Xin kính chúc các bà Mẹ của QGNT, các QGNT đang là Mẹ...
Ngày Lễ Mẹ 10/5/2026 vui vầy hạnh phúc bên con bên cháu và nhiều sức khỏe.

     

THƠ VĂN QGNT VINH DANH MẸ

Trang nhà xin trích lại các bài thơ, bài văn ngắn về Vinh Danh Mẹ. Chân thành cám ơn các tác giả. Click các links bên dưới để đọc.

 

Trần Ý Thu - Ngày Của Mẹ - Chữ Hiếu Đáp Đền

 

NGÀY CỦA MẸ - CHỮ HIẾU ĐÁP ĐỀN

Bao năm vất vả nuôi con,
giờ đây tới tuổi ngoài tròn chín mươi,
Chờ ngày tặng mẹ Hồng tươi, (*)
tri ân tháng đã tay người nấng nuôi .
Lòng con ngẫm nghĩ sao nguôi,
công lao của mẹ ngược xuôi khổ lòng .
Ngày vui hạnh phúc bông Hồng,
lòng con tặng mẹ ân nồng bấy lâu .

Bây giờ mẹ đã giường đau,
người ơi ! có biết lòng sâu não nề .
Ngày vui đã tới tràn trề,
bao nhiêu Hiền Mẫu đang kề bó hoa .
Bông Hồng đỏ thẫm làm quà,
MOTHERS DAY hội lời ra ấm lành .
Cùng con cái đã chân thành,
bên nhau ấm áp đầu xanh nói cười .

Còn anh tặng mẹ hoa tươi,
bông hồng bên cạnh mong người ngó sang .
Buồn là thiếu tiếng cười vang,
người như trở lại thế gian cõi nào .
Làm con chữ HIẾU dâng trào,
bao nhiêu vất vả ngày vào mẹ mang .
Từ nay nghĩa tận lòng ban,
bên người thưa thốt nhẹ nhàng có con .

(*) Mothers Day .

Tác giả: Trần Ý Thu

 

Thanh Nguyễn - Vinh Danh Mẹ Việt Nam

 

Vinh Danh Mẹ Việt Nam

Chín tháng cưu mang, mười ngày nặng nhọc ...

Không ai trong chúng ta chối bỏ cái quyền uy vô thượng của Tạo Hoá, nhưng thực tế kẻ đã mang nặng đẻ đau để tạo nên vóc nên hình cho chúng ta lại chính là những Bà Mẹ .

Không ai trong chúng ta không biết Tổ Hùng Vương đã tạo lập ra nước Nam, nhưng chúng ta vẫn tưởng nhớ về quê cha đất tổ với ba chữ "Mẹ Việt Nam".

"Mẹ", một tiếng gọi đơn giản nhưng thắm thiết. Một tình thương, một cảm xúc, mà một người ít chữ nghĩa như tôi không thể nào diễn tả hết được.

"Mẹ", sự thân thương trong lòng mỗi con người chúng ta, không phân biệt chủng tộc, giới tính hay tôn giáo.

"Mẹ", tiếng nói lại càng đậm đà hơn, sâu thẳm hơn với con dân nước Việt.
Người Mẹ, người phụ nữ, từ ngàn xưa cho đến nay, và có lẽ cả đến ngàn sau vẫn là những người chịu đựng bao nhiêu âm thầm hy sinh, và chịu biết bao những sự ngược đãi!!!

Người Mẹ chiến sĩ, người Mẹ QGNT lại là những người chịu sự mất mát đắng cay chồ ng thêm lên đó nữa.

Từ xưa chúng ta đã biết chuyện tích "Thiếu Phụ Nam Xương". Từ bao nhiêu năm trước, nàng Tô Thị đã hoá đá đợi chinh phu!!! Bài Hòn Vọng Phu của nhạc sĩLê Thương đã một thời gắn bó, biểu tượng cho Ban Đại Hợp Xướng của trường Quốc Gia Nghĩa Tử Sài Gòn.

