|
|
||
|
Chuyện Về Q - Nguyễn Quang Nghinh
CHUYỆN VỀ CU (Q) Tối ngày 21-12-2007, tại nhà hàng Festival có buổi họp mặt Q73. Tôi cũng có mặt nhờ TQN đi t́m về sau hơn 30 năm lưu lạc. Gặp lại thật đông bạn cùng lớp cùng trường ngày nào, mọi người đang vui vẻ chuẩn bị nhập tiệc. Bỗng Phạm Trung Thành phát một câu thật tếu: “Bây giờ ḿnh kiểm lại xem có bao nhiêu cu nội, bao nhiêu cu ngoại!!”. Mọi người cười phá lên, rồi cũng có người điểm danh thử, th́ ra có 5 cu ngoại, c̣n lại là cu nội, không kể một nhóm cu ngoại 75 đến sau. Câu nói vui của Thành khi về nhà ngẫm nghĩ tôi thấy cũng hay. Mấy cu ngoại có dịp về nước thế nào cũng Alô họp mặt anh em lại để chia sẻ vui buồn và động viên nhau. Ngày nhà giáo năm 2008 và 2009; tôi lại cũng được ông bạn TQN “mua vé” cho để về cùng đồng môn Q tri ân Thầy Cô. Có tận mắt chứng kiến, tôi mới thấy t́nh Q thắm thiết nhường nào, và cũng thật đáng khen cho ban tổ chức, v́ buổi lễ diễn ra thật trang trọng, cảm động, vui tươi, phấn khởi, và rất qui củ không chê được điểm nào. Nhất là lễ tri ân Thầy Cô năm 2008 thật là hoàn hảo. Tôi được một Q trong ban tổ chức cho biết: phải lên kế hoạch trước mấy tháng, thành lập ban tổ chức (trong đó có các tiểu ban tiếp tân, văn nghệ, báo chí…). Về tài chánh các cu ngoại tài trợ cho một phần, c̣n lại cu nội cũng phải đóng góp, nhất là các tiết mục văn nghệ, báo chí… Và chỉ có “t́nh cu” mới khiến cho các “tṛ” U50, U60, và cả U70 hy sinh ngày nghỉ cuối tuần, tập trung về nhà một cu nào rộng răi, thuận tiện để tập văn nghệ và liên tục như vậy mấy tháng, rồi cu gia chủ cũng không quản ngại chiêu đăi để các cu có đủ năng lượng mà tập tành. Tôi cũng thấy được điều đó qua những nhạc cảnh hoành tráng, chứng tỏ một sự tập luyện công phu, và không thể không nhắc đến MC Kim Thanh (Q73) thật duyên dáng, ăn nói lưu loát; các phó nḥm quay phim, chụp ảnh “cây nhà lá vườn” làm việc rất tích cực chẳng kịp ăn uống ǵ, tiếp tân cũng như vậy. Nh́n “cận cảnh” các Thầy Cô kính mến ngồi ghế danh dự chụp ảnh chung với các tṛ các tṛ các niên học đứng quây quần phía sau, có tṛ tóc bạc không thua ǵ tóc thầy, tôi thấy các Thầy Cô thật hạnh phúc và cảm động… Năm 2008 có tập san “Quê hương một góc trường xưa” không thua ǵ báo chuyên nghiệp: Ảnh b́a trang nhă và rất ấn tượng, bài vở phong phú với bao nhiêu kỷ niệm về một thời cắp sách. Gặp lại các cu nghe được nhiều chuyện chỉ có Q mới có, vài mẩu chuyện sau đây có thật trăm phần trăm, và các cu trong chuyện xin được giấu tên, v́ sợ phát hiện ra ḿnh th́ xấu hổ chết. Một cu nam khi không thấy tên con trong danh sách trúng tuyển vào đại học đă đứng khóc ngon lành (nếu cu nữ th́ không có ǵ phải nói). Một cu tên A, sau khi thắng lớn một hợp đồng đă dắt mấy chiến hữu cu đi chiêu đăi ở một nhà hang nọ; v́ quá phấn khởi nên khi tính tiền bị hụt hết gần một triệu so với tiền có trong túi. Sợ quê với chiến hữu nên A kêu mấy người kia về trước, ở lại t́m cách đối phó: thế xe hay để giấy tờ lại. Gợi chuyện ṿng vo với chủ quán một hồi không biết sao lại nhắc đến thời học tṛ và bảo ḿnh học ở Q. Thật bất ngờ, chủ quán vỗ vai cu A một cái bốp, la to: “Tao cũng là dân Q đây!”