Xuân Hoài Niệm 2006 - Quốc Gia Nghĩa Tử 1974

 
MỤC LỤC

 

SECTION 3

Xuân Nồng - Bình Định

Hoài Xuân - Kim Hoa 75

Mẹ - Mùa Xuân - Thanh Nguyễn 72

Thương Nhất Là Con - Thơ Vy Yến

Câu Đối Của Thầy - Trọng Phương 74

Phút Giây Hội Ngộ - KT74

 

SECTION 1

Hôm Qua-Hôm Nay-Ngày Mai - TP74

Tùy Bút Đầu Xuân - Trọng Phương

Sớ Táo Quân - B.V 74

 

SECTION 2

 Hội Ngộ Giao Thừa

Tản Mạn Về Bạn Hữu - Bửu Minh 74

Thơ Bình Định

Thơ V.Lê 74

Công Thức - KP 74

 

SECTION 4

Xuân Này - TN

Xuân Xưa Xuân Nhớ Quê Hương - Mực Tím

Thắm - HT

Xuân Mong Ước Kỷ Niệm - Huỳnh Xuân Mai 71

Tết - KH71

Tâm Sự Một Loài Chim - Huỳnh X Mai 71

Ba Mươi Năm 1 Chuyện Tình - PT

Ba Mươi Năm Tình Vẫn - Hoàng Thu Trinh Thị 75

 

SECTION  5

Tôi Và Nó - K.H.Y.M 74

Thư Gởi Bạn - Q.V 74

 


 

 

 

 


 

Khuya về đường vắng đêm canh

Vui Chân quen buớc ngó ngang lối về

 Ngoài sân cửa ngơơ nhà em

Huơng hoa Thiên lư toả huơng vương thầm

Chiều qua chậu Cúc nở vàng ,

Huơng hoa ngan ngát mênh mang vuờn nhà

Vài ba khóm lá Thuỷ tiên

Nay mai sẽ nở xanh hiên Dă Quỳ

Đường xa cách mấy ngơơ nhà

Rằng xa hơn thế huơng nhài vấn vuơng

Ngón măng em khẽ nụ hồng

Anh lên cung phím t́nh nồng sang xuân

B́nh Định KT 721

 

 

 

 

Xuân về chợt nhớ đến người,

Những ngày thơ ấy tưởng rằng đă quên.

Tiếc sao thuở nhỏ thẹn thùng,

Thương mà chẳng nói để giờ nhớ nhung !

 

* * * Đẹp sao những buổi tan trường,

Tṛ chơi đuổi bắt, trèo tường hái hoa.

 Thương sao những buổi nghỉ trưa,

Qua bên Kỹ Thuật trộm nh́n nấu ăn.

Để rồi lỡ buổi học chiều,

Thầy cô quở phạt, lỗi ḿnh nhiều hơn

*      * * Xuân sang nhung nhớ dâng đầy,

*       Hai đứa bây giờ hai ngả, v́ sao ?

*      Xuân qua đă mấy Xuân rồi ?

*      Thầm mong gặp lại cho vơi nỗi ḷng. 

 

Kim Hoa 75

 

 

 

(Kính dâng lên những người mẹ)

Mẹ ngồi đó lặng im như pho tượng

Nghĩ ngợi ǵ mà mắt ngó mông lung

Có hay không trong một cơi tận cùng

Hồi tưởng lại những vui buồn ngày cũ.

 

* * *

Mẹ ngồi đó mắt nh́n về quá khứ

Đâu mất rồi ngày đó nét tinh anh

C̣n bao nhiêu dấu vết thưở xuân xanh

Tóc mẹ bạc, tóc con giờ điểm trắng.

 

* * *

Nhớ Sài G̣n xưa những chiều rực nắng

Mẹ nắm tay con dạo bến Bạch Đằng

Bên bờ sông nh́n theo những cánh bằng

Mẹ mong ước mai này con cánh rộng.

 

 

* * * Mẹ ngồi đó có c̣n ǵ mơ mộng

Như ngày xưa ngày mẹ mới gặp cha

Như ngày nao mắt mẹ lệ nhạt nhoà

Không tin được nh́n cha không hơi thở.

