Xuân Hoài Niệm 2006 - Quốc Gia Nghĩa Tử 1974

 
MỤC LỤC

 

SECTION 4

Xuân Này - TN

Xuân Xưa Xuân Nhớ Quê Hương - Mực Tím

Thắm - HT

Xuân Mong Ước Kỷ Niệm - Huỳnh Xuân Mai 71

Tết - KH71

Tâm Sự Một Loài Chim - Huỳnh X Mai 71

Ba Mươi Năm 1 Chuyện Tình - PT

Ba Mươi Năm Tình Vẫn - Hoàng Thu Trinh Thị 75

 

SECTION 1

Hôm Qua-Hôm Nay-Ngày Mai - TP74

Tùy Bút Đầu Xuân - Trọng Phương

Sớ Táo Quân - B.V 74

 

SECTION 2

 Hội Ngộ Giao Thừa

Tản Mạn Về Bạn Hữu - Bửu Minh 74

Thơ Bình Định

Thơ V.Lê 74

Công Thức - KP 74

 

SECTION 3

Xuân Nồng - Bình Định

Hoài Xuân - Kim Hoa 75

Mẹ - Mùa Xuân - Thanh Nguyễn 72

Thương Nhất Là Con - Thơ Vy Yến

Câu Đối Của Thầy - Trọng Phương 74

Phút Giây Hội Ngộ - KT74

 

SECTION  5

Tôi Và Nó - K.H.Y.M 74

Thư Gởi Bạn - Q.V 74

 

 


 

 

Xuân này tôi cũng không về được

Xin gởi về quê một chút ḷng

Nơi ấy rau dưa đời đạm bạc

Ở đây cũng chẳng có chi hơn.

 Xa xôi dặm thẳm ḷng vẫn nhớ

Tiếng pháo đ́ đùng bên phố qua

Cây nêu thưở nhỏ tôi đă dựng

Lúc c̣n không quá nỗi xa hoa.

Nhớ quá tối ba mươi bếp ấm

Bánh chưng nấu ngay trước hiên nhà

Trẻ nhỏ quây quần bên ánh lửa

Ông bà vui kể chuyện đời xưa 

Thôi đă xa rồi, thôi đă xa

Cây nêu tràng pháo với tranh gà

Xác pháo trên đường, câu đối đỏ

Phong bao đỏ thắm, bé hi ha 

Lại một mùa Xuân nơi xứ xa

Chỉ c̣n hồi tưởng và thiết tha

Mơ lại vui Xuân nơi đất mẹ

C̣n có hay không, thời gian qua !

TN

 

 

 

 

 

Em đi một buổi chiều xuân

Bỏ quên ánh mắt ngại ngần riêng tôi

Để cho màu nắng xa xôi

 Lung linh khói thuốc đơn côi lặng buồn

Hôm nay đào nở rộn đường

Quanh đây có tiếng cung buồn t́nh xa

Ai mang Mai đến tặng nàng

Để t́nh tôi nở trái sầu mùa xuân

Mực Tím # KT 721

 

 

Quê hương tôi mùa xuân đến

Ba mươi năm nhớ quá, một lần xa.

Nhớ con sông nhỏ dịu dàng,

Sớm hôm soi bóng, mây hồng trôi ngang.

 

Bờ đê ngọn cỏ đầu làng 

Con kênh nước lớn, tràn lan lên bờ.

Những chiều nắng dọi như mơ,

Đâu đây có tiếng, ầu ơ bên nhà.

 

Cầu tre ai vội bước về,

Áo bay lại có, nắng hồng đuổi trêu.

Bóng em xoa dịu đường quê,

Tim tôi khép kín, đường không lối về.

 

Lá ơi xin hăy ngừng rơi

Để không dẫn lối, em về nhà ai.

Em đi qua luống hoa gầy

Cho tôi xao xuyến, đong đầy yêu thương.

Xuân nay lại đến vui vầy,

Hồn tôi vụt nhớ, bóng người năm xưa.

T́m đâu được nụ hôn đầu ?

Người đi xây đắp duyên thề cùng ai ?

 Mực Tím KT-721

 

 

 Lung linh maù nắng vàng cuối ngơ

Như nhánh hoàng mai rực cánh vàng

Mắt ai vuơng vấn, hồn vuơng vấn

Xuân buớc qua thềm nỗi hân hoan.

Môi em thắm đỏ v́ xuân thắm

Tí tách hạt dưa ngậm nét duyên

Xin em đừng cắn hồn tôi vỡ

Để măi xuân cuời trọn tháng giêng.

H.T

 

 

 

Tuổi học tṛ hồn nhiên đầy thơ mộng

Đă qua cùng h́nh bóng bạn bè xưa.

Nhớ làm sao ! Nói biết mấy cho vừa ?

