|
|
Xuân Hoài Niệm 2006 - Quốc Gia Nghĩa Tử 1974 |
|
|
MỤC LỤC
SECTION 5
Hôm Qua-Hôm Nay-Ngày Mai - TP74 Tùy Bút Đầu Xuân - Trọng Phương Sớ Táo Quân - B.V 74
Hội Ngộ Giao Thừa Tản Mạn Về Bạn Hữu - Bửu Minh 74 Thơ Bình Định Thơ V.Lê 74 Công Thức - KP 74
Xuân Nồng - Bình Định Hoài Xuân - Kim Hoa 75 Mẹ - Mùa Xuân - Thanh Nguyễn 72 Thương Nhất Là Con - Thơ Vy Yến Câu Đối Của Thầy - Trọng Phương 74 Phút Giây Hội Ngộ - KT74
SECTION 4 Xuân Xưa Xuân Nhớ Quê Hương - Mực Tím Thắm - HT Xuân Mong Ước Kỷ Niệm - Huỳnh Xuân Mai 71 Tết - KH71 Tâm Sự Một Loài Chim - Huỳnh X Mai 71 Ba Mươi Năm 1 Chuyện Tình - PT Ba Mươi Năm Tình Vẫn - Hoàng Thu Trinh Thị 75
Biên Tập : Phi Long H́nh b́a : Vy Yến Tài trợ : các bạn Q 74 hải ngoại
Cùng với sự
cộng tác của Kim Phương, Kim Sơn, Khánh Ḥa, và các Bạn thuộc các nhóm 71,
74, 75 trong và ngoài nước Xin
chân thành cảm ơn các tác giả đóng góp bài, các bạn hữu xa gần động viên,
giúp đỡ để hoàn thành Giai Phẩm đầu tiên này, rất mong được sự góp ư tích
cực để mỗi năm được hoàn thiện hơn. Xin lượng thứ cho
những thiếu sót. *-* Thư về : dgphi_long@yahoo.com.vn
|
Măi đến ngày hôm nay, mỗi
khi nghe nhắc đến tên nó là tôi tứ
Trong lớp, vấn đề học hành
tôi không thua kém ai, chỉ tội hơi lười và ít khi tôi chú tâm, tính tôi
thích đọc và nghiên cứu để nhớ, chứ không học kiểu từ chương như vẹt. Nó, học hơi bị dở lại ham vui đua đ̣i,
cái ǵ nó cũng thích và muốn, nhưng hoàn cảnh nghèo, cái muốn làm sao đi
với cái có được ! Hầu như khi nào làm bài tập nó
đều copy bài của tôi. Tôi làm đúng th́ nó cũng đúng, và ngược lại tôi làm sai nó cũng sai.
Với bản tính cả nể bạn bè, tôi biết làm như thế
là hại bạn, nhưng nh́n bộ dạng sầu năo của nó, tôi không thể không giúp nó
trong cơn hoạn nạn, để nó bị điểm thấp, ḷng tôi không chịu nổi và có thể
bị dư luận trong lớp cho là ích kỷ. Dù nó được tôi tận
t́nh giúp đỡ như vậy, nhưng chưa bao giờ tôi được nó mời một ly trà đá,
hoặc một điếu thuốc để cám ơn. Nó sinh ở khu “
năm eo “ nên tính nó rất keo kiệt, bủn xỉn ít khi dám bao ai cái ǵ
! Đằng này, tôi phải lo ngược lại, thuốc tôi nó hút như ống khói tàu, tôi
xuống câu lạc bộ, nó đi theo chẳng lẻ
không mời, nh́n cái thây ṛm của nó
tôi chán hết sứ Mấy lớp 12 kế bên. Nhất là được nh́n thấy nàng của tôi. Cũng v́ hạnh phúc này mà tôi phải cầu lụy nó, bởi v́ nó và nàng ở cùng nội trú, hàng ngày đi học về cùng một con đường dẫn đến “ bao tử “ ( nhà ăn nội trú ), tôi ghen tỵ với nó điều này và lấy làm tiếc ḿnh không được ở nội trú.