 * * * Mẹ ngồi đó hiến dâng thời son trẻ

Cho đàn con khôn lớn được nên người

Hơn năm mươi năm đăng đẳng mẹ ơi

Mẹ trao hết cho con đời xuân sắc.

* * *

Mẹ có biết Xuân về trên xứ khách

Mẹ có mơ không giấc mộng hồi hương

Thăm lại vườn rau, mảnh ruộng, con đường

Và khóc trước mồ cha ngày tao ngộ.

 

Thanh Nguyễn Hải Âu 54

 

 

 

 

 

( Tặng những người bạn đă mất mẹ, để cùng chia xẻ nỗi nhớ mẹ, và những nguời bạn đang c̣n mẹ, để chúng ta hăy quan tâm đến mẹ của ḿnh hơn... )

Con của mẹ, suốt đời ương bướng ...

Nhưng mẹ vẫn nói rằng :

“ Mẹ thuơng nhứt là con...”

 

Mẹ ơi, con đă có con.

Đă biết sống với tấm ḷng nguời mẹ

Vậy mà đến năm mươi lần tóc bạc,

Mới biết rằng con cần mẹ biết bao.

 

 

Con ra đời tả đột hữu xung

Con vênh váo, vênh vang chiến thắng

Con đứng thẳng đối đầu chiến bại

Vẫn tưởng c̣n cao ngạo nhứt trên đời

Nhưng cuối cùng vẫn gục ngă cúi đầu,

Đến lúc đó mới biết ḿnh cần mẹ.

Cuối cùng rồi, vẫn hai tiếng mẹ ơi !

Mẹ đă mất ! mẹ tôi đâu c̣n nữa ...

Mẹ ơi ! Con cần mẹ biết bao !

 

Mẹ ơi ! Con cần mẹ biết bao !

Khi bị con người ruồng bỏ,

Khi con tay trắng tàn đời,

Khi con một ḿnh con khóc,

Khi con gục ngă giữa đời.

Vẫn là mẹ, nội trú ḷng êm ái

Giữa ḷng đau, con gọi mẹ, Mẹ ơi !

Mới biết rằng, cho đến cuối cuộc đời.

Con mới biết, con xiết bao cần mẹ !

Mẹ ơi ! Giờ chỉ c̣n....

Trong nỗi nhớ mà thôi.

Mỗi khi khóc, con chỉ c̣n kêu mẹ !

 

Con của mẹ, suốt một đời ương bướng

Nhưng mẹ vẫn nói rằng :

“ Mẹ thương nhứt là con... “

 

Vy Yến

 


     

 

Vào thời gian chuẩn bị cho cuốn QGNT 92, trong lúc Layout, cắt ráp bài vở, t́nh cờ tôi đọc được một đoạn văn cuả thầy Trần Quốc Giám nhắc về những tháng ngày sinh hoạt Hiệu Đoàn.

Chuyện kể khi các thầy quây quần trong chuyến trại hè Vũng Tàu, thầy Hồng Quang Anh có ra câu đối:

" thầy Thơm ăn khóm, tắm băi Dưá “

 Cái câu đối mà khi cầm bút viết lên những hoài niệm về QGNT, thầy Giám vẫn c̣n ấm ức v́ nhóm cuả thầy chưa t́m ra một câu đối cho tṛn vận với thầy Anh. Đọc đến đó, cái máu “ té lầu “ cuả tôi tưng tưng lên, dường như tôi đếm thấy lấp lánh ... hai mươi chín ngôi sao trên trời, chớ không phải hai mươi tám sao như cô giáo Trần Phương Mai đă dậy.

Tôi cất giọng ta thán với thầy .... ngày xưa phải chi tụi em được và dám ngồi gần, tán gẫu với các thầy như bây giờ... th́ câu đối đă có cặp rồi ! Thầy bật cười và giao tôi sang thầy Tường như ... giao con nợ (!) :

-Làm xong câu đối th́ đưa cho thầy Tường xem, trước khi giao cho thầy Do.

Trời mẹ ơi, sau gần hai mươi năm, tôi_vua trốn học, vẫn phải tŕnh bài tập cho ông thầy giải tích 12B, ngày xưa tôi thích nh́n mây ngoài cửa sổ hơn là khi nh́n thầy muá bảng ! Ngày đại hội đến, thầy Tường kéo tay tôi như cha dắt con lại gần thầy Do :

-Nầy, cái thằng té lầu học tṛ cuả ông đấy, bây giờ anh ấy muốn giải buà ếm đối cuả thầy Anh đấy.