Ngôi trường cũ chơ vo cùng năm tháng.

C̣n đâu nữa tiếng cười đùa trong nắng ?

Mắt thơ ngây, tà áo trắng, sân trường,

Những mái đầu kề vai bước trong sương

Đường đi học vấn vương t́nh trong sáng !

C̣n đâu nữa những trưa hè thầm lặng ?

Phượng đứng im sâu lắng tiếng ve sầu.

Và c̣n đâu những tối thức bên nhau,

Ta cùng học rồi chụm đầu tán gẫu ?

Khu nội trú ta cùng nhau nương náu,

Với những lần “ bát nháo “ thức làm thơ,

Với những chiều thứ bảy buồn vu ,

Ḷng náo nức chờ người nhà đến rước.

Với những sáng, xếp hàng “ bước đều bước “.

Lên nhà ăn cầm theo một cái ca !

Điểm tâm rồi th́ phải bước nhanh ra

Xếp hàng tiếp để cùng ra trường học.

Con đường ấy đă in bao gót ngọc

Nay có c̣n dấu vết những ngày qua?

 

 

 

Nay có c̣n in đậm bóng chiều tà,

“ Mặt trời cũ “ c̣n chói ḷa mơ ước,

Đủ buồn trôi, trôi măi với ḍng sông ?

Nhưng dù có như mây kia bềnh bồng

Th́ cũng có một ngày ta hội ngộ !

Dù phải trải qua rất nhiều sóng gió

Ḷng của ta vẫn sáng tỏ như gương.

Hồn của ta vẫn c̣n đậm mùi hương

Và mật ngọt của t́nh thương bè bạn.

Này hỡi sau những ngày ly tán

Đứa một nơi tản mạn khắp mười phương

Giờ ngậm ngùi cùng nước mắt rưng rưng

Xin dâng hiến với tấm lóng tha thiết.

Với con tim luôn thật thà da diết

Luôn nhớ hoài h́nh bóng kỹ niệm xưa

Rồi từ đây ta không c̣n cô đơn nữa,

Kề cạnh ta luôn chan chứa t́nh thân.

Cho ta hiểu dù cuộc sống thăng trầm

Chỉ t́nh bạn là ngàn năm bất diệt !

C̣n rất nhiều niềm vui không kể xiết

Đêm hàn huyên sẽ tha thiết đậm đà.

Dù phương trời ta vẫn c̣n cách xa

Nhưng t́nh bạn trong ta c̣n sống măi 

 

Huỳnh Xuân Mai . 71

 

 

 

 Tết lại sắp về, nhớ lại những ngày này của những năm hồi đó. Mẹ ngồi c̣ng lưng gỡ từng mảnh vỏ trái me làm mứt, mẹ trải me vừa phải, không non quá, không “ dốt “ quá, phải cẩn thận không làm đứa hai đường gân dọc trái me, me sẽ găy, không thẳng, những nhánh gừng, phải chọn cho đẹp mắt, xâm cho đều, mũi xâm nhọn hoắt, thường làm chảy máu tay khi sơ suất, rất nóng tay.. Quất phải dùng lưỡi lam gọt vỏ đắng cho thật mỏng, không được phạm sâu, mứt dừa dễ nhất, v́ chỉ bào mỏng và ngào đường, nhuộm màu xanh, hồng ...

Cỗ Tê’t, trước hết là phải có gà luộc, gà trống, để sau đó bói chân gà, gà không được luộc quá lửa, sẽ nứt dạ, thường khi bỏ Gà vào chờ nước sôi vài dạo, là phải tắt lửa, nhưng vẫn đậy nắp cho nước nóng thấm vào gà, gà sẽ chín từ từ, sau đó mang gà rửa bằng nước lạnh, da gà sẽ ḍn.

Măng lưỡi lợn hầm gị heo, những miếng măng thái vát mềm, cắn ngập răng ngon hơn thịt, thịt đông nước phải trong, thịt phải mềm, những miếng dưa chua vàng ươm, bát nước mắm ớt. Món chè kho của Mẹ mới thật công phu, đậu xanh khuấy cho thật nhuyễn, khi cho đường vào là phải luôn tay đảo để không dính nồi, đảo thật lâu, sau đó chè khô dần, múc ra đĩa, rắc mè rang vàng lên mặt.

Bánh chưng Mẹ thường gói vào chiều 29, Mẹ dậy phải cắt lá như thế nào, lót vào khuôn ra sao, một bát gạo nếp đă đăi thật sạch, nhớ xóc muối, nửa nắm đậu, ba miếng thịt ba chỉ đă ướp tiêu thơm lừng, rồi lại nửa nắm đậu, và một bát gạo nếp trên cùng, bánh Mẹ gói những góc đều và đẹp. Tôi chỉ mong nếp, đậu c̣n thừa để tự ḿnh gói những cái bánh chưng tí tẹo, xấu xí nhưng thích mê tơi.