. Th́ ra chủ quán học trường Q Huế vào Sài G̣n lập nghiệp, nói chuyện phân ngôi thứ, chủ quán học trên cu A 2 lớp, thế là 2 cu chén chú chén anh với nhau một tăng nữa để nhắc lại về chuyện Q, sau đó A mới ngất ngưởng lên ngựa sắt ra về với câu tiễn của chủ quán: “Vô tư đi, khi nào có th́ mang đến, không có th́ xí xóa, chuyện nhỏ”. Buổi họp mặt tri ân Thầy Cô ở Sài G̣n năm 2009 là tối ngày 28 tháng 11, khi về gặp Đỗ Ngọc Anh, tôi nói sau khi tan tiệc sẽ về nhà N.A ngủ, N.A hoan hỉ nhận lời. Liên hoan xong N.A mắc đưa một Thầy về nhà, hẹn sẽ quay lại đón tôi. Tôi gặp Phạm Gia Long và mấy người nữa rủ đi “tăng hai”. Vậy là Gia Long chở tôi đến quán lẩu ḅ ( gần café “mù u” ngày xưa), trong nhóm có Đăng Hà, Đức Dũng, GL, cùng lớp có mấy cu khác nữa: Ngô Thanh Tùng, Tuyên, Lăng. Chúng tôi ngồi lai rai ôn lại những kỷ niệm ngày xưa, về những người bạn cũ. Tôi hỏi Ngô Thanh Tùng: “ Mày c̣n đủ 10 cái “hoa tay” không?”, Tùng cười rất to: “ Mày nhớ dai nhỉ!”. Hồi làm báo trường năm 71-72, tôi rất ngạc nhiên nh́n 10 đầu ngón tay của Tùng có đủ 10 cái vân tay tṛn xoe rất đẹp. Chúng tôi tṛ chuyện rôm rả quên mất thời gian, tôi cũng quên cái hẹn chờ N.A quay lại đón. Khi nhân viên chuẩn bị dọn dẹp th́ gần 12 giờ khuya. Gia Long kêu tính tiền, phiếu tính tiền ghi mấy trăm ngàn, tôi thấy GL coi qua rồi thản nhiên móc tiền trả không có vẻ ǵ khó chịu. Điệp rủ tôi về nhà ngủ, tôi cảm động quá, đúng là t́nh Q, v́ tôi và Điệp chỉ biết nhau chứ không chơi thân; tôi nhận lời ngay v́ Điệp ở B́nh Triệu, sáng sau tôi về nhà sẽ gần hơn (tôi ở Đồng Nai) đến cái mũ đội đầu (mũ bảo hiểm) GL bảo tôi: “ Mày lấy cái mũ tao mà đội, tao nhà gần đây rồi, không việc ǵ”. Nhưng Điệp gạt đi bảo: “Không sao, bây giờ khuya rồi C.A cũng về nhà ngủ, chẳng c̣n ai kiểm soát nữa đâu”. Điệp chở tôi về nhà, bà xă, và 2 cháu con của Điệp tiếp tôi rất niềm nở, các con của Điệp đều thành đạt. Sáng hôm sau ở trên lầu đi xuống tôi đă thấy Điệp đang pha nước chanh, Điệp bảo: “Tối qua uống rượu bia lẫn lộn hơi mệt, uống nước chanh cho nó mát mày ơi!”. Tôi nhờ Điệp chở ra đầu đường kiếm cái ǵ đó ăn sáng rồi tôi về nhà, nhưng có lẽ Điệp sợ tôi tốn kém nên bảo: “Tao không quen ăn sáng, thôi tao chở mày đi uống café rồi chờ xe về!”. Quán café nằm sát đường, Điệp gọi café, vào mua bao thuốc lá và tính tiền luôn. Trong lúc nhâm nhi café , tôi kể sơ cho Điệp nghe về những ngày lưu lạc của ḿnh và TQN t́m ra tôi ra sao, câu chuyện thật mà nghe giống như những bài học đạo đức trong sách Quốc Văn Giáo khoa thư học thuở nhỏ. Sau khi ngẫm nghĩ một lúc, Điệp nói với tôi một câu thật ư nghĩa: “Bọn ḿnh cũng như cụ Nguyễn Du, nạn nhân của buổi giao thời, chịu rất nhiều thiệt tḥi!”