Thầy Do ngồi bật lên, xoe mắt ... :

-Thế em đối ra sao ?

Tôi bắt đầu diễn giải như tŕnh luận án, chưa tới đâu th́ thầy đă ph́ cười chận lại,

rồi phân tích cách đối vận cho đúng ư cuả thầy Anh. Bốn con số 0 bít hai cột sổ điểm ngày xưa cũng không làm tôi sượng cho bằng khi đó ! hoá ra thầy Tường chấm rớt nhưng vẫn đẩy tôi ra " mặt trận" để học thêm kinh nghiệm...

Rồi đến Đại Hội 93, tôi năn nỉ thầy Tường xem lại giùm câu đối, và nói thật với tôi... có nên gặp thầy Do hay không. Lần nầy thầy vỗ vai tôi, cười nhẹ và lắc đầu. Tôi muốn ưá nước mắt, mà lạ thật, ngày xưa làm bài kiểm hay lục cá nguyệt sai, bị thầy mắng, gạch đỏ bài làm, tôi dửng dưng như không, nhưng bây giờ chỉ vỗ vai cười mỉm lại làm cho tôi sợ ! Phải chăng tôi đă thấy dưới gọng kính dầy, cái ánh mắt xa vắng cuả thầy hàm chứa một sự chờ đợi mỏi mệt, thằng học tṛ chưa đủ bản lănh cho một cuộc chơi như lúc các thầy c̣n trẻ. Mỗi khi bạn bè thúc dục viết bài cho QGNT, câu đối cũ lại cứ ám ảnh tôi, chữ nghiă chợt dồn cục nặng nề không lối thoát.

Tôi buông bút, nhưng để săn t́m, chớ không chịu thua cuộc.

Giờ đây, Thầy Giám không c̣n dịp nh́n thấy kết quả sau cùng cuả cuộc chạy đua văn chương thầy tṛ keó dài hơn 30 năm. Thầy Tường đă yếu, không đi Texas để cầm tay thằng té lầu đi gặp thầy Do cho thầy phê chấm. Kỳ nầy tôi một ḿnh xách câu đối đi dự đại hội, nhờ các anh chị em JKIT duyệt dùm ... có nên gieo đối hay là ...về nhà làm lại...

“ Thầy Thơm ăn khóm, tắm băi Dưá .

Tṛ Nguyệt nh́n trăng, nhớ sông Hằng “.

Tôi nghĩ rằng : Thơm, khóm, dưá nghe rất VN, nhưng... tṛ Nguyệt nh́n trăng nhớ sông Hằng,...Nguyệt là trăng, Hằng là sông Hằng bên Ấn Độ, chỉ sợ thầy làm khó... bộ tṛ Nguyệt ... lai Ấn hay sao (?!), chắc tôi lại phải chờ thêm hai năm nữa ở kỳ đại hội kế tiếp ! ...Thầy ơi, chúng ta đă vào thiên niên kỷ mới, cái phạm trù nhân loại đang theo chiều hướng ... " sinh ra trên trái đất th́ đâu cũng là quê hương ". Ngay trong QGNT cuả ḿnh, đă có nhiều người mang trên ḿnh hơn hai ba quê hương, quốc tịch đó sao ? Vái trời, Thầy mà chấp nhận chữ sông Hằng, tôi sẽ. .... ăn cà ri 3 tháng . !. !. !

Vào Hạ tuần tháng 6 ....

Thầy Nguyễn Khánh Do cười và kéo tôi ra ngoài, xa nơi ồn ào cuả các bạn khác đang dạng chân xoạc cẳng, đo trời đất ngắn dài trên piste nhảy. Hai thầy tṛ say sưa về chuyện thi đối, thầy đang biên soạn một "Tiểu Luận Về Thi Đối", thầy nói bao nhiêu, tṛ gậm nhấm bấy nhiêu chứ không lơ là như hơn ba mươi năm trước. Tôi chờ dịp thăm thầy để được hỏi thêm về tiểu luận nầy .