Sáng mồng Một, Mẹ thường không cho ra đường, sợ chạy vào nhà hàng xóm, tuổi không hợp sẽ “dông” cả năm nhà họ, mấy Mẹ con thường chơi bài Tam Cúc, c̣n bé nên tôi chẳng được chơi, ngồi chầu ŕa, đôi khi làm lộ bài của Anh Chị để dành “ kết ”, bị ăn “ cốc ” ngay, mếu máo để được Mẹ đền vài đồng bạc mới.

Nhiều năm trôi qua, bây giờ hiện đại chỉ cần vào chợ, vào siêu thị là có đầy đủ bánh mứt, nên tôi không có cơ hội truyền lại bí quyết của Mẹ, đă ân cần dạy dỗ tôi. Nhưng mời các bạn hăy đến nhà vào đầu Năm, vẫn c̣n món măng hầm gị heo và món thịt đông, dưa chua ....

Thân mời....

KH 71

  

 

Ở một phương trời nọ, một nơi hẻo lánh buồn tẻ xa xăm, có một cánh chim đơn lẻ, lạc bầy. Nó u sầu, yếu ớt sống thui thủi trong một cái tổ cũ kỹ, rách mướp mà ngẫm nghĩ cho thân phận của ḿnh. Nó nhớ lại quăng đời thơ đẹp của nó...

 

 Cách đây hơn ba mươi năm, tôi là một con chim bồ câu trắng, hiền lành chơn chất, tràn đầy niềm tin ở cuộc sống. Tôi không có dáng vẻ kiêu sa, lộng lẫy, uy nghi như Khổng Tước, không có được giọng hót ngọt ngào, quyến rẽ như Họa Mi hay Sơn Ca. Tôi chỉ là một loài chim rất b́nh dị, rất thương đồng loại và yêu ḥa b́nh. Chúng tôi cùng chung hoàn cảnh : là đều mất bố hoặc cả bố lẫn mẹ. Chúng tôi được nuôi dưỡng, chăm sóc rất tử tế, được học hành vui chơi hồn nhiên trong một môi trường thật nghiêm túc, tốt đẹp. Chủ của chúng tôi đóng cho tôi cái chuồng thật xinh xắn và chắc chắn. Chúng tôi như những con bồ câu mũm mĩm sống bên nhau ở đó, ngày ngày chúng tôi được chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ, giờ học, giờ chơi, giải trí thật chu đáo. 

Các Cô giám thị rất quan tâm chúng tôi với những tiếng kẻng đều đều. Thầy Vĩ luôn sát chúng tôi v́ chúng tôi toàn là “ con gái “. Thầy giữ kín cổng cao tường lắm ! Thầy nuôi chúng tôi giống như nuôi các tiểu thư ! “ Tối, thỉnh thoảng Thầy hay họp toàn khu nội trú lại để nhắc nhở lại nội quy, kỷ luật, ăn ở, giờ giấc..v...v...C̣n Ban Lănh Đạo Khu Nội Trú cũng thường xuyên nhắc nhở chúng tôi, Oai nhất có chị Chai và chị Chung YếnNhi (cặp mắt kiếng cận và hai con mắt một mí khó quên ! ). Ngoài ra, chúng tôi c̣n được thầy giáo người Mỹ đến dạy Anh Văn vào ban đêm, rồi c̣n được học nuôi con với Cô Ḥa ( Cô vào nội trú dạy). 

Tôi là con chim khá lăng mạn, thích làm thơ, đứa khác th́ thích nhạc như Tống Kim Sơn, thích vẽ vời như Ngọc Yến, thích dance như Khánh Ḥa, Thể, thích thêu thùa, may vá như chị Long Vân. Trường của chúng tôi học, hai dăy đồ sộ với hai lầu nằm kế nhà của chúng tôi vài bước. Sáng, chiều chúng tôi sắp hàng đi học. Chúng tôi ở nội trú hay ngoại trú ǵ, cũng học chung với nhau từ đệ thất tới đệ nhất, Thầy Cô của chúng tôi dạy rất giỏi và tận tâm. Tôi vẫn c̣n nhớ : Thầy Khuê, Thầy Khôi, Thầy Anh, Thầy Tấn, Thầy Hồ, Thầy Ân, các Cô như : Cô Bảo Ngọc, Cô Phương Mai, Cô Loan, Cô Dương Chi. C̣n những kỹ niệm lớp th́ tôi vẫn không quên. Mỗi lần Thầy Ân ( dạy Pháp Văn) bước vào lớp là bọc tôi đồng thanh gọi là “ Má Ân “ ! Thầy bực lắm, nhưng không làm sao bịt được mấy cái miệng nghịch ngợm, ( đứng thứ ba sau quỷ ma mà ). Ấy vậy mà Thầy c̣n tếu ở lớp. Mỗi lần Thầy đọc điểm thi, đến số 15 th́ Thầy đọc là “ rằm “, bọn tôi ngơ ngác, chẳng hiểu ǵ cả. Một lúc sau mới biết đó là điểm 15 ! C̣n Thầy Quang dạy toán năm đệ tứ nữa, ngày đầu tiên Thầy bước vào lớp tôi, Thầy giới thiệu tên : Tên tôi là Quang. Thầy chưa nói hết, th́ bọn con Dinh lùn ồ lên, nó hỏi :

