Xuân Hoài Niệm 2006 - Quốc Gia Nghĩa Tử 1974

 

MỤC LỤC :

 

SECTION 1

Hôm Qua-Hôm Nay-Ngày Mai - TP74

Tùy Bút Đầu Xuân - Trọng Phương

Sớ Táo Quân - B.V 74

 

SECTION 2

 Hội Ngộ Giao Thừa

Tản Mạn Về Bạn Hữu - Bửu Minh 74

Thơ Bình Định

Thơ V.Lê 74

Công Thức - KP 74

 

SECTION 3

Xuân Nồng - Bình Định

Hoài Xuân - Kim Hoa 75

Mẹ - Mùa Xuân - Thanh Nguyễn 72

Thương Nhất Là Con - Thơ Vy Yến

Câu Đối Của Thầy - Trọng Phương 74

Phút Giây Hội Ngộ - KT74

 

SECTION 4
Xuân Này - TN

Xuân Xưa Xuân Nhớ Quê Hương - Mực Tím

Thắm - HT

Xuân Mong Ước Kỷ Niệm - Huỳnh Xuân Mai 71

Tết - KH71

Tâm Sự Một Loài Chim - Huỳnh X Mai 71

Ba Mươi Năm 1 Chuyện Tình - PT

Ba Mươi Năm Tình Vẫn - Hoàng Thu Trinh Thị 75

 

SECTION  5

Tôi Và Nó - K.H.Y.M 74

Thư Gởi Bạn - Q.V 74


 

 

 

 

Trước 23 mấy ngày

Q74 hội họp

Làng Văn Quán café

Đặng Phi Long chơi sang

Có duyên làm chủ xị

Suốt năm qua ầm ĩ

Họp bia rượu li bì

 

Ngày 23 chầu trời

 Táo 74 hỡi ơi !

Đêm qua say be bét

Sáng mai dậy cái rẹt

Dắt vội chiếc Honda

Sau lưng là Táo Bà

Trực chỉ hướng Thiên Đ́nh

Lên bẩm báo t́nh h́nh

Trước Ngọc Hoàng Thượng Đế

Chúc người “ vạn.. vạn...tuế “

Thượng đế cười hề hề !!

 Ngài lệnh bảo Tiên nữ

Mời Táo Q 74 Táo

“ Quy Giê eN Tê “

Vài ly “ Thần Cẩu Tửu “ !!

Gọi là mừng năm mới,

Trên này xài rượu nội

Hương vị đậm ngọt môi

Đất nước Táo c̣n nghèo

Đừng bắt chước ăn theo

Những thói hư tật xấu

Nhân t́nh chịu sao thấu ****

Táo Quy Giê eN Tê

Năm qua khéo hành xử

Tập họp nhiều anh em

Thông qua việc E _ mail

Nối ṿng tay nhau lại

Đường xa xôi chẳng ngại !

Đến với nhau bằng t́nh,

Nghĩa của thuở học sinh. ****

Hơn 30 năm lẻ

Ngồi bên nhau san sẻ

Những kỷ niệm hôm nào

Ḷng gợn chút lao xao

Ồn ào nhất Quang Tuyến

Quán xuyến nhất Phi Long

T́nh nồng có Phan Phương !

Mến thương có lăo trượng :

Yến Nhi, Kim Sơn tỉ,

Khánh Ḥa, Ngọc Yến Vy,

Các chị luôn ân cần

Chị Thể, Anh Huyến thân !! ****

Hôm nọ đi Trị An

Ghé thăm Cao Bảo Trị

Tạt qua nhà Công Hữu

Định lai rai vài xị,

Thôi ! để dành ra đảo

Lên tàu mưa dông băo

Chẳng thăm được chốn nào

Vào khoang thuyền uống rượu

Nhấm nháp Sakê chiên

Thịt chó với củ riềng

Thấy trời nước đảo điên

Chơi xa sướng như tiên

Đêm về ghé Văn Nam

Làm thêm vài ve nữa !

Giữ tṛn t́nh bạn xưa. ****

Ngày đám cưới con Hùng

Vu quy con Chí Thành

Vây quanh hai bàn tṛn

Toàn mấy ông trời con

Chung, Ninh, Mậu, Tuyến, Nam...