TéLầu 74

  

 

Cái điện thoại mọi ngày gọi đi, gọi đến ngon lành thoải mái, bỗng dưng hôm nay lại cắt không liên lạc được. Trước đó mấy ngày Cẩm Chướng có gọi điện thoại từ tỉnh lên nói rằng, khi đến Sàig̣n sẽ liên lạc với ḿnh, vậy mà giờ đây cái điện thoại giống như cái hộp nhựa vô tri vô giác và vô tích sự, thật đáng ghét ! Lắm lúc ngẫm nghĩ cảm thấy ḿnh vô phúc, chẳng biết ngày mai có biến cố ǵ nữa hay không ? Biết bao nhiêu năm rồi, đến hôm nay mới được gặp lại những gương mặt thân quen. 

Đúng là cái số của ḿnh đen đủi, lận đận ! Cứ nhằm ngay những lúc quan trọng th́ hay gặp sự cố, toàn những chuyện không hay. 

Trời buổi sáng lạnh, thức dậy với một cảm giác uể oải, bởi cơn hứng bất tử của ông bạn già hôm qua, uống từ chiều đến khuya say túy lúy, sức người có hạn mà bia rượu th́ vô hạn tuôn trào, may mà ḿnh c̣n tỉnh táo, c̣n chút lư trí phải giả bộ say mèm để tránh đi tập 2, tập 3 tốn kém kinh khủng ! Cộng thêm cái giấy mời của police về vụ ăn cắp dây điện của mấy đứa nhỏ thuê nhà. Coi như mất đứt buổi sáng cho mấy chuyện vặt vănh.

Sau khi giải quyết vụ việc xong, trên đường về tự hỏi không biết giờ này chi Xuân Mai và Cẩm Chướng đă lên tới Sàig̣n chưa ? Ḿnh chạy vội một mạch về Hóc Môn, gọi điện thoại cho chị Kim Sơn hỏi thăm tin tức hai chị đă tới chưa. Được biết hai chị đă đến Sàig̣n rồi, hiện đang ở tại nhà con gái lớn của chị Xuân Mai bên Tân B́nh. Đúng là có sự trùng hợp, hai chị đang ở tại nơi ở cũ của ḿnh, con đường Vườn Lài vắng vẻ dạo nào, giờ đông đúc tấp nập, nhà cửa khang trang, rảo t́m theo cái địa chỉ chị Kim Sơn cho, số nhà th́ đúng, tên đường th́ sai, có chết không chứ ! Măi hơn tiếng đồng hồ mới t́m ra được. Đưa hai chị đến nhà chị Ḥa, đường phố nghẹt cứng xe cộ, đi xe gắn máy trong giờ cao điểm của thành phố th́ đúng là thảm họa. Xe chạy cứ nhích dần, nhích dần từng bước c̣n tệ hơn đi bộ, bụi và mùi khói xe rất khó thở, đến nhà chị Ḥa th́ phố đă lên đèn, số nhà chị Ḥa giống số điện thoại Ambulance dễ nhớ, dễ t́m. Hồi xưa mấy cửa hàng điện máy chỉ loanh quanh ở khu vực chợ Đũi, nay kéo dài đến gần đường (Trương Minh Giảng ngày xưa). Vạn người bán chỉ vài người mua, nhà nhà doanh thương, người người doanh nhân, đúng là một thành phố thương mại.

Từ trong nhà đi ra nở nụ cười tươi, chị Ḥa đă nhận ngay ra chị Xuân Mai, ôm chầm nhau mừng rỡ. Phải nói ngay là ngộ thật ! Người ta nói những ai mồ côi thường mang tâm sự buồn, nhưng sao ḿnh lại thấy ở bản thân và mọi người ai nấy đều có cá tính rất vui nhộn hài hước hơn hẳn mỗi khi gặp nhau. Dường như cái máu tiếu lâm mạnh hơn nỗi sâu thẳm, nên đă chôn tâm trạng buồn xuống đáy ḷng, chỉ c̣n lại nụ cười xinh xắn trên môi.