-Quang có DÊ không Thầy ? ( có G).

Thầy cáu quá gắt :

 -Em nói lại xem nào ?

Con Dinh không sợ, lặp lại y chang. Nó c̣n nói :

-Em phát âm chữ G không được ! Thầy giận quá chọc cục phấn vào mặt nó rồi bỏ ra ngoài luôn ! C̣n Thầy Khuê dạy Văn, hôm nào Thầy cắt tóc, vừa tới cửa th́ bọn con Dinh nó cùng nhau dọc bài thơ :

“ Thầy em tóc hớt cao cao. Dáng đi thong thả khác nào mỹ nhân ! “ Thầy gượng quá đỏ cảû mặt. Thế là tiết dạy đó Thầy dạy có vẻ gượng gạo lắm ! Đặc biệt, Thầy có giọng Huế rất hấp dẫn. Mỗi lần Thầy giảng văn, bọn tôi ngồi nghe say sưa, C̣n Thầy Hồ dạy môn công dân, Thầy có mái tóc bồng, dợn sóng, có đôi mắt to, mỗi lần Thầy vào lớp, là Thầy đảo mắt qua một lượt xem học tṛ có “ chỉnh tề “ th́ Thầy mới dạy.

Một hôm, Thầy thấy có một “anh chàng “, ngồi mặc áo hở cổ, đưa ngực ra. Thế là Thầy giảng thao thao về các kí hiệu toán như (α, β, ... ). Riêng kí hiệu W thầy giảng kỹ lắm, bọn tôi tưởng Thầy chuyển sang dạy Toán thấy là lạ lắng nghe. Nhưng khi vỡ lẽ mới biết Thầy ám chỉ “ anh chàng “ kia đưa cái ngực lép xẹp giống như chữ W. Thầy c̣n tô đậm chữ W trên bảng, Thầy c̣n nhấn mạnh : “Các tṛ phải năng tập thể dục để ngực lép như ....Thầy chỉ thẳng vào mặt anh chàng đó. Xong, Thầy chuyển sang giảng bài “đạo đức “, nào là tác phong, nào là lễ độ kính trọng Thầy Cô khi lên lớp..v..v. Thầy nói gặp Thầy của tôi ngày xưa, ăn mặc như các anh là cho quỳ gối xơ mít hoặc tống cổ ra khỏi lớp ! Thầy giảng xong đề tài “ hở cổ “ đó là hết tiết Thầy bước ra khỏi lớp. Bọn tôi kháu nhau : -Hôm này ḿnh học công dân ǵ có kí hiệu toán trong đó nữa !!! Mà h́nh như không có học bài mới ? Đứa th́ nói “ có học chứ, học đạo đức mày ơi ! C̣n nữa, hôm nào Thầy Hồ kiểm tra bài, gặp tập nào viết chữ xấu quá th́ Thầy quát : “ Viết chữ như gà bới, vậy mà cũng học đệ nhất ! “. Rồi Thầy kể chuyện Ông Cao Bá Quát luyện chữ cho bọn tôi nghe. Tiết học chuyển sang tiết kể chuyện ! Với Thầy Phong th́ rất nghiêm trang, đạo mạo. Bước vào lớp th́ Thầy dạy cho hết tiết th́ mới ngưng, Thầy giảng bài ít mà bắt bọn tôi vẽ bản đồ thật nhiều, nhờ vậy mà tới giờ tôi c̣n nhớ địa lư Việt Nam, thế giới cũng đỡ đỡ ! Cô Dương Chi dạy Anh Văn th́ giống như người mẫu. Cô rất đẹp ! Có một điều lạ là sau này tới tiết của Cô là Lực ( Vương Đắc Lực ) cúp “cour “ c̣n rủ tôi trốn học, bỏ tiết nữa ? C̣n Cô Bảo Ngọc dạy Pháp Văn, tôi c̣n nhớ măi v́ Cô thương tôi lắm. Cô rất quan tâm v́ tôi mồ côi cha mẹ, học cũng có hạng mà lại có tính bướng. Mỗi tháng Cô thường gặp tôi ở lớp ( sau giờ học) để hỏi han, khuyên bảo tôi, khi về Cô dúi vào tay tôi một túi xách nào là xà bông, tập, sách, vải và tiền. Tấm ḷng của Cô măi măi tôi không bao giờ quên.