. Ngồi trên xe đ̣ về nhà, tôi thấy chuyến đi thật phấn khởi, giống như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới và thấy yêu cuộc sống hơn. Về nhà được mươi phút, th́ có phone của Đỗ Ngọc Anh gọi xuống, mắng mỏ tôi: ư là khi quay lại đón không thấy, mà tôi lại không có di động nên không biết làm sao liên lạc được, rất cám ơn N.A đă lo lắng cho tôi. Các con tôi thuộc lớp hậu sinh vẫn thắc mắc: Sao ba lại có những người bạn ngày xưa tốt như thế? Tôi thật tự hào về các bạn, và thầm mong những t́nh cảm thân thương đó sẽ được giữ măi, những thân t́nh từ tận đáy ḷng thầm của mỗi người chúng ta… Tháng cuối cùng năm 2009 Nguyễn Nghinh.
|
Tác giả Nguyễn Quang Nghinh 73 là Trưởng ban Báo Chí niên khóa 71-72 HOÀI NIỆM Thân tặng Đức, Khánh, Nam Trần, Nam Trịnh và các Q lớp 10B2 niên khóa 70 – 71 Đă từ rất lâu, tôi không hề đụng tới viết lách văn thơ, v́ chẳng c̣n hứng thú ǵ, và thêm nữa chuyện cơm áo đă choán hết thời gian. Cho đến một ngày cuối năm 2007, một cú phone của chú em tôi ở miền Tây Nam Bộ, vùng Cái Sắn gọi cho tôi: “Anh ơi! Có anh Nam bạn anh ở Mỹ về, nghe nói anh ở Cái Sắn nên đang trên đường về đây t́m anh”. Tôi hết sức bất ngờ và xúc động, v́ sau thời gian dài 33 năm bạn bè c̣n nhớ đến tôi như vậy, qua t́m hiểu th́ khi Nam về thăm quê hương nghe P.V.Đức( USA) nhắn: Anh P.V.Đệ( bạn đại diện, TK học tập NK 71 – 72) cho biết tôi đang ở Cái Sắn gần cơ quan anh Đệ làm việc (nhầm với chú em tôi, v́ tôi đang ở Đồng Nai), do vậy Nam cất công xuống tận Cái Sắn t́m tôi, có rủ Lưu Nam Trang (Q73) đi cùng. Cuộc hội ngộ này hồi sau tôi sẽ kể, c̣n ngay khi biết Nam đă gặp tôi 2 “ông” P.V.Đức và Mai Viết Khánh đă email hỏi thăm tôi và cả tặng quà nữa, thật là cảm động! Cũng từ khi gặp lại ông bạn quư sau hơn 33 năm tôi mới được tin về trường xưa lớp cũ, về các bạn Q, kẻ c̣n người mất, kẻ đang tha hương nơi đất khách, người c̣n ở lại, không ít người thành đạt, nhưng tất cả vẫn nhớ đến nhau, động viên nhau bằng tinh thần cũng như vật chất. Khi gặp lại tôi, Nam dắt tôi đi chơi một ṿng lên khu đất Long Hải, qua Vũng Tàu và về lại Sài G̣n họp mặt một số Q73 ở nhà hàng Festival ( do Nam và một số Q tài trợ, có cả H.T Quan Thư) , một số Q75 ở hải ngoại về cũng được mời dự. Trước đó tôi ít có dịp được về Sài G̣n, và có về cũng chỉ đi ngang qua trường, bạn bè th́ lạc xứ xa miền hết, nên không hề biết một tin tức ǵ. Gặp lại rất đông bạn cùng lớp 10B2 ngày nào. Giờ đều tuổi U60, có “cụ” đầu bạc trắng như tiên ông đó là Phạm Gia Long. Nắm tay nhau mừng rỡ; thật buồn nhớ về: Phạm Văn Quảng, Hoàng Xuân Sỹ, Đèo Văn Bắc đă đi về miền miên viễn xa xôi.