Lát sau có nhiều anh chị em hay tin t́m được bạn cũ kéo đến nào là chị Nhi, Kim Sơn, chị Thể, anh Lực.... Ngồi quanh chiếc bàn h́nh chữ nhật bày mâm tiệc nhỏ do chị Ḥa thiết đăi, những kỹ niệm xưa bồi hồi nhắc nhở trong niềm vui rộn ră. Gặp lại nhau hơn 30 năm xa cách, mừng vui không sao tả xiết, ḿnh cố ghi nhớ giây phút tương phùng này, nó cảm động làm sao ! Đêm hội ngộ không có nước mắt, nhưng đầy nỗi niềm ngỡ ngàng, không thể nào ngờ được buổi gặp lại nhau hôm nay. Những gương mặt ngây thơ tươi tắn hôm nào, nay đă già cỗi hằn nếp nhăn thời gian. 

  

 

 Cuốn album của chị Nhi hồi c̣n đi học dầy cộm, chứa đầy những h́nh ảnh thuở học tṛ dưới mái trường QGNT thân yêu. Từng góc lớp, cây phượng sân trường, thầy cô, bạn bè dạo nào giờ hiện ra trước mắt, mặc dù chỉ là những tấm h́nh đen trắng hơi ố nḥa, nhưng được ghi lại gần như đầy đủ ngôi trường. Cẩm Chướng gây bất ngờ khi rút ra tấm thẻ học sinh màu trắng, chữ đen c̣n lưu giữ đến tận hôm nay. Cầm tấm thẻ trên tay ḿnh có cảm nhận đây là một kỷ niệm sẽ tồn tại măi. Gặp lại nhau mọi người ai nấy đều nhắc lại hồi ức, về những ngày c̣n ngồi trên ghế nhà trường, luôn đọng lại trong ḷng mỗi người, bao kỷ niệm đẹp êm đềm theo năm tháng. Không biết tại sao nh́n thấy các anh chị tươi cười tṛ chuyện, tôi nhận thấy đằng sau nụ cười vồn vă đó như ẩn chứa bao u buồn xa vắng. 

Ḿnh và anh Lực “ cưa “ gần hết hai chai “ nếp mới ” trắng ngần, vô vàn chuyện kể bắt đầu từ hai chữ ” hồi đó ” chất chứa bao mảnh đời buồn không lối thoát. Nhưng rồi cái hiệu ứng “ phúc là họa, họa là phúc ” linh nghiệm xảy ra, xóa tan phần nào bóng đen nghiệt ngă, lối thoát là tia sáng cuối đường hầm. Ḿnh đưa anh Lực về nhà qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, nếu có đi lại chắc ḿnh cũng không nhớ tới nhà anh ấy ở chỗ nào! 

  Ngày 26 tháng 11 năm 2005

Như đă hẹn với chị Kim Sơn. Tôi đến nhà chị Ḥa sớm để giúp các chị mang tập san đến nơi họp mặt. Các anh chị em trong Ban tổ chức gần như có mặt đông đủ, mỗi người ai làm việc nấy như đă được phân công. Trước khi đi đến buổi họp mặt bạn bè và tri ân thầy cô, ḷng tôi háo hức mong chờ được gặp lại h́nh dáng thầy cô và bạn bè năm cũ, giờ gặp lại chẳng biết có c̣n nhận ra nhau. Đi từ từng trệt lên đến lầu 1, tôi thấy hồi hộp lạ thường, tôi cố đảo mắt t́m kiếm những khuôn mặt thân quen, trong khán pḥng mọi người đến khá đông, nhiều gương mặt lạ, v́ đối với Q 75 tôi ít có điều kiện giao lưu. Chỉ thời gian gần đây thôi, nhờ nhóm bạn Phi Long, Tri Phương, Đ́nh Ninh, Mậu, Trị, Hữu, Minh Châu, Dũng, Trung, Chí Thành, Quang Tuyến.... nên tôi mới có dịp gặp gỡ bạn hữu cùng trường. Cũng như các anh chị khóa trước, mọi người đều dành cho nhau mối t́nh thân ngọt ngào của anh chị em trong một Đại gia đ́nh QGNT, những mảnh đời mất mát hội tụ bên nhau, không mang chút ǵ mặc cảm mồ côi, mọi đau đớn bất hạnh đă qua đi. Giờ chỉ c̣n hiển hiện những nụ cười tươi rói trên môi, yêu cuộc đời này hơn bao giờ hết. Mỗi khi có một Thầy Cô nào bước vào Hội trường, nhiều anh chị em trong ban tiếp tân cung kính chào đón trân trọng. “ Nhất tự vi sư bán tự vi sư “ một h́nh ảnh đẹp thể hiện ḷng “ Tôn sư trọng đạo “ đă được các học tṛ luôn luôn ǵn giữ. Tất cả đều cúi đầu chào lễ phép thầy cô, như đứa học tṛ nhỏ thuở nào. Nhiều thầy cô trải bao năm tháng chuyên dạy học tṛ trên bục giảng, nay đă về hưu, nhưng phong thái khả kính vẫn như xưa, có khác chăng chỉ mái tóc phai màu theo bụi phấn thời gian. Tôi ngồi ngay lối đi vào, với nhiệm vụ phát bảng tên, đính lên áo cho những ai tham dự, nên có điều kiện thời gian quan sát t́m kiếm các bạn cũ, những thân quen xưa chung một mái trường. 