 

 

C̣n Cô Phương Mai, cứ đầu năm học là cô gửi cho tôi một lố tập Olympic trắng mới tinh ! Năm học đệ nhất, tôi cũng khá nghịch. Thầy Thọ dạy công dân mà hôm đó phân Thầy dạy Triết. Thầy đang giảng bài về “ Hạnh Phúc và đau khổ “ th́ bắt gặp tôi với Oai, Lực ăn vụng khoai

luộc ( dể dưới hộc bàn, chuyền cho nhau bằng giấy tập kẹp khoai lại ! Thầy hỏi tôi về “ hạnh phúc và đau khổ “. Tôi quưnh lên nói :  -Thưa Thầy,hạnh phúc là khi ḿnh muốn ăn cái ǵ đó mà được ăn liền. C̣n đau khổ là bị người ta lấy mất miếng ăn đó. Cả lớp cười to lên và Thầy cũng cười. Thầy lại bàn tôi, lấy khoai ḿ dấu trong hộc bàn ra, cả lớp cười càng to hơn. 

 Trong lớp tôi có ba đứa con gái : tôi, Tuấn Hạnh và ..?.. ( quên rồi) c̣n lại toàn là trai. Lương, Sơn cần cù, chăm, học giỏi toán lắm, c̣n Tuấn Hạnh đẹp như “ hoa khôi “ cũng rất giỏi toán. Năm đó tôi học nhiều thức khuya nhiều nên bị suy nhược thần kinh, tôi bị quên, không nhớ bài học ǵ hết. Các Thầy Cô rất thương tôi. Mọi kỳ vọng về tôi đă tan biến. Thầy Cô nào cũng muốn tôi đỗ tú tài II loại ưu hoặc tối ưu. Nhưng than ôi ! Tôi học rất giỏi nhiều môn trong đó có Anh Văn, thế mà bài làm có một điểm! Tôi buồn lắm ! Thầy Vỹ, Trưởng khu nội trú đưa tôi đi khám bệnh. Thầy Hiệu Trưởng rồi tất cả Thầy Cô đều quan tâm, hỏi han. ( Có người c̣n nghi là tôi bị thất t́nh nữa chứ ! ) V́ bệnh nên tôi thi rớt tú tài II kỳ I. Ở nội trú tôi vẫn được chăm sóc thuốc men chu đáo. Sau đó tôi hết bệnh. Mùa hè năm đó tôi về Biên Ḥa dưỡng bệnh ôn thi, th́ Oai, Lực đem sách vở lên cho tôi ôn thi. Và tôi đă đậu tú tài II( kỳ II ).

Sau đó tôi ra trường, rời xa nội trú, mái trường và bạn bè thân yêu. Tôi vừa kiếm sống vừa học Văn Khoa hàm thụ. Thế là đàn của tôi đă bị phân tán. Chúng tôi đă bay ra khỏi tổ ấm, ra khỏi ngôi nhà xinh đẹp mến thương của chúng tôi. Mỗi đứa về một phương, có đứa đi vĩnh viễn ( Đinh thị Mai Quế ) và bỗng một cơn băo lớn ập tới. Chúng tôi bị đánh bạt, tan ră khắp nơi ! Tôi thật khốn khổ bay xa, bay măi về nơi “ thôn dă hiu quạnh “ để t́m thức ăn. Từ môi trường ấm áp, đầy đủ, tôi đă phải chống chọi lại với sóng gió, lốc xoáy... Xin Thầy Cô và bạn bè thân thương hăy tha lỗi cho tôi : Một cuộc đời bất hạnh ! Thế là từ đó, tôi sống âm thầm trong cô đơn, rét mướt, buồn chán, không dám “ tâm sự “ cùng ai ! Bởi xung quanh tôi thật là đáng buồn ! V́ thế hơn 30 năm, tôi không có bạn bè, bởi tôi phải chống chọi tham lam, độc ác, ích kỷ, không có trái tim !

Rồi một hôm, thật t́nh cờ, tôi t́m được bạn tôi, những con bồ câu hiền lành, dễ thương ngày ấy, những con chim của Trường QGNT ! Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc tâm hồn tôi đùựơc sưởi ấm. Tôi đă t́m được đàn của tôi. Và tôi sẽ gặp lại lại Thầy Cô kính yêu của tôi nữa. Thầy Cô ơi, những bài học của các người ngày xưa ấy đă theo con suốt cuộc đời, giúp con thêm nghị lực để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, giúp con đứng vững trên bục giảng (v́ con cũng là thầy cô giáo ), như người con chưa đềân đáp được công ơn của Thầy cô, song ḷng con luôn hướng về, và luôn ghi ḷng tạc dạ ơn ấy.