Ban Đại Diện Học Sinh QGNT niên khóa 71-72, tác giả bên tay phải, ngoài cùng Vậy đó, mà đă hơn ba chục năm, gần hết đời người rồi. Biết bao nhiêu kỉ niệm của tuổi đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất đời người cùng ùa về; bắt tay nhau cười vui mắt rơi lệ. Tôi định bụng khi về đến nhà sẽ viết ngay một bài về những ngày xưa thân ái ấy, như một lời tâm sự với các bạn, một lời an ủi chính ḿnh và chia sẻ với các bạn về “cái nghiệp” mà cụ Nguyễn Du đă viết: “Đă mang lấy nghiệp vào thân, Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa…” phải, đă mang lấy kiếp người th́ phải chấp nhận thôi không c̣n cách nào khác. Và như một lời tri ân cuộc đời đă cho tôi được gặp và biết tin về các bạn. Nhưng khi về đến nhà th́ công việc gia đ́nh lôi cuốn, rồi bệnh tật, nên cứ lần nữa măi, cho đến một buổi tối cách đây mấy tháng, ngồi coi TV kênh truyền h́nh cáp VTVC9, truyền h́nh trực tiếp liveshow ca nhạc của một nhà hàng khá nổi tiếng ở Sài G̣n, dạng như nhà hàng “Đêm mầu hồng” của gia đ́nh họ Phạm ở Sài G̣n ngày xưa. Sở dĩ tôi thích coi chương tŕnh này một tuần một lần, v́ những ca sĩ hay hát những bài ngày xưa của Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng… Bất ngờ, người dẫn chương tŕnh giới thiệu một ca sĩ khá trẻ đẹp hát bài “Mười năm t́nh cũ”, lúc đầu v́ không để ư nên tôi cũng không nhớ tên ca sĩ; nhưng tôi đoán đây là một Q hay một Fan biết tin tức rất rơ về TQN ( bài “Mười năm t́nh cũ” đă đi vào từng ngơ ngách quê hương Việt, tâm hồn Việt; một cô bé bán rau quê mùa ngồi cạnh hàng đậu hũ của vợ tôi, ngồi bán rau mà cũng ngâm nga: “Mười năm không gặp tưởng chừng như đă…”, nhà tôi hỏi th́ cô cười bảo: “em thích bài này lắm!”. Làm tôi liên tưởng đến “Diễm xưa” của họ Trịnh một thời vang bóng. Trước khi hát, nữ ca sĩ nói rất rành rẽ: “ Đây là sáng tác của nhạc sĩ Trần Quảng Nam, ngày xưa anh học trường QGNT- Sài G̣n, lúc đó anh đă có đến “hai” người con gái rất “lovely”, trở về quê hương sau mười năm xa cách, năm 1985 anh đă sáng tác bài này”. Tôi ngồi lặng im nghe, đến lúc khán giả vỗ tay rào rào tán thưởng ca sĩ mới tŕnh bày xong bài hát, tôi mới chợt tỉnh; trước đó tôi cũng đă mấy lần được nghe bài này một cách t́nh cờ, nhưng lần nào cũng có nguyên một cảm xúc lâng lâng một cách kỳ lạ như lạc vào cơi bồng lai tiên cảnh, nhưng chưa gặp tiên th́ đă rơi trở lại cơi trần ôm hận… Xin nói rơ thêm trước khi gặp lại TQN tôi c̣n chưa biết bài hát đó của ông bạn ḿnh. Trước đó, đi dự một đám cưới vùng quê tôi, một ca sĩ cây nhà lá vườn lên hát bài “Mười năm t́nh cũ”, khán giả tán thưởng hết cỡ. Nếu biết tác giả là ông bạn ḿnh chắc tôi cũng khoe nhặng mấy câu trong bàn để ké chút hănh diện.