Bạn bè từ nội trú có H Xuyên, Cẩm Chướng, A Hưng..., bạn học bên phổ thông th́ nhiều, nào Tri Phương, Phi Long, Bảo Trị, Công Hữu, Ninh, Dũng, Thắng, Anh Anh..., không khí tràn ngập niềm vui và ồn ào, tay bắt mặt mừng gặp nhau, cũng có bạn khóc mừng hội ngộ, không bút mực nào tả xiết.

Sắp đến giờ khai mạc, Hội trường đông nghẹt người, không khí tưng bừng, chẳng thể giữ im lặng được. Khổ nổi giàn âm thanh rè rè không chuẩn, thật tệ, mặc dù Ban tổ chức đă cố gắng văn hồi trật tự để chuẩn bị làm lễ, nhưng không thể nào kiềm chế nổi, sự hội ngộ gieo bao cảm xúc, th́ sao có thể giữ im lặng cho dù chỉ trong vài phút, nó phải vỡ ̣a bùng nổ mới phù hợp với tâm trạng. Lúc này tôi có muốn đứng dậy đi qua các bàn khác chạm cốc cũng không được, càng lúc người đến càng đông, dù ngoài trời mưa nặng hạt, hướng dẫn đến vị trí ngồi thôi cũng đủ mệt, nhưng ai nấy đều tươi cười vui vẻ.

Buổi họp bắt đầu, người dẫn chương tŕnh giới thiệu nội dung buổi lễ. Một phút mặc niệm các thầy cô, bạn bè đă khuất. Đại diện thầy cô lên phát biểu ư kiến, về ư nghĩa buổi lễ họp mặt tri ân thầy cô hôm nay. Đại diện học sinh đọc lời đáp từ giữa cái không khí náo nhiệt ầm ĩ đă kém phần trang nghiêm. Ngồi ở dăy bàn phía ngoài cổng đi vào, tôi chẳng nghe đưọc ǵ, v́ cái loa phát thanh rè và nhỏ, nhưng cũng biết là có tặng quà cho các thầy cô, bốc thăm trúng thưởng cho những ai gặp may mắn, thật là vui nhộn. Tiếp theo là phần văn nghệ, đây là tiết mục không thể thiếu trong các buổi họp mặt, những cây văn nghệ của trường dạo nào như, Kim Liên, Kim Anh, Kim Tiếng... giọng hát vẫn mượt mà, nồng ấm đă gợi cho tôi về những kỹ niệm xưa. Bất giác tôi chợt nhớ đến hội trường của QGNT, những ngày tất niên rộn ră giọng hát, tiếng đàn của một thời áo trắng. Rồi một đại diện QGNT Đà Nẵng lên tham gia một bài hát khiến không khí khán pḥng sôi động hẵn lên. Các tốp ca, đồng ca gây cho tôi sự bất ngờ, các bạn có tập dợt trước hay không mà hát hay quá chừng. Tôi giương mắt t́m bóng h́nh thân quen ngày xưa ở khu nội trú QGNT. Khi bước lên sân khấu tôi đă nhận ra em ngay, vẫn vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặr tṛn và đôi mắt đen nhánh của em không lẫn vào đâu được. Chính em là....,  người đă ra tay giúp đỡ tôi hàn gắn một mối t́nh không đoạn kết của tuổi học tṛ.