Tôi xin nghiêng mình trân trọng các ACE Q đã đang và sẽ chăm sóc đến những người Mẹ QGNT nói riêng, và người Mẹ VIệt Nam cũng như người Mẹ trên toàn cầu nói chung.

Hãy đến với "MẸ" khi người còn đang ở trên cõi tạm này, mà an ủi vỗ về, mà gắn lên môi MẸ những nụ cười, mà lùa vào trong lòng MẸ những sinh khí của MÙA XUÂN VĨNH CỬU.

Hãy nhớ về những người MẸ đã khuất bằng cả tấm lòng trân trọng nhất, hãy làm cho mẹ được ngậm cười nơi chín suối vì đã làm tròn bổn phận dưỡng dục con thơ.

MẸ VIỆT NAM là MẸ chung của người con dân nước Việt, của những người còn hãnh diện với dòng máu đỏ da vàng chảy trong huyết quản.
MẸ QUỐC GIA NGHĨA TỬ là MẸ Chung của những người con đã mang bốn chữ QUỐC GIA NGHĨA TỬ và vẫn còn tự hào với bốn chữ đó.

Mẹ tôi cũng không còn, bao nhiêu nữa những điều tôi còn có thể trao cho Mẹ, chỉ là nỗi tiếc thương!!!

Xin cho tôi được phép góp một phần rất mọn vào những việc to lớn của Quý ACE trong tâm nguyện chung nàỵ

Trân trọng,

Thanh Nguyễn

 

Phan Nhật Tân - Mừng Tuổi Mẹ

 

Mừng Tuổi Mẹ

Con về thăm mẹ chiều sang tết
Xóm nhỏ đường quanh ngõ gập ghềnh
Nhà mẹ vẫn nghèo như dạo ấy
Bốn mươi năm đời vẫn chông chênh

Tường phai nắng rọi qua làn mái
Bàn ghế đơn sơ thiếu chỗ ngồi
Góc chiếu mẹ cười răng móm mém
Miếng trầu cay quá, chắc nồng vôi

Mời chào câu chuyện vừa quen mặt
Lời chúc xin dâng đến mẹ già
Thời buổi đảo điên người lãng bạt
Xảy đàn tan nghé xót lòng ta

Chung cảnh mồ côi chung số phận,
Chung trường chung lớp những ngày xưa
Ba mươi năm lẻ đời dâu biển
Lòng con thương mẹ nói sao vừa

Mẹ nghèo nuôi lớn đàn con dại
Đàn con báo đáp chửa vuông tròn
Ngày xuân gởi chút lòng con trẻ
Mửng tuổi mẹ già dạ sắt son

Còn mẹ một ngày còn hạnh phúc
Mùa xuân bên mẹ ấm lòng sao
Chúng con có đứa không còn được
bên gối mẹ già...ôi khát khao!

Mẹ cười mắt ứa đôi dòng lệ
Thương các con tôi sớm dãi dầu
Ngày nay tuy các con khôn lớn
Lòng mẹ còn nguyên một nỗi đau
............ ......... ......... ......... .........

Thưa mẹ con về xin mẹ nghỉ
Dù con còn muốn mãi bên người
Mùa xuân thấp thoáng ngoài hiên vắng
Ấm áp lòng con một nỗi vui

Mẹ sống âm thầm trong xóm cũ
Đời đâu biết đến những hy sinh
Nhưng trong lòng những người con nhỏ
Vẫn sáng nghìn năm một bóng hình.

phan nhật tân

Kim Thanh - ĐÓA HỒNG CÔI

 

ĐÓA HỒNG CÔI
*tặng bạn bè không còn Mẹ trong đời..

và như vậy tháng năm về lại...
ngày yêu thương...
ngày Mẹ...
nhớ vô cùng...
Mẹ như gió dịu dàng, con cảm nhận
mà Mẹ đâu? một bức ảnh còn đây...