Tôi vào học QGNT khá muộn, niên khóa 71 – 72 lớp 10B2. Trong lớp các bạn đă vào trước tôi ít nhất cúng vài năm, lớp có nữ học chung. Cảm tưởng đầu tiên của tôi là khá tự tin và đỡ tủi v́ hầu hết các bạn đều cởi mở và thân thiện. V́ đồng cảnh ngộ, chỉ một số ít c̣n bố nhưng là thương binh nặng. Viện giáo dục với một khuôn viên rộng răi nằm cạnh phi trường Tân Sân Nhất chia ra nhiều khu - Khu trường THPT là hai dăy nhà 1trệt, 2lầu song song cặp theo đường Vơ Tánh nối dài, bề thế và diễm lệ nhất so với các trường ở Sài G̣n thời bấy giờ. Khoảng cách giữa hai dăy nhà là một sân cỏ rộng h́nh chữ nhật, được chăm sóc cẩn thận nên quanh năm xanh tốt, với cột cờ ở chính giữa dành cho những buổi chào cờ. Một đầu của hai dăy nhà lầu đó được nối kết bởi một hành lang rộng răi, mái đổ bêtông bằng phẳng, mở ra phía trên nữa là 3 dăy nhà trệt h́nh chữ U, kiểu Nhật Bản rất đẹp, nối kết với hành lang nói trên thành một h́nh vuông mà ở giữa là một hoa viên rất đẹp cũng kiểu Nhật dành cho : văn pḥng Hiệu trưởng, giám học, giáo sư, giám thị, hiệu đoàn. Đúng là công tŕnh khép kín hoàn hảo. Bàn ghế của các lớp học đều cùng một kiểu, mỗi bàn dành cho hai người, bàn ghế nối liền nhau, chân bằng sắt bền, đẹp, nhẹ. Trường lớp ngày xưa đă ghi đậm dấu ấn trong tôi như vậy đó. Tôi ngồi cạnh với Hoàng Xuân Sỹ gần cuối lớp, gọi là xóm nhà lá v́ học loàng xoàng và hay nhảy cửa sổ chuồn ra ngoài đi chơi ( năm đó tôi học ở tầng trệt). Ngày đầu tiên Sỹ nh́n tôi, tôi nh́n Sỹ e dè. Sỹ một chàng trai cao to gần 1,8m hơn hẳn tôi một cái đầu đúng nghĩa, tóc dài tém như con gái, có thể cột túm lại thành một cái đuôi gà phía sau gáy, mặt nhiều mụn, nh́n rất ngầu, ít nói, hay chuồn đi chơi hơn học nên không ít lần tôi phải “gà” bài cho, hoàn cảnh nhà Sỹ cũng khó khăn nhưng đỡ hơn tôi v́ c̣n bố, bố Sỹ cũng không làm được ǵ, chỉ ở nhà coi con cho mẹ Sỹ đi làm, nhà Sỹ đông anh em. Sau ít ngày học chung, Sỹ rất quư tôi và ngược lại, hai đứa tôi sớm trở thành “cặp bài trùng” thằng cao thằng thấp trông thật ngộ nghĩnh, các bạn hay trêu Sỹ là chàng hộ vệ của tôi; ra ngoài chớ có “boy” nào dám đụng đến Sỹ, v́ cái mặt ngầu đời của Sỹ “quặn” lên là hoảng liền, nhưng với tôi th́ Sỹ hiền c̣n hơn con gái, Sỹ thường “rên” những bài hát sến hồi đó và cố bắt chước cho đúng cái giọng Chế Linh, Giang Tử; nhiều khi bực quá tôi có chửi thậm tệ th́ Sỹ cũng chỉ cười hề hề… Kệ tao! ( ngay giây phút này tôi xin thắp nén hương lóng tưởng nhớ đến Sỹ, Quảng, Bắc; không biết bây giờ hương hồn các bạn đang bơ vơ chân trời nào?). Cho đến bây giờ tôi cũng c̣n nhớ được khá nhiều tên các bạn