Cuộc chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, cái ǵ
cũng có thể xảy ra, tồn tại hay kết thúc đều
là
ư trời,c
chẳng đoán trước
được
mọi việc quanh ḿnh, chiều hôm qua c̣n ngồi bên nhau nói chuyện vui vẻ,
đàn hát ́ xèo, sáng ra đă nghe tin bị pháo kích chết hồi tối. Thế mới hay
rằng con người ai cũng có số cả, từ số đo cơ thể, số căn cước...cho đến số
phần, yểu mệnh th́ làm sao sống nổi !
Chính v́ vậy, tôi cố t́m một đối tượng để thầm yêu trộm
nhớ. Người đó không ai ra lạ chính là nàng !
Một người con gái dáng thanh cao, mái tóc dài xỏa ngang vai, má lúng liếng
đồng tiền, có đôi mắt đẹp..., giờ giấc khó khăn lắm !
Ban ngày th́ khó tiếp cận, giờ ra chơi chỉ dăm mười phút, cả dăy hành
lang đông nghẹt người th́ làm sao có thể tâm sự
với nàng được. Quả là kẹt cho tôi, cứ phải cố suy nghĩ
t́m ra cách. Ngồi vắt óc suy nghĩ t́m một cơ hội nào đó để nói cho
nàng hiểu rằng : Tôi yêu em. Tôi t́m hiểu biết
rằng nàng chưa có quen chàng nào, sáng đi học
ngoài phổ thông, chiều về khu nội trú. Nghe nói nhà nàng khá xa, ở tận
miền Tây giáp biên giới miên, ở vùng IV chiến thuật quê của nàng chiến sự
diễn ra tùng ngày ác liệt, không có lấy một ngày thanh b́nh.
Nó đập vào vai tôi
nói :
-Làm ǵ mày ngồi mơ màng,
suy tư nhớ ai, nói tao nghe, rồi tao giúp cho.
Nh́n vào mặt nó, tôi chợt
phát hiện ra ân nhân của tôi đây rồi ! Lẽ ra tôi phải ôm chầm lấy để nói lời cám ơn, tôi cố
kiềm lại và tự trấn tĩnh ḿnh đừng tỏ ra cho nó biết !
Cứ thủng thẳng, từ từ ḍ xét tâm ư nó coi sao đă, v́ đây là vấn đề quan
trọng đời người mà, chỉ có một lần trong đời mà thôi, đây là vấn đề t́nh
cảm thầm kín, nếu để lộ ra ngoài rất nguy hiểm, v́ cái đám“ quỉ ma “ nế u mà bọn chúng biết được sẽ
không buông tha cho tôi. Coi như mục tiêu đă được xác định và cái giải pháp đă được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ hiệu lệnh là tiến
đến với nàng.
Đến một hôm cơ hội đă đến
với tôi. Nhân có môn Anh Văn
được nghỉ hai tiếng v́ giáo sư bận việc riêng, tôi rủ nó đi uống café ở
một quán nhạc đối diện với cổng trường. Trong đời nó h́nh như không
biết từ chối là ǵ về mặt ăn uống free, coi đó là
sự b́nh thường. Tôi nói chậm răi với nó vừa đủ nghe :
-Tao muốn nhờ mày một chuyện nhỏ.
Nó ngạc nhiên nh́n lại tôi. Không để nó kịp trả lời tôi nói tiếp : -Chuyện là như vầy... Đại ư là tôi đă nói hết tất cả nỗi ḷng của tôi dành cho nàng, coi như là tôi đă yêu nàng tha thiết từ lâu. Giờ đây tôi nhờ nó một chuyện nhỏ là đưa lá thư tỏ t́nh của tôi, qua nó gởi đến cho nàng, vậy thôi ! C̣n gởi cho nàng bằng cách nào th́ tôi sẽ cho nó biết sau. Nó gật đầu đồng ư làm những việc tôi nhờ và không có ư kiến ǵ cả, lúc nào cần th́ nói cho nó biết. Khu nội trú nội qui rất gắt gao, cấm tuyệt đối nam nữ nội trú sinh quan hệ t́nh cảm, ảnh hưởng đén việc học tập. Đây là một quan niệm sai lầm mà cho đến lúc lớn lên, ra đời tôi mới hiểu được, có những cặp yêu nhau từ lúc c̣n đi học, chính nhờ t́nh yêu tạo nên sức mạnh thần kỳ, vượt qua được nhữnng thử thách khó khăn của số phận để sống bền bỉ bên nhau.