Bạn bè thân thương ơi, tôi luôn thương nhớ các bạn. Dù tôi bây giờ chỉ là một cánh chim bất hạnh, dăi dầu mưa nắng bị nhiều thương tích, nhưng tôi vẫn là tôi. Không bao giờ quên các bạn đâu ! Dù ở chân trời hay góc biển, h́nh bóng của Thầy Cô và các bạn luôn sống măi trong hồn của tôi, không phai...

Cánh chim lẻ loi ấy bây giờ bỗng vui tươi hơn, nó bay ra khỏi tổ của nó, nó vươn cổ hít thở không khí trong lành, ngước nh́n bầu trời xanh hy vọng, lấy hơi sức để bay về một phương mà bạn nó đang dang cánh chờ đón nó.

Huỳnh Xuân Mai 71

  

   

  Câu chuyện khiến tôi biết Em cũng bởi tại ông Trời. Tất cả bắt đầu vào một buổi chiều định mệnh. Trời đang nắng khô ráo, bỗng kéo mây vần vũ, trong thoáng chốc mưa như trút nước, ào ào không dứt. Mưa Sàig̣n là thế, như con gái đỏng đảnh hay dỗi hờn. Trước cổng trường tôi, học sinh mạnh đứa nào đứa nấy chạy, dù lúc trước đang tụm năm, tụm ba, lê la quà bánh. Mấy xe bán gỏi đu đủ, kem, sirô..... lúc này cũng lo giương bạt, che hoặc t́m nơi trú ẩn. Tôi cũng vậy, đoạn đường tới trường chỉ c̣n khoảng trăm mét là tới nhà để xe, g̣ lưng trên chiếc xe đạp cà tàng, tôi cố gắng đạp thật nhanh mong rút ngắn đoạn đường cho khỏi ướt. Nhưng ôi thôi! Trước mặt tôi một tốp năm cô, tay vén áo, tay ôm cặp, dàn hàng ngang vừa che vừa chạy, rồt đột nhiên cúp trái vào chỗ cầu thang lên lầu, không kịp phanh, mà có phanh cũng chẳng được. Tôi lạng cái vèo cũng về bên trái làm bắn nước tung toé. Ôi ! Văng cả lên áo, lên cặp các nàng. Những tiếng la í ối đủ khiến tôi phải dừng lại, gật gật đầu xin lỗi. Không có tiếng đáp trả, tôi chỉ kịp nhận ra trong đó, đôi mắt của một người, nửa như tức giận, nửa như trách móc pha lẫn sự thương hại. Bởi lúc đó lưng áo tôi cũng toàn đất đỏ. Chiếc xe đạp không vè được dịp đâu tha thứ cho tôi. Những giọt nước pha màu đỏ của đá ong làm thành một vệt dài trên áo, từ thắt lưng cho tới tận cổ. Ánh mắt đó của Em lướt nhanh tôi, từ chân tới đỉnh đầu. Có lẽ vậy mà trong tôi có chút dằn vặt, ân hận...Tất cả cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát, tôi không kịp xem lại cái tác phẩm ḿnh gây ra, thời gian vào lớp th́ đă cận kề.....

Cho đến một ngày, giờ ra chơi nh́n sang lớp bên cạnh thấy các bạn nô đùa, và thật bất ngờ chợt nhận ra đôi mắt ấy. Đôi mắt sáng, tinh nghịch giống như đôi mắt dưới mưa hôm nào. Tim tôi bỗng đập loạn xạ cả lên, cái cảm giác khó tả vừa thẹn thùng vừa sung sướng, cảm giác mà sau này cả cuộc đời c̣n lại tôi không c̣n có thể có được. Lớp tôi và lớp Em, hai lớp 11A sát cạnh nhau. Giống như bao anh con trai tới cái tuổi ồm ồm, ánh mắt đă lợn cợn chút bụi tương tư, giờ ra chơi mỗi anh một cột, nh́n trời nh́n mây mơ mộng, tâm tưởng với những nỗi buồn không tên. Tôi cũng vậy nhưng sợ mấy thằng bạn giặc, tụi nó mà biết tôi đang tương tư Em th́ chỉ có chết, thêm một chủ đề để tụi nó làm tội t́nh tôi. Thay v́ quay ra khoảng trời xanh nơi có cột cờ mà mơ mộng, tôi quay lưng tựa hành lang. Ở vị trí này tôi tha hồ ngắm Em, đang cùng chúng bạn chuyện tṛ, nô giỡn. Có lẽ Em vẫn chưa biết tôi đang nh́n Em....Hay v́ Em thơ ngây quá ..?..?.