trong lớp; ở xóm học giỏi có: Ninh Quốc Bảo, Nguyễn Đức Thành, Nguyễn Tiến Nam, Quảng Nam, Viết Khánh( chàng này học giỏi, nhất là môn Anh Văn, hiền lành, chơi guitar solo rất hay, ḥa nhă với bạn bè, ai cũng mến), Phạm Đức, Phạm Trung Thành. Ở xóm khác, học giỏi nhưng trung lập : đầu tiên tôi nhớ là Phạm Văn Quảng ( chàng này cũng hiền và cởi mở, hiện tôi c̣n giữ được một tấm thiệp Noéll do Quảng tự vẽ và in nhân mùa Noéll 72 để tặng bạn bè. Kỳ thi Tú tài I, tôi và Quảng cùng thi ở trường Đạt Đức gần nhà Quảng. Buổi trưa Quảng chở tôi về nhà nghỉ, bố Quảng rất hiền và quư bạn của con, cứ ngồi tiếp thức ăn cho tôi và Quảng), Thiết Thạch, Quang Tôn, Ngọc Lên, Phi Hùng, Văn Soái, Gia Long, Lê Dũng, Lê Văn Đức, Đức Dũng, Đèo Văn Bắc ( dân tộc Nùng), Điệp, Văn Hinh ( trắng trẻo như con gái), Phạm Oanh, Trần Minh, Tăng L Công, Lă Văn Hồng, Trần Anh Dũng, Nguyễn Trung Vinh. Công tử nhà giàu có Hoàng Ngọc Phát, Trịnh Hoài Nam, Nguyễn Hoàng Hưng, Đỗ Hùng Sơn… Các bạn nữ tôi cũng nhớ tên được mấy người: đầu tiên là Hoàng Th́ Quan Thư ( v́ cái tên nghe rất ấn tượng, người lại nhỏ nhắn, xinh xắn như búp bê), Trần Thị Tuyết ( chị Trần Anh Dũng, khi gặp bạn bè biết Tuyết chết thảm sau 30-4), Trần Thị Minh Tâm, Vi Thị Phượng… Sau mấy ngày học là việc bầu các ban bệ trong lớp, tôi nhớ h́nh như Sỹ giơ tay đề cử tôi làm báo chí, các bạn trong lớp thấy tôi là lạ nên giơ tay tán thành rất đông, Quảng Nam ban văn nghệ, Đức Dũng thể thao, Phạm Trung Thành học tập. Và trưởng lớp là Phạm Văn Đức. Mối duyên t́nh của tôi và bạn bè bắt đầu từ đây, chia sẻ với nhau những vui buồn, cả những điếu thuốc, ly cafe sữa hoặc ổ bánh mỳ… Phạm Văn Đức người tầm thước, râu hùm, hàm én ( hồi đó rất nhiều cô mê) ăn nói chững chạc rất xứng với vai thủ lĩnh, hiền lành và tốt bụng, cũng có đá chút hài hước, đúng như văn phong của Đức: lạnh lùng pha chút khinh bạc. Trần Quảng Nam hiền ḥa, lăng mạn, nhưng cũng không thiếu sôi nổi. Dịp cuối năm các trường công lập lớn thường có tổ chức làm báo xuân. Cuối năm 70 đó, lớp 10B2 của tôi cũng tŕnh làng một tập san hẳn hoi, tôi nhớ số báo in ra trên 100 quyển, in ronéo trên giấy trắng mịn, dày hơn 30 trang khổ lớn, thực ra văn chương c̣n ngô nghê lắm, nhưng đó là điều “vô tiền khoáng hậu” ở trong trường, v́ chưa có lớp nào làm được. Sở dĩ có được tập báo đó, đầu tiên là các bạn trong lớp đóng góp bài vở, nhất là tiền bạc, các thầy cô cũng giúp cho một ít tài chánh, như thầy Trương Thế Khôi, Nguyễn Đôn Phong và một vài thầy cô nữa mà tôi quên mất tên, các công tử nhà giàu cũng rất hào phóng giúp đỡ, nhất là : Trịnh Hoài Nam, Hoàng