Thái ,Tùng gặp lần đầu

Đi cùng với phu nhân  

Ba “ Phương “ ngồi chung bàn

Bia “ hàng “ uống xả láng

Mồi màng ăn cho cạn ****

Táo thành thật báo cáo

Thiên lôi nghe nhộn nhạo

Thượng đế móc hầu bao

Trao tận tay Vợ Táo

Chút đỉnh để gọi là

Phụ tiền chợ Táo Bà

Mỗi khi “ Quy “ gặp mặt ****

Hôm “ Tri Ân Thầy Cô “

30 năm hội ngộ

Nước mắt và nụ cười

Trên gương mặt trăm người

Bao năm rồi gặp lại

Những chàng trai cô gái

Mặt vương vấn tàn phai

Chăm chú nghe Thầy dạy

Không phấn bảng, dạy chay

Ghi tạc lời ân sư

Pha lẫn chút trầm tư

Trong niềm vui hội ngộ

Lại gặp được Thầy Cô

Cùng bạn bè trường cũ

Chị Xuân Mai, Cẩm Chướng

Xa cách mấy dặm trường

Huỳnh Xuyên dạy toán trường

Nhà ở tận Đồng Nai

Lặn lội xuống chung say ****

Đêm nay cùng hội ngộ

Trong niềm vui nở rộ

Táo muốn ngợi ca nhiều

Lắm điều chưa báo hết

Sợ Ngọc Hoàng nghe mệt

Nên Táo báo vắn tắt

Nói ít nhưng bàn nhiều

Toàn những việc thiết yếu

Giúp đỡ và xẻ chia

Những mảnh đời bất hạnh

Gầy dựng giấc mơ lành

Như chuyện thời cổ tích

Nếu Ngọc Hoàng thấy thích

Năm tới Táo báo cáo

Hành tích cho tỏ tường

Đó chẳng qua t́nh thương

Quyết Giữ lấy Nghĩa T́nh

Vợ chồng Táo hồi cư

Ngọc Hoàng truyền băi trào

Táo kính chào.. kính chào..

B.V.74

 

 


 

 

 

Hôm Qua

Năm 74, năm đáng nhớ nhất của tôi, may mắn là một thành viên trong Ban Đại Diện Học Sinh, nghiễm nhiên được ra vào Pḥng Hiệu đoàn danh chính ngôn thuận, Cũng ở nơi đây, tôi có được những tháng ngày đầy kỷ niệm ngọt ngào nhất trong đời. Lúc đó, tôi cũng chưa nhận thức được cái công việc ḿnh sẽ phải làm, trên cương vị một Đại Diện. Tuổi trẻ của tôi quá đỗi ngây thơ khờ khạo để đảm đương công việc này. Đó là bài học vỡ ḷng, là hành trang đầu tiên trước khi tôi vào đời.

Mỗi năm trường tôi lại thay đổi Ban Đại Diện, những khuôn mặt mới được chọn lọc từ những lớp cuối của 7 năm Trung Học nk 7374, chúng tôi đắc cử, chưa năm nào mà BĐD lại nghịch ngợm, trẻ con như năm này. Khi thời tiết bắt đầu se lạnh, chúng tôi đến trường trong cái suưt xoa của tiết trời lập đông, cũng là lúc chúng tôi sửa soạn, chuẩn bị cho Giai Phẩm Xuân của trường. Họp lại bàn bạc rồi thống nhất chọn chủ đề ” Một Bông Hồng cho Em ”. Ôi lăng mạn và dễ thương chưa? Có phải trong chúng tôi đứa nào cũng đă biết...? biết thế nào là nhớ nhớ nhung nhung, rồi một nửa hồn kia....dễ dại khờ chăng?