Cho tới một lần mải mê nh́n, bất chợt Em nhận ra tôi đang dơi theo nàng, má Em ửng hồng, thoáng chút bối rối. Tôi cũng chẳng hơn ǵ, mặt tôi chắc cũng đỏ bừng, tim đập th́nh thịch. Có lẽ đôi mắt ấy đă nhận ra tôi, tên thủ phạm vấy bẩn lên áo nàng, không lời xin lỗi, không chút bận tâm!!! Suốt giờ học sau đó, tôi cứ măi ân hận, ám ảnh bởi đôi mắt ấy, sao tôi có thể vô tâm đến vậy. Em có tha thứ cho tôi không? Tôi vốn thuộc loại nhát gái siêu hạng, nên nghĩ tới lúc phải giáp mặt Em xin lỗi, nói một câu thôi, tôi đă run bắn cả người. Có lẽ Tôi đă biết yêu rồi chăng? Tôi nghĩ vậy, v́ có phải em đă đi vào trong giờ ăn, giờ ngủ của tôi. Tôi cứ như thằng vất vưởng, ra vô như kẻ mất hồn. Cảm tạ Đất Trời, tôi chưa đến nỗi mất ăn, mất ngủ. Nhưng trong tôi đă có nhiều thay đổi, tác phong ăn mặc từ trước đến nay thuộc hàng đại bê bối, đầu tóc loạn cào cào, th́ nay sạch sẽ, nề nếp hơn.

Ngày qua ngày và cứ như vậy tôi cũng không biết phải làm sao, như thể tôi bằng ḷng với hiện tại. Cho đến gần hết năm lớp 11, tôi có dịp biết nhà của Em. Ngôi nhà thuộc vùng ngoại ô ven Thành Phố, cánh cổng gỗ với hàng dậu dâm bụt quây quanh khu đất rộng trồng nhiều loại cây ăn quả. Ngôi nhà thấp có vẻ cổ kính nằm khuất dưới những tàng cây che bóng mát rượi. Đứng ở góc vườn, hàng dâm bụt cao quá đầu, tôi yên tâm không ai thấy ḿnh, chỉ thỉnh thoảng một tốp hai ba trẻ nhỏ đi bắn Chim, hay bắt Dế ngang qua, chúng nh́n tôi không nghi ngại hay thắc mắc ǵ, cái tác phong quần xanh, áo trắng tươm tất của tôi có lẽ đủ nói về tôi rồi chăng? Đang suy nghĩ miên man, th́ điều không ngờ tới xuất hiện. Góc rào Dâm Bụt nơi có khe hở, do trẻ nhỏ chặt chạng làm dàn thun bắn Chim, một chú Chó xuất hiện sủa inh ỏi, tôi càng suỵt nó càng sủa hăng, và rồi Em xuất hiện thấy tôi. Chút ngạc nhiên trên mắt, tôi vội vàng leo lên xe chạy như bị ma đuổi, hồi hộp, mắc cở, ngại ngùng lúc này đầy đủ trong tôi, mang theo cảm giác đó cho tới nhà, màø không hiểu vui hay buồn.

  

 Noel năm đó, tôi nhận được một cái Thiệp đầu tiên trong đời, Em chúc tôi khoẻ mạnh và luôn yêu đời...Vâng, cảm ơn Em, cảm ơn lời chúc của Em, và phải thêm là luôn yêu em nữa!

Trời chẳng ghét bỏ tôi nên năm lên lớp 12, do thiếu Giáo viên nên phải dồn lớp, tôi và em cùng chung lớp và cùng trong Ban Chấp Hành lớp. Chúng tôi có nhiều thời gian gặp nhau, trong công việc lớp cũng như học tập. Em quan tâm lo lắng cho tôi hơn, với tôi đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, chúng tôi đi với nhau như bóng với h́nh. Ư thức được đây là năm cuối cấp, chúng tôi sẽ phải trải qua một kỳ thi khắc nghiệt nhất, kết quả kỳ thi quyết định tới tương lai của chúng tôi, phần tôi sẽ không tránh khỏi cuộc sống Quân ngũ nếu thi hỏng. Tôi vẫn cầu mong cho Em và tôi. Ôi !!! đừng đứa đậu đứa rớt, cái hệ quả của nó nếu chuyện này xảy ra, tôi không hề dám nghĩ tới. Ai bày đặt chuyện thi cử làm chi để giờ tôi lo lắng! Những lúc rảnh rỗi, Tôi và Em ngồi hàng giờ dưới tàng cây điệp trên thảm cỏ xanh, thơm mùi ngai ngái, không đứa nào nói ǵ, trải mắt dài trên thảm cỏ, thỉnh thoảng gió đùa trên tóc Em, những lọn tóc mai như cùng nô đùa với gió lúc ẩn hiện làm lộ làn da nơn nà, mùi bồ kết thoang thoảng trong gió. Tôi lạy trời cho thế giới này, không gian này là của tôi và thời gian xin ngừng trôi. . .