 

 

Buổi tiệc nào rồi cũng tàn, ngày vui thường qua mau, chỉ c̣n lại nỗi niềm thương yêu đọng măi trong ḷng. Những giọt bia vàng óng ả không làm cho người ta say, chỉ khiến ta ngây ngất trong đêm vui hạnh ngộ, 30 năm rồi c̣n ǵ. Cũng may cho các bạn ở VN, có được những “ Trưởng Lăo” có tâm huyết và tấm ḷng, như Chị Nhi, Chị Ḥa, Chị Kim Sơn, Chị Thể, Anh Huyến, ... luôn là sợi dây nối kết các niên khóa khác lại với nhau, duy tŕ sự bền vững tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách, lá nát. Các anh chị và các bạn khác đă làm được biết bao điều tốt đẹp, giúp đỡ các anh chị em có hoàn cảnh khó khăn, ốm đau bệnh hoạn, cả việc học hành của con cháu QGNT ở những nơi xa xôi, thiếu thốn, thậm chí, ngay cả đến phút cuối cuộc đời, cũng được các anh chị gánh vác lo toan, nghĩa tử là nghĩa tận, các anh chị đă sắp xếp chu đáo, hết t́nh hết nghĩa!

Giờ phút chia tay thầy cô và bạn hữu sắp đến, tất cả các anh chị học sinh đứng dọc làm hai hàng ra đến tận cửa, để tiễn đưa thầy cô ra về trong tiếng vỗ tay như sấm dậy vang rền. Các thầy cô bắt tay từng học tṛ ngày xưa trong ánh mắt rưng rưng, thân thương tŕu mến. Chúng con thầm cầu mong sang năm vẫn được gặp lại thầy cô như ngày vui hôm nay.Có bạn mắt đă ngấn lệ, niềm xúc cảm dâng trào trong ḷng mọi người. Mái tóc thầy cô và các học tṛ xưa giờ đă bạc gần như nhau. Ôi ! Thời gian, làm sao có thể quay ngược lại thời gian.

 Đêm vui tiếp tục, những điệu Tango, Rumba, Boléro cất lên, từng cặp bước ra pist nhỏ trước sân khấu, d́u nhau lả lướt trong tiếng nhạc dặt d́u. Hầu như ai cũng mang trong ḷng nỗi niềm hoài cổ, v́ đêm nay ta bắt gặp lại h́nh ảnh xa xưa tuổi học tṛ, gặp lại những ân sư đă dạy dỗ ta nên người dưới mái trường thân thương. Riêng tôi thầm mong ước một ngày nào đó, các thầy cô và các bạn ở nước ngoài sẽ trở về hội tụ cùng các thầy cô, bạn bè trong nước, sum họp một nhà trên chính quê hương ḿnh. Tôi thầm mong điều này trở thành sự thật.

Cơn mưa đêm bất chợt của Ság̣n bỗng dưng nặng hạt, chặn lối đi về. Đứng trên vỉa hè tôi nghe văng vẳng từ trong nhà nào đó phát ra bài hát “ Giấc mơ hồi hương “ nhạc tiền chiến, lời bài hát buồn nồng nàn, tha thiết ấm ḷng : “ Ĺa xa thành đô yêu dấu, một sớm khi heo may về, ḷng khách tha hương, vương sầu thương. Nh́n em mờ trong sương khói, bước đi nhưng chưa nỡ rời, lệ sầu hoen mi, đượm men cay đắng biệt ly. Rồi đây dù lạc ngàn nơi, ta hướng về chốn xa vời. T́m mộng xưa lăng quên tháng ngày tàn phai. Nghẹn ngào thương nhớ em...”.

Bất giác, tôi vội nh́n chung quanh để t́m bóng em. Nhưng tiếc thay em đă về tự lúc nào ! Một ca sĩ của tuổi học tṛ, tiếng hát của em khiến ḷng tôi nhớ măi. Nhưng dù sao tôi vẫn c̣n an ủi, may mắn phần nào là sau hơn 30 năm tôi vẫn c̣n nghe lại giọng hát của em, con chim sơn ca của khu nội trú, của trường dạo nào đă làm tan nát biết bao trái tim các chàng trai.

Cám ơn tiếng hát của em đêm nay, được nghe em hát đối với tôi đó là một diễm phúc.

KT 74