Mới bắt đầu niên học mà tôi đă bị, “cảm nặng nàng rồi “. Tối
tôi mong trời mau sáng để đến trường, để được nh́n thấy nàng
tung tăng bước vào lớp học. Vào lớp học tôi mong
đến giờ ra chơi, giờ về được ngắm nàng dạo bước trên con đường sỏi đỏ dẫn
vào khu nội trú nữ, một khối nhà nằm dọc theo khu
phi trường. Mỗi đêm, sau khi ôn tập xong, bên ly càfé đắng tôi lặng lẽ lấy
ra cuốn vở 200 trang để dành viết thư cho nàng, cuốn vở học tṛ tôi viết
không mấy chốc đă hết nhẵn, một phần viết một phần xé bỏ, v́ câu văn không
suông sẻ mạch lạc, lá thư t́nh mà tẩy xóa nhiều quá là điều đại kỵ. Không
lẽ ḿnh viết thư cho người ḿnh đang yêu ai lại
viết nháp bao giờ. Một cuốn tập 200 trang tôi viết được hai
thư dài khoảng bốn trang giấy là cùng. Vắt cạn tâm trí để
viết thư cho nàng trong nhiều đêm thức trắng, viết thư xong tôi chẳng dám
ghi tên thật cuối thư, mà chỉ viết rơ ràng từng chữ một
là : “ một người đang rất yêu em “.
Tôi yên tâm giao bức thư cho
nó chuyển đến nàng sau giờ tan học, trên đường về kẹp bức thư trong một
cuốn sách đưa tận tay nàng, và dặn khi nào đọc xong rồi nhớ hồi âm. Tôi
yên tâm chờ đợi nàng viết thư từng ngày.
Hết một tuần mà chưa nghe động tịnh ǵ, tôi có dọ hỏi nó
sao không thấy hồi âm.
-Hổng biết ! nó trả lời cụt ngủn.
Phải tấn công tới tấp, quyết
liệt mới được, nhất định gởi lá thư kế tiếp cho nàng để gây ấn tượng phút
ban đầu như một nhà thơ nào đó đă viết : “ Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm hồ dễ mấy ai
quên “. Trong t́nh yêu là phải có hy sinh, đành phải thức trắng
thêm vài đêm nữa, c̣ng lưng mà viết viết, xé xé cho đến khi hoàn tất lá thư, th́
trời cũng hừng sáng rồi ! Mắt
tôi sâu húp, trắng giă, liêu xiêu đi đến trường miệng huưt sáo
điệu nhạc vui. Cứ mỗi sáng bướ c chân vào lớp học tôi o bế nó ngay một điếu Lucky cho
“ thơm phổi “ để hỏi thăm nàng
có nhắn gởi ǵ không ? Hầu như lần nào nó cũng lắc đầu
khiến ḷng tôi rạn vỡ. Nén nỗi buồn len lén vào
tim, tôi cố vùi đầu vào việc học, nhưng có ḍng nào nhập tâm được
đâu. Trong đầu óc mụ mị của tôi toàn h́nh bóng nàng trong tà áo dài trắng
thướt tha, chắc là mắc bệnh Lovesick rồi. Tôi
viết cho nàng nhiều lá thư không nhớ hết. Trước
khi viết thư cho nàng tôi phải t́m đọc nhiều cuốn sách “ Cách viết thư
t́nh yêu “, “ Những bức thư t́nh hay nhất thế giới “, “ Danh ngôn t́nh yêu
“ ...và nhiều
cuốn truyện t́nh sử nổi tiếng khắp năm châu. Chẳng lẽ có điều ǵ làm phật ư, đến nỗi nàng không trả lời thư
tôi. Ngoài đời tính tôi cũng hung hăn lắm, vậy mà đứng trước con đường
t́nh rộng mở không dám mạnh dạn bước vào, tôi e ngại và sợ sệt, tôi không đủ
can đảm đối diện nàng giữa đám đông người. Nó là chiếc
cầu nối giữa tôi với nàng, vậy mà nó làm không xong. Lắm lúc tôi
cũng bực ḿnh nó, hỏi nó có nói chuyện ǵ với nàng hay
không ? Nó bảo :
-Không ! Cái ǵ nó cũng trả lời nhát gừng,
phủ định.
Làm như dạo này tâm sinh lư của nó hơi thay đổi, tôi nhận
thấ
Đến Giáng Sinh tôi viết
thư hẹn nàng đi lễ đêm, nhờ nó đem đến cho nàng.
