đón đưả
Tóc còn bay xoã theo gió lộng
Hay đã quên rồi ... chuyện tích xưa!?

Những chuyến xe lam, những buýt vàng
Những buổi chiều nghỉ học lang thang
Nhớ sao là nhớ lòng lữ khách
Trời Thu, đất lạ, dạ bàng hoàng

Một chiếc lá thu chầm chậm rơi
Người xưa, cảnh cũ biết bao lời
Sài Gòn ơi bao giờ trở lại
Bao nhiêu kỷ niệm dậy hồn côi

* Thơ Lê Bình Định
 

 

 

Trời lạnh đêm nay!!!
Độc huyền ai lẩy khúc hoài hương
Năm tàn, tháng lụi ... buồn càng buồn
Quê nhà xa mút tầm mắt hẹp
Hẹn đến bao giờ buổi hồi hương?!

Đàn hỡi dạo chi khúc nhớ mong
Niềm riêng canh cánh mãi bên lòng
Khắc khoải ngày chờ ... thêm tháng đợi
Biết ai hiểu thấu nỗi niềm không?

Tiếng hát nào vượt khỏi thời gian
Ngàn năm thương nhớ dẫu hoa tàn
Ngân hà đổ sáng đêm trăng lạnh
Tĩnh mịch không gian vọng tiếng than

Có chăng trời bỗng lạnh đêm naỷ
Hay chỉ lòng thương ánh trăng gầy
Lơ lửng giữa trời đêm một bóng
Giữa ngàn sao thiếu một vòng tay!


Bạc đầu!!!
Chỉ thấy lá rơi ngập lối về
Trời vắng cho lòng thêm tái tê
Mùa Thu chập chững từng bước đến
Giọng Thu buồn thêm lạnh sơn khê

Chỉ thấy mưa Thu ướt lối mòn
Tí tách giọt buồn như nỉ non
Thánh thót những cung buồn ngân điệu
Đếm được bao nhiêu lá hãy còn ...

Chỉ thấy trời Thu xám mây trôi
Hờ hững như cuộc đời đấy thôi
Gió nhẹ vờn mây muôn dáng vẻ
Chợt tan, rồi hợp, tựa dòng đời

Chỉ thấy mỗi năm độ vào Thu
Lối vàng rợp lá trời mây mù
Sương giăng thấm lạnh hồn thi sĩ
Viết bao tình tự với hồn Thu

Thu đến đây rồi Thu cũng đi
Mùa Đông về buốt giá vần thi
Hoa tuyết vương vương đầu ngọn bút
Bạc đầu nhau ... giấc mộng xuân thì

 

 

Ngu ngơ
Ta lại đến thăm con chiều hôm qua
Nó, mắt vẫn cười ... mẹ, lệ nhạt nhoà
Giọt lệ nóng mặn lòng cha con hỡi!
Cả một đời đành chịu phải cách xa!

Ta lại đến thăm con chiều muà Thu
Mắt mẹ buồn dù trời chẳng mây mù
Gió Thu lạnh hay trong lòng vốn lạnh?!
Ấm không con ở chốn đó thâm u!

Ta lại đến thăm con như mỗi tuần
Chỉ mong sao con trẻ chẳng tủi thân
Hay là ... chút ... cho lòng vơi phiền muộn
Một chút thôi, để bớt nỗi phân vân

Ta vẫn đến thăm con ... vẫn là mơ
Để tưởng như ... thằng bé vẫn đợi chờ
Ánh mắt ... cả nụ cười, dường như động
Lòng chợt ... vui (?), chợt thấy rất ngu ngơ!!!



Về đâu
Đi về đâu (?) đã bạc mái đầu!
Lang thang xứ khách đã từ lâu
Chân bước ngập ngừng trên phố vắng
Về đâu người hỡi (!) biết về đâủ!

Đắng chát cà phê, khói thuốc vàng
Đất trời sao rộng ... sao mênh mang
Ta vẫn thu mình trong ngõ hẹp
Nửa đời mộng tưởng quá ngỡ ngàng!!!

Rượu cay (?) rượu có vẫn còn caỷ
Không uống mà sao như thấm say
Say cho quên bớt ... người đã bảo
Quên mất lòng người ... những đắng cay!

Rồi vẫn đi cho hết cuộc đời
Vẫn cố yêu người, ráng yêu đời
Để còn một chút mà vui sống
Mà nở trên môi một nụ cười

Cát bụi lại về cát bụi thôi
Bàn tay nắm lại, cũng buông xuôi
Công Hầu Khanh Tướng, Danh cùng Lợi
Có để cho đời phút lệ rơi(?)


Sài Gòn ơi ...
Sài Gòn vẫn ngập ánh đèn mầu
Xe cộ dập dìu nối đuôi nhau
Lặng bên góc phố người hành khất
Ngửa nón xin cơm mắt đượm sầu

Sài Gòn, đêm vẫn loáng ánh đèn
Tiếng nhạc xập xình, người đua chen
Sâu trong ngõ tối thằng bé dại
Đọc sách ê a thiếu ánh đèn

Sài Gòn thêm biết mấy lầu cao
Gió lùa heo hút hẻm vắng nào
Ngửa mặt nhìn trời ... đâu không thấy
Lầu cao cao che mất ngàn sao

Sài Gòn những tà áo thướt tha
Bay trong chiều gió lộng Bo-nard
Vẫn còn ... hay đã chìm đâu mất
Như người quên mất nét kiêu sa!!!

Sài Gòn xưa còn mãi trong nhau
Dù đã qua bao nỗi khổ đau
Sài Gòn ơi, mãi là thương nhớ
Như tình đẹp mãi buổi ban đầu