Tháng 6, tháng của mùa thi rồi cũng tới. Thi Tú Tài, hai đứa cùng đậu. Một lần nữa Tạ ơn Trời, tạ ơn Chúa của tôi . . . Thi Đại Học th́ ôi thôi ! Em đậu tôi th́ rớt. Mỗi đứa mỗi trường. Ngày ngày lên lớp, nh́n cái giảng đường mênh mông không có Em trong đó, tôi chối bỏ tất cả, tôi không c̣n tha thiết khi bên tôi không c̣n động lực là Em. Những ngày nghỉ, giờ trống, hai đứa lang thang trong thành phố, như bù lại những khi không được bên nhau.

Sau 75, việc học gián đoạn. Tôi theo gia đ́nh lên núi, Em theo gia đ́nh đi xa... Những ngày đầu tôi như điên dại, tương lai tôi mất th́ được, nhưng mất Em cuộc sống trong tôi nào c̣n nghĩa lư ǵ. . . Chúng tôi lạc mất nhau từ đây, đớn đau với bao kỷ niệm trong tôi hiện về ngày qua ngày, nhức nhối, xót xa. . .

Viết về chuyện t́nh đầu tiên, một câu chuyện giờ mới kể, ở cái tuổi “ Tri Thiên Mệnh” , ḷng vẫn bồi hồi, xốn xang.

  

Tôi giờ một mái ấm gia đ́nh, những suy tư ngày càng lắng đọng. C̣n Em th́ vẫn bặt tin, Em sang bên ấy vui duyên mới, một chút băn khoăn, gợi nhớ nào về tôi.

Cầu xin Em luôn Hạnh Phúc, cuộc sống Em luôn tươi đẹp.C̣n trong tôi đôi mắt Em, những kỷ niệm, h́nh ảnh dấu yêu. . .

Theo tôi suốt cuộc đời ...

Em hỡi Em !

 

Tháng 12/2005

P.T

 

 

 Những cơn gió se sẽ cuốn theo những cánh hoa muồng vàng bay xào xạc khắp sân trường, tôi bỗng thấy ḷng ḿnh se lại... Bao giờ cũng vậy, những cơn gíó cuối năm khiến hồn tôi se sắt v́ nhớ..., 30 năm rồi mà kỉ niệm sao vẫn cứ tươi nguyên ?

Có phải v́ đó là những kỷ niệm của một thời áo trắng tinh khôi, trán phẳng ĺ và mắt c̣n trong veo ? Có phải v́ đó là những kỷ niệm đầu đời của trái tim non, mới tuổi trăng tṛn ? Có phải v́ khung trời Nghĩa tử, tôi và “ người ấy ” đă ḥa quyện làm một ? Nhớ trường xưa là nhớ người cũ...Nhớ những con đường in dấu chân 2 đứa, trong buổi tất niên cuối cùng của “ người ấy “. Những bước chân tuổi 16 cuống quít bên người ấy, những ngón tay ngập ngừng dấu trong vạt áo dài trắng, len lén chùi nước mắt giận hờn. Giọng nói anh thật ấm bên tai, tôi cúi xuống nh́n những cánh hoa vàng ngập đầy dưới chân. Đă 30 năm rồi, những bước chân ấy vẫn gơ vào hồn tôi một niềm đau tiếc nuối...

Rời sân trường kỷ niệm, xa áo trắng học tṛ, tôi bước vào một sân trường khác với một vị trí khác. Áo trắng đă thay bằng áo màu. Nhưng tôi vẫn giữ một thói quen : cứ khi những cây muồng trong sân trường bắt đầu nở hoa, là tôi lại nán lại sau giờ tan học để ngắm những cá

nh hoa vàng, để chạnh ḷng khi nghe câu hát : “...Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người...”, để nghe trái tim ḿnh nhói đau thổn thức, khi cứ đi t́m những dấu chân kỉ niệm, Người ơi ! 30 năm rồi mà sao t́nh vẫn....

 

 “....Anh cho em Mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở, Chiều đông nào nhung nhớ, Đường lao xao lá đầy ....”

Ôi con đường hoa mộng, Của tháng ngày thơ ngây. Tháng Chạp hoa muồng vàng. Anh bây giờ c̣n nhớ ? Mỗi độ mùa Xuân sang, Rợp khung trời Nghĩa Tử Giờ đôi đứa đôi đường  Trái tim đau rạn vỡ......

 Hoàng Thu Trịnh thị 75