Hưng và Đỗ Hùng Sơn. C̣n Trần Quảng Nam th́ đứng đầu bảng rồi: từ việc thuyết phục tôi mạnh dạn làm báo đến việc mượn xe chở tôi đi tới đi lui nhà in để đặt in, rồi thiếu tiền, rồi lại về lớp xin, riêng Nam có được đồng nào dành dụm, có khi nhịn cả ăn sáng đưa cho tôi, và những lúc tôi chán nản Nam lại động viên tôi. Nam kiêm luôn vẽ b́a, vẽ minh họa, tiêu đề, rồi dịch một số “nụ cười nước ngoài” để điểm xuyến cho tờ báo đỡ “khô”. Nói tóm lại ngoài một vài bài của tôi, một bài của Đức, Mai Viết Khánh có bài dịch truyện ngắn từ tiếng Anh, một số bài thơ lục bát khá hay của Ngọc Thanh, một số bài của các bạn khác c̣n bao nhiêu là bài của TQN, h́nh như có cả một bản nhạc nữa. Công việc của tôi c̣n phải làm là biên tập lại các bài vở và đưa in. Có một chi tiết khá thú vị, ở trang b́a Nam viết: “Nhóm trẻ 10B2: Nguyễn Nghinh, Viết Khánh, Quảng Nam…” Đến lúc đưa tặng cho thầy Khôi một quyển, thầy coi trang b́a xong, lật lật vài trang rồi coi lại trang b́a, cười cười phán: “Mấy thằng này, không trẻ th́ già với ai!”. Cả lớp phá ra cười… Khi báo in xong, một buổi sáng trước giờ học, tôi đưa báo phát tặng mỗi bạn trong lớp một quyển, đang khi đó chuông báo vào học. Cô Bảo Ngọc vào lớp, cô dạy tiếng Pháp ( sinh ngữ phụ) nhưng là giáo viên chủ nhiệm, rất nghiêm túc. Tôi đưa lên tặng cô một quyển, nhưng cô rất giận dữ, quát hỏi: “Ai cho phép làm?”. Và bắt thu hồi lại toàn bộ, giống như phạm phải một điều ǵ đó động trời. Lúc đó mặt tôi tái mét và bắt đầu run. Cô bắt tôi, Đức, Nam ôm toàn bộ số báo lên pḥng hiệu đoàn. Nam vẫn b́nh tĩnh nói với tôi: “Mày đừng sợ, nếu có chuyện ǵ tao sẽ nhận hết cho!”. Và vài ngày sau, khi đă kiểm duyệt xong, thầy Huỳnh Văn Ân, hiệu đoàn trưởng gọi chúng tôi lên cảnh cáo một hồi, viết cam kết không tái phạm rồi cho nhận lại số báo. Thật là hú vía, từ đó tôi càng quư mến và nể phục TQN, một con người như vậy đó, hết ḿnh với bạn bè, đă quyết tâm làm điều ǵ mà thấy rằng chính đáng th́ sẽ theo tới cùng “uy vũ bất năng khuất”. Năm sau chúng tôi lên 11B2 niên khóa 71 – 72 , có thêm một kỉ niệm nữa. Mùa bầu cử năm đó để tranh cử vào Ban Đại Diện trường, có một liên danh( mỗi liên danh 2 người) của khối lớp 11, tranh cử với một liên danh khối lớp 12. Thường những năm trước đó, chỉ có khối lớp 12 ra tranh bầu cử vào BĐD. Liên danh 11 mà tôi nói ở trên gồm có Phạm Văn Đức và Trần Dũng Tiến, Tiến cũng học chung 11 nhưng lớp khác( sau này làm việc với nhau ở pḥng hiệu đoàn, tôi mới biết Dũng Tiến hoạt động rất hăng say và học cũng rất giỏi, ở pḥng hiệu đoàn mà lúc nào cũng khư khư quyển sách học với cây viết