Chúng tôi bắt đầu công việc chung với nhau, vừa làm vừa học hỏi. Hồ Hồng Hải phụ trách b́a báo theo như chủ đề, có sự giúp đỡ của thầy Khiết, c̣n lại chúng tôi mỗi đứa mỗi việc, các Thầy Cô cũng giúp đỡ, hướng dẫn chúng tôi rất nhiều. Như Thầy B́nh, Thầy Tường, Thầy Khiết... cùng chúng tôi có những buổi trưa ở lại, Thầy và tṛ cùng chia nhau ăn vội ổ bánh ḿ, bịch trà đá mà sao vẫn khoẻ và vui vậy ! Quần áo th́ lấm lem, mặt mũi tuy phờ, nhưng không thiếu nét rạng rỡ trên khuôn mặt. 

Rồi th́ cũng tới chặng cuối công việc, tôi được giao công việc liên lạc với nhà in Trung Tín, kiểm tra việc cắt xén, đóng tập, số lượng....và đem về trường.

Giai đoạn phân phối và phát hành là lúc nhộn nhịp và vui nhất. Pḥng Hịệu đoàn người ra kẻ vào, lớp lớp xuống đăng kư đi bán Báo Xuân cứ như chợ Tết. Thương lắm những tà áo trắng ra vào phất phới, miệng tíu tít líu lo như đàn chim sẻ. Hơi thở Chúa Xuân đang đến gần, và mùa Xuân của chúng tôi đă bắt đầu.

Cảm ơn Thầy Cô, Bè Bạn và cảm ơn Trời Đất, đă dành cho chúng tôi khoảnh khắc này.

 

 

Hôm Nay

 Giáng Sinh 1978, từ vùng Kinh Tế Mới, nỗi nhớ Sài G̣n đến quay quắt cơi ḷng. Tôi trở lại Thành Phố, ghé thăm ngôi trường dấu yêu của ḿnh. Trên chiếc xe đạp thồ, Tôi là anh Nông dân chính hiệu, nước da cháy nắng, da chân da tay không c̣n thư sinh như ngày nào, mà thô ráp như tờ giấy nhám. Tôi đă đứng dưới hiên hành lang Pḥng Hiệu đoàn bất động, dơi mắt ra khoảng sân cờ, tưởng tượng tới những tà áo trắng quyện lẫn màu xanh quần tây đồng phục, chúng tôi như bầy ong vỡ tổ, tíu tít sân trường, ḥa quyện rồi vỡ oà trong nắng trưa. Thật là một bức tranh tuyệt tác, mà có đi nốt quăng đời c̣n lại, tôi cũng không bao giờ c̣n gặp được. Cảnh vật c̣n đó mà người th́ chốn xa xăm nào. Lư trí mách bảo tôi làm đàn ông phải cứng cỏi lên, nhưng ḱa sao vẫn cảm nhận được vị mặn trong cuống họng. Quay đi quệt vội giọt nước mắt cứng đầu trên khoé mắt, tôi lang thang thẫn thờ bước đi, càng bồi hồi với bao kư ức hiện về, cái sân cỏ ngày xưa nơi bạn bè tôi, những Mai Cao Tăng, Xuân Hùng, Đức Dũng, Mậu, Nam, Thắng Bokasa.....Và nhiều nữa những cầu thủ, chúng tôi tuy nhỏ nhưng có những trận thắng mà niềm vui chiến thắng c̣n ngất ngây đến tận hôm nay, mỗi khi có dịp ngồi nhắc lại với nhau.

Năm 2005, một năm tôi được hạnh phúc hội ngộ nhiều bạn bè hơn, có Phi Long, Trưởng khối Văn Nghệ ngày xưa và nay là đầu tàu, chúng tôi c̣n có Ninh, Mệnh, Mậu, Hùng, Chung, rồi thằng Nam, Thời, Dũng A, gặp sau này, c̣n nhiều nữa danh sách mỗi ngày mỗi đông thêm. Bạn Bè các khóa khác thường nói “ nhóm 74 không có Hoa ”, vậy là cố gắng đi t́m. Trời không phụ ḷng người, rồi cũng có thêm Anh Anh, Kim Phương, và Thinh.., chắc chắn chưa phải con số cuối cùng. Chúng tôi có những buổi Hội Ngộ đầy ắp tiếng cười vui, tuổi đời tuy đă quá 50, nhưng gặp nhau th́ nô đùa như con trẻ.