Mọi thứ tôi đă chuẩn bị đầy đủ, xe cộ, tài chánh,
bữa tiệc nữa đêm ...tất cả đă sẵn sàng. Tôi khấp khởi mừng thầm sẽ được
đưa nàng đón Noel ở Vương Cung Thánh Đường bằng chiếc xe
Lambretta của anh phi công hàng xóm cho mượn. Tôi hẹn nàng tại quán càfé
“ Mù U “ gần trường vào lúc 20 giờ rất dễ t́m. Nó
bảo với tôi : -Đúng giờ nàng sẽ đến điểm hẹn
trong thư.
Tôi cám ơn nó quá
trời ! Rồi tôi chờ, chờ măi như
phỗng đá, đến giữa đêm, vang lên tiếng chuông nhà thờ khắp nơi vọng lại,
bóng nàng vẫn bặt vô âm tín. Cái chất càféin làm đầu óc tôi tỉnh
táo, ḿnh đâu phải loài vượn cổ để bị nàng cho leo cây, tôi nhất quyết phải t́m gặp nàng để hỏi cho ra lẽ.
Nhưng sự đời đâu dễ như ḿnh muốn, không có cơ hội để
gặp ! Tôi buồn chán không tha thiết đến mọi thứ
trên đời. Gần cuối năm thi “ Tam cá nguyệt “ xong đâu đó,
trước khi nghỉ Tết cuối năm nhà trường thường tổ chức văn nghệ Tất Niên
thật đông vui, nào là báo Xuân, bích báo treo ở hành lang. Dù vậy mỗi lớp
vẫn có tiết mục văn nghệ riêng cũng rất xôm tụ, ca sĩ cây nhà lá vườn trổ
tài đâu thua kém ai. Buổi sáng hôm đó tôi c̣n nhớ rất rơ, lớp tôi tổ chức
văn nghệ Tất Niên, chương tŕnh đă đươc chuẩn bị nhiều ngày trước, buổi
học cuối năm th́ vui chơi là chính, hầu như lớp nào cũng vậy.
Tôi thức dậy sớm để đến
trường, buổi sáng mai trời ngây ngây lạnh, sương giăng mờ mờ, cứ đi một
quăng th́ tôi dừng lại, thở hơi nóng vào ḷng hai bàn tay cho đỡ lạnh, từ
nhà tôi đến trường cách khoảng 500 mét, gần Đệ Nhất Khách Sạn. Lúc tôi
dừng lại mồi điếu thuốc hút cho ấm, từ xa chiếc xe lam ba bánh chở khách
đi hướng Bà Chiểu trờ đến trước mặt rồi chạy ngang qua, tôi kịp thời nh́n
thấy nó và nàng ngồi sát trong thùng xe phía sau lưng tài xế.
Tôi hết sức sững sờ, tại sao
nó độc ác với tôi như thế ! Nó đă lừa dối tôi,
vậy mà tôi không nhận ra ! Vậy là bạn bè hớt
tay trên người ḿnh yêu. Từ đó tôi và nó ít khi
nói chuyện với nhau cho đến cuối năm học, nhờ vậy mà tôi c̣n thời gian
tranh thủ tự học cho kịp kỳ thi Tú Tài. Về sau này tôi vẫn giữ thói quen
viết thư t́nh cho người ḿnh yêu, chỉ khác một chỗ là tự tôi đưa
thư chứ không nhờ qua ai trung gian nưă!
C̣n về phần nó, hai đứa lấy
nhau lúc c̣n đang đi học.
Nàng rời khỏi nội trú, nó cũng vậy ! Sau này hai
người rơi vào hoàn cảnh khốn khó, tôi vận động bạn bè giúp đỡ, dẫu sao cũng là bạn bè cũ. Sau
ngày
K.H.Y.M 74
Trời Sài G̣n đă vào cuối
đông, vẫn c̣n sót lại chút giá lạnh trong buổi sớm mai.