ch́ trong tay). Tôi cũng có theo Đức đi vận động tranh cử một vài buổi ở các lớp buổi chiều. Kết quả, liên danh 11 thắng cử. Hai người trong liên danh thắng cử Đức – Tiến sẽ đề cử nhân sự phụ trách các khối với sự chấp thuận của pḥng hiệu đoàn: Nguyễn Hoàng - tổng thư kí, Tôi - khối báo chí, Quảng Nam - khối văn nghệ. Có hai anh lớp 12 cũng tham gia vào BĐD : anh Đệ- khối học tập, anh Việt- khối trật tự. Năm đó BĐD hoạt động rất sôi nổi. Khối văn nghệ của Nam có thành lập ban văn nghệ, lên đài truyền h́nh thi với các trường lớn ở Sài G̣n và cũng có giải thưởng. Sau đó Nam thành lập nhóm du ca. Khối báo chí cũng ra báo Xuân, và đặc biệt năm đó BĐD được duyệt bài, cùng với các thầy phụ trách mảng báo chí. Bài vở khá phong phú đặc sắc trong đó BĐD viết một bài: cảm nhận về mùa xuân( mỗi người một bài, nhưng chung chủ đề, mỗi người một ư tưởng, rất đa dạng như một bức tranh đa màu sắc, tôi nhớ ai cũng viết: Phạm Đức, Đào Thị Lương, Quảng Nam, Thuận Châu, Minh Nguyệt…), được các bạn rất hoan nghênh. Làm báo năm đó tôi cũng không quên được Ngô Thanh Tùng (Q73), bây giờ là họa sĩ. Tùng vẽ rất đẹp, viết tựa đề, vẽ minh họa, vẽ quảng cáo và rất nhiệt t́nh. Năm 72 – 73, Nguyễn Trung Vinh, Nguyễn Tri Phương làm Ban Đại Diện, Vinh có mời tôi vào khối báo chí, nhưng thấy lạc lơng quá nên tôi không nhận.
Trở lại cuộc gặp mặt của tôi và TQN cuối tháng 11 năm 2007 đó, thật là hạnh phúc, trước đó Nam về Cái Sắn gặp anh Đệ, gặp chú em tôi, thăm mẹ tôi( mẹ tôi ở với chú em), sau đó Nam về Sài G̣n, trên đường đi ra khu đất của Nam ở Long Hải, Nam có ghé nhà tôi, đi với Nam có Hoàng Ngọc Phát và Đỗ Ngọc Anh, Ngọc Anh tôi có biết, hồi đó Anh học lớp 10B1 cạnh lớp tôi, Anh rất tốt v́ sau này Anh là cầu nối giữa tôi với các bạn Q. TQN vẫn như ngày nào, sôi nổi và nhiệt t́nh với bạn bè. Khi về thăm mẹ tôi, Nam có quà cho mẹ tôi rất chu đáo và vận động ngày “Vinh Danh Mẹ”, Mẹ tôi nhận được một món quà nữa của các anh chị em Q, Mẹ tôi rất vui và luôn nhắc về Nam, tôi rung động tận đáy ḷng và vô cùng cảm kích ông bạn, đây cũng là quà mừng tuổi mẹ lần cuối cùng, v́ sau đó mấy tháng Mẹ tôi bỏ anh em tôi ra đi măi măi…
Năm 2008, vợ chồng cô Dung, em gái của TQN định cư ở Úc, về thăm quê hương; chắc là có sự giới thiệu của TQN, cô Dung có gọi điện thoại hỏi thăm tôi. Và qua Đỗ Ngọc Anh cô có tặng cho tôi một chút ít tiền để làm ăn, tôi xin chân thành đa tạ cô Dung. Tôi viết bài này vào đúng mùa Vu Lan, tháng 7 mưa ngâu, đêm nào trời cũng rả rích mưa; không c̣n ǵ buồn hơn là nằm thao thức nghe mưa với những hoài niệm da diết, mênh mang… Nguyễn Nghinh
|
|