Xuân 2006, Long bảo làm một Đặc San, cố gắng một chút hoài niệm góp ư với bạn bè, phải tập trung để nhớ và viết, nhưng ḷng sao nghẹn đắng, tái tê. Đứa c̣n, đứa mất, đứa phương xa... Thôi viết đi, để có dịp nhớ đến tất cả vậy.

 

 Và Ngày Mai........

 

Hôm rồi gặp nhau có bạn nói : “ Ngày xưa trẻ ḿnh là Bạn, ngày nay xê xế cũng là Bạn, th́ ngày Mai lụ khụ cũng vẫn là Bạn “. Ta vẫn sẽ đến với nhau, ngồi bên nhau đàm đạo...Dù rằng lúc này ta sống bằng niềm vui của gia đ́nh, của con cháu, nhưng có cả của bạn bè. Những Ông Tiên, Bà Tiên ngồi ngắm tóc bạc của nhau, cuộc sống cứ tiếp diễn, niềm vui nỗi buồn rồi cũng sẽ qua. Cám ơn Trời Đất cho ta có bạn bè, cám ơn tất cả mọi người, v́ cuộc đời là một giấc mơ đẹp. Giấc Mơ trong đó có chúng ta. Vâng, Xin Cảm Ơn.

Lưng đau, chân mỏi, mắt đă mờ, Mà sao gặp lại vẫn c̣n Xuân Trong mắt, trên môi vạn nụ cười Để đời ta măi vẫn cứ Xuân.

T.P. 74

   

 

 Kể cũng lâu lắm rồi, cứ vào sáng mùng một, sau nghi thức khấn vái tổ tiên của đưá con trai trưởng trong gia đ́nh, tôi có thói quen khai bút vào sáng mùng một..... Theo tập tục quê nhàø, tôi là đích tôn đích tư, laị thuộc ḍng lớn, từ ngày mất cha, hể có giỗ tiệc là cứ phải ngồi chung với các cụ già, vai chú bác, thỉng thoảng tôi mới nhín ra một vài giây phút ngắn ngủi bắt buộc phải có, để chào hỏi những bậc trưởng thượng đến viếng thăm trong ngày đầu năm.Trong nhà, từ mẹ đến các em, và sau nầy kể cả vợ con, mọi người rất thông cảm cho cái khoảnh khắc riêng tư đó cuả tôi... Dần dà rồi mọi người cũng biết cái thói quen đầu năm của tôi, lại thêm sự quư trọng những người gọi là có "chử nghĩa " được ăn học trên Sài G̣n, nên để mặc cho tôi sống trọn với chính tôi.

 