Ḿnh dự định viết thư thăm các bạn đang ở phương
xa lúc tiết trời Dương lịch đang lúc vào Xuân, nhưng khất lần măi, những
trang giấy trắng đă chuẩn bị sẵn nằm im trên bàn viết. Cho đến hôm qua
nhân được cú điện thoại của T.Phương hối thúc viết bài cho tờ đặc san Xuân
của Q.74, ḿnh cho đây là cơ hội cuối cùng và duy nhất để chuyển vài ḍng
thăm hỏi chân t́nh, những lời chúc ân cần tốt đẹp, niềm hạnh phúc an lành
sẽ đến, với các bạn và thân quyến, bước qua năm mới Bính Tuất tràn đầy may
mắn.
Trong năm qua, mặc dù ở
trong nước, nhưng ḿnh vẫn có nhiều thông tin về hoạt động của các bạn ở
nước ngoài. Được nh́n thấy các bạn bè cũ sau hơn 30
năm xa cách, vẫn tồn tại và thành đạt ở những miền đất xa xôi, có thể xem
đó như là một quê hương thứ hai, sau quê hương Việt
Cũng có dịp bạn bè ở nước
ngoài trở về thăm quê hương, nhắn tin cho nhau, ḿnh cho đây là những cuộc
gặp gỡ bất ngờ đầy thú vị, và chính từ các bạn đă cho ḿnh những thông tin
về nhau, để nhận biết và gắn bó hơn. Có những bạn thành
đạt thật cao trong xă hội, và cũng có bạn giấc mộng không thành.
Gặp nhau sau hơn 30 năm, có đứa không nh́n ra bạn bè cũ, v́ thay đổi quá
nhiều theo nhịp sống thời gian, ngồi hàn huyên
tâm sự cả buổi trời, mới nhận ra nét thân quen vẫn c̣n đậm trong kư ức. Và
qua sự trở về của các bạn hữu, ḿnh mới biết được nỗ lực không mệt mỏi của
các bạn, trong nhiều tháng năm dài để có được thành quả hôm nay nơi xứ lạ
quê người, ḿnh rất lấy làm tự hào về các bạn. Tựu trung, dù ở nườc ngoài
hay trong nước, tất cả chúng ta đều hết sức t́m kiếm, và kết nối các cựu
học sinh của Trường chúng ta lại với nhau, ǵn giữ mối dây liên lạc sinh
hoạt thường xuyên hàng tháng, hàng năm và thậm chí mỗi khi có cơ hội hoặc
dịp lễ lộc nào đó.
Ngoài ra c̣n có những nỗ lực
rất đáng trân trọng, Chương tŕnh Khuyến Học, là sự đóng góp chia sẻ giúp
đỡ những bạn bè cơ nhỡ, khó khăn. Và ngay cả “nghĩa tử
là nghĩa tận” ở giây phút cuối cuộc đời. Trao cho
nhau t́nh thương nồng ấm bất tận, đến với nhau bằng tất cả tấm ḷng và
tinh thần đoàn kết tương thân tương trợ sẵn có của chúng ta. Đặc
biệt là cho dù chúng ta học ở mái trường nào, Huế, Đà Nẵng, Đồng Nai, Cần
Thơ hay Sài G̣n, chúng ta luôn là một khối sát cánh bên nhau, san sẻ mọi
điều trong cuộc sống. Như hôm 26.11 năm rồi, Q 75 đă tổ chức ngày đại hộI
“ 30 năm tri ân thầy cô và hội ngộ bạn bè ” thật
long trọng và có sự góp mặt Huế, Đà Nẵng... tham dự cùng các niên khoá
khác nhau Sài G̣n, và hầu như tất cả các thầy cô c̣n ở trong nước, đều đến
chứng kiến và chung vui với học tṛ cũ trong niềm hân hoan phấn khởi.
Trong dịp này Q74 và các anh chị lớp trên tư vấn, giúp đỡ và cho ra mắt
một tập san cùng với chủ đề, để kính tặng đến thầy cô, và trao cho các bạn
một tập sách nhỏ, như là một hoài niệm về một thời hạnh phúc rực rỡ của
chúng ta. Thật là dễ thương khi chúng ta lần dở lại mỗi
khi nhớ đến mái trường xưa. Ở phút cuối bế mạc ra về, h́nh ảnh các
học sinh ríu ra ríu rít, xếp hàng hai bên chừa lối đi chính giữa để đưa
tiễn thầy cô đi về, trong hàng tràng tiếng vỗ tay vang rền như pháo nổ là
h́nh ảnh thiêng liêng xúc động không thể nào quên.
Thân,
Q.V.74
|
|