cuối thu ...?!
tôi muốn đi gom lá cuối thu
đem về sưởi ấm những tâm tư
năm nay lá úa tìm không thấy
đông đã về lạnh giá âm u!?
tôi muốn nhen từng hạt nắng vàng
nhốt vào trong lọ đợi đông sang
nhưng sao thu đã qua nhanh quá!
góp mãi vẫn chưa đủ nắng vàng!
tôi muốn người thôi tiếng thở dài
khi chiều xuống nhẹ nắng hồng phai
ai buồn dõi mắt bên song cửa
thoảng nhẹ dường nghe tiếng thở dài!
tôi muốn ... hôn lên mắt dại khờ
ngăn dòng lệ ứa ... dệt vần thơ
nhưng xa xôi lắm người đôi ngả (!)
nhìn lá cuối thu bỗng thẫn thờ ...
TN
Lỡ Hẹn
Cầu Ô ... chim đã về lâu lắm
đợi đến sang năm mới trắng đầu
TN ---------------------------------------------------------------
lỡ chút hẹn hò mới nhớ nhau
mùa thu nên lá cũ phai màu
nên lòng trống vắng vì thương tiếc
một thuở theo chân lạc chốn nào
ta lạc nhau mùa thu gió bay
lá sang vườn khác, nắng sang ngày
ta tìm ta lạnh mềm vai áo
lá tìm ai sương ướt hàng cây
chừng như gặp lại phố thu xưa
quen chăng màu lá ? lúc ta vừa
nghe lòng rung nhẹ, và trong mắt
bối rối như trời sắp đổ mưa
người trách người quên mình trách mình
nhớ chi bèo bọt kiếp phù sinh
chân cầu nước chảy chừng ra biển!
vẫn mãi ngồi đây với bóng hình
pnt
Mời
các bạn nghe các bài thơ
Sáng tác và ngâm của Hương Giang
Nói Với Mùa Thu
Em nắn nót tên anh trên mặt lá
Gửi hồn Thu đem dệt mộng ban đầụ
Lòng nhủ lòng: Hãy năm chờ tháng đợi
Nắng Thu về sẽ được báo tin vui
Rồi thương nhớ chất chồng theo ngày tháng
Cùng lá Thu rơi rụng ở ven đường.
Cho những cặp tình nhân chân dạo bước,
Nghe lá khô xào xạc để thêm vui
Ơi kìa hoa, một cành hoa mảnh dẻ
Bên gốc thông như trốn gió thu sang.
Này hoa ơi, ta với hoa làm bạn
Mình cùng nhau kể lể nỗi riêng tư
Hoa biết chăng? dẫu không cùng một kiếp,
Nhưng đều đi về một cõi vô thường.
Mình giống nhau: kém sắc lẫn vô hương
Nên rồi mãi trọn đời mang bất hạnh.
Hoa trơ trọi cạnh bên thông cằn cỗi,
Tôi lẻ loi thân phận kẻ hoài mơ
Duới cội thông không hạt sương tô điểm
Cũng như tôi, lòng trống trải muộn phiền.
Thu dẫu đến, rồi đi, bao Thu nữa,
Bao lá thu chồng chất với thời gian.
Thu rực rỡ?...hay là Thu ảm đạm?
Sao hơi thu giá rét mảnh tim côị
HG
Em Sẽ
Làm sao quên được
ngày xưa cũ,
Những buổi tan trường áo trắng baỵ Đường về nội trú chao nghiêng nắng,
Bên lề hoa dại phất phơ laỵ
Em sẽ giận anh, mãi giận anh
Người đâu mà hờ hững vô tình.
Tan học chẳng màng đưa với đón,
Mỗi người một ngả bước đi nhanh.
Em sẽ chẳng yêu anh nữa đâu,
Yêu chi để vương vấn trong đầụ
Trăng đơn soi bóng bên gối chiếc,
Tóc xoã hững hờ đếm năm canh.
Em sẽ không làm thơ yêu anh,
Làm thơ chi để dạ không đành.
Những dòng chan chứa niềm tâm sự
Rồi sẽ tuôn tràn như biển dâng.
Em sẽ chẳng là em nữa đâu
Thời gian trôi, tình sẽ phai màụ
Sẽ như giọt nước trong cơn sóng,
Trôi giạt vào bờ tan biến nhanh.
Người xưa nay đã mãi ngàn xa,
Còn chăng dòng lệ ướt mi nhoà.
Mỗi lần nghĩ đến ngày xưa ấy,
Nhớ cánh phượng rơi đỏ hè xạ