  Thường th́, sau phần cà phê ăn sáng với gia đ́nh, là một nhúm trà ngon để dành trong năm, tôi bắt đầu buông xả cái tư duy hoà trong không gian riêng biệt đó. Theo vài lượt trà, dăm điếu thuốc ngon, tôi gậm nhấm những hoài niệm suy tư, có khi dàn trải thành dăm đoản thơ, có khi là một vài "ư tưởng lạ", có khi là một melody ngắn, để làm motif cho một bài nhạc mới .... Thế rồi kêu gọi các em, vợ con ( vợ tôi xuất thân trong gia đ́nh bố mẹ nghệ sĩ thời Tâm Vấn, Duy Trác, lại là học tṛ cuả Sĩ Phú, cùng sinh hoạt trong gia đ́nh Không Quân nên hát rất hay) mọi người đến ngồi chung để san sẻ, vui vẻ ca hát xôn xao với nhau trọn ngày. Cũng có khi, từ trà qua rượu, uống một ḿnh, không giống như đa số dân nhậu, tôi thuộc loại độc tửu, uống một ḿnh rất hay. Trong cơn chếnh choáng, cố ép đầu óc làm việc để mong được như Lư Bạch của Trung Hoa, hay Vũ Hoàng Chương, Mai Thảo cuả VN, nhưng thường th́ chỉ biết gục đầu ch́m đắm.... "trong tiếng làm thinh cuả ghế bàn", nói theo Nguyễn Tất Nhiên. Có như thế, mới biết phục và hiểu tại sao giới văn chương đă liệt kê những nhân vật trên vào hàng thi hào, thi bá.....lưu lạc xứ người, ngày đầu năm đă thiếu dần nghi thức khấn vái tổ tiên. Cái "cây gia phả" family tree set up trong khung h́nh cuả mấy đứa con làm theo kiểu Mỹ không làm tôi cảm nhận bằng cái bàn thờ có chân đèn lư hương ở quê nhà. Rồi thiếu dần những thăm viếng chúc Tết cuả bà con. Thân nhân chung kiếp ly hương bên nầy, đếm được trên đầu ngón tay, người ngang bằng vai vế th́ cùng chung cái nợ sinh nhai, ngày đầu năm c̣n tất bật hăng xưởng overtime, bậc trưởng thượng cha chú th́ lại càng hiếm dần theo đúng lẽ tự nhiên của trời đất... Ngay từ khi bắt đầu cuộc sống với đồng lương tối thiểu $3.95/hr, kể cả lúc trở lại đời sống học tṛ nơi đại học Mỹ, cho đến khi có một cuộc sống tương đối ổn định hiện tại... tôi vẫn cố giữ cái thói quen khai bút đầu năm, cho thi vị hoá cuộc sống thiên về vật chất ở xứ người. Tuy có thay đổi ít nhiều về h́nh thức kể cả thời gian, bây giờ không c̣n là mùng một Tết, mà có thể là ngay trong đêm trù tịch, sau lễ giao thừa, cho phù hợp và đồng điệu với lịch tŕnh làm việc trong tuần. Có khi tôi khai bút đầu năm trong chuyến đi chơi tuyết với gia đ́nh. Ở cái khung cảnh đầy tính họat động cuả mọi người chung quanh, tôi vẫn t́m ra cho ḿnh cái không gian trầm mặc riêng tư giữa một vùng tuyết trắng. Nhưng khai bút để làm ǵ, tôi vẫn chưa có câu trả lời cho chính ḿnh !!!

Thời gian vừa qua, gặp lại bạn hữu Q 74 cuả hơn 30 năm về trước, là một biến động lớn trong cuộc sống cuả tôi. Những năm tháng khổ cực sống với gia đ́nh ở dưới quê Bến Tre đă cho tôi nhiều cảm nhận hơn, là thời gian sống ồn ào bon chen nơi thành phố SàiG̣n, vưà phải hít bụi vưà nhai cơm độn...., và giờ đây, tôi như " thoát thai quay đường về " trở lại cái bản chất ngông nghênh khuấy động của thời học tṛ, tự ḿnh lột dần những bụi bặm khuôn sáo, những phù phiếm hệ lụy, bám dính theo cuộc đời suốt bấy lâu nay. Nhân viên, đồng nghiệp chung quanh đều ngạc nhiên về sự thay đổi trong sinh hoạt làm việc, có vẻ trẻ trung khác thường cuả tôi, kệ họ ! Vợ con trong gia đ́nh cũng ngạc nhiên. Tự cho là ḿnh... vẫn c̣n hồi xuân dù đă bước qua ngưỡng cửa " tri thiên mệnh " từ lâu. Thôi th́ có dịp sẽ giải thích cho cả nhà biết sau, hiện tại chỉ biết cám ơn bạn bè đă cho ḿnh cái cơ hội sống lại với chính ḿnh ! Sáng hôm nay, đến nơi làm việc, dự định chỉ khai bút vài câu thơ, tự dưng ngẫu hứng, kèm theo đôi ḍng tản mạn nầy, lại bị gián đoạn v́ lunch business với công ty khác đến 2:30 PM mới xong. Đi ăn riết cũng ngán, và thật chán cho cái nợ áo cơm !

 Cứ coi như là có chút ít tâm t́nh gởi đến bạn bè trong dịp đầu năm gặp lại nhau, dù là trên trang giấy email, chúc nhau cũng thêm thừa, trân trọng ǵn giữ nhau mới là điều đáng quư .... Ân sủng đất trời vẫn luôn luôn mở rộng cho những tấm ḷng chân thật và thương yêu lẫn nhau.

 Nguyễn trọng Phương 74