Mẹ một đời, vai oằn kham khổ
mảnh khăn sô góa phụ trói đời xuân
nụ cười hiền giấu che tim khắc khoải
đàn con côi ôm trong vết thương lòng

những đóa hồng chiều nay , trắng lạnh
Mẹ và Ba...tro nằm cạnh bên nhau
chút dấu yêu cuối đời...con làm được
Mẹ ơi, mong ...nụ cười Mẹ vơi đau...
kimthanh

Thu Tâm - Thơ Nhớ Mẹ

 

Thơ Nhớ Mẹ

Chiều Cali buồn như ngày Đông giá,
Vây kín khung trời xám phủ mây che.
Tôi cúi đầu thờ thẫn bước chân đi,
Ngày Giỗ Mẹ, với nghẹn ngào nước mắt !
Gần hai mươi năm, sao như gang tấc ?
Lồng lộng về, hình ảnh Mẹ thân yêu.
Người Mẹ già cả một đời quạnh hiu,
Lưng còm cõi gánh oằn vai trách nhiệm.
Cha mải mê ngòai chiến trường biền biệt,
Một đàn con nuôi lớn, mỗi Mẹ thôi !
Và bỗng dưng đàn con thành mồ côi,
Trong thóang chốc Mẹ tôi ra người góa !!!
Đời đổi thay, biến Mẹ thành tượng đá,
Đàn con dần khôn lớn vụt cánh bay...
Mẹ lại âm thầm đợi từng phút giây,
Không óan trách để tóc ngày thêm bạc!
Ôi Mẹ tôi! người đàn bà phận bạc,
Mà giờ đây tôi hiểu, đã quá xa...
Mỗi Vu Lan chỉ màu trắng cánh hoa
Được cài áo cho tôi thêm thương nhớ!!!

Thu Tâm

Minh Phượng - Một Đời Má

 

Một Đời Má

Một đời Má thật trăm cay ngàn đắng!
Ông Ngoại mất hồi tám tuồi trắng khăn!
Nào vá bao, buôn bán, làm hồ
Má phụ ngoại lo nuôi em lành lặn

Lòng hiếu hạnh Má về làm dâu Nội
Buổi đương thời, Ba kháng chiến nổi trôi
Bao bôn ba, nuôi Nội đến nuôi chồng
Má vẫn mãi trung trinh không thay đổi

Dẫu được xem là sắc huơng nghiêng ngửa
Má không màng bao lời nói đẩy đưa
Vẫn lo toan chu tất những thâm tình
Và giữ trọn niềm tin yêu muôn thuở

Hàng hải Ba đi, Hải Quân Ba đậu
Công tác hoài... Ba cứ phải xa lâu
Má quản bao lo trăm thứ trong nhà
Nuôi con trẻ, ươm muôn ngàn yêu dấu

Năm 64 xác Ba về cóng lạnh
Cả một trời sụp đổ bước mong manh
Tim óc đóng băng gió thổi xiêu cành
Má gượng sống nuôi con trong hiu quạnh

Một lũ con thơ khó nuôi yếu đuối!
Khiến má bao lần vất vả ngược xuôi
Tất bật lo ăn, chạy thuốc tìm thầy
Phấn đấu với bao nan y run rủi

74 em mất, oan khiên cơn lốc xóay
Má bơ phờ câm lặng chết từng giây
Mây xám bủa vây khuất mảnh trăng tàn
từng soi sáng nguồn thương yêu tuôn chảy

Vận nước nổi trôi tháng tư gậm nhấm
Đời tha hương Má như điếc như câm
Bao nhớ thương quê cũ thân tình
Má chôn cất góc đời xưa sâu thẳm

Má dốc lòng ra soi đường con đến
Sống cho đời... cả những kẻ không quen!
Ươm mến thương và tha thứ bao người
Để được thấy bình an trong tâm niệm

Gủi Má kính yêu ngàn câu thuơng cảm
Má là nguồn suối ngọt chảy miên man
là ánh trăng thanh soi sáng trên ngàn
Mãi ôm ấp đời con muôn vạn dặm...

Minh Phượng

Nguyễn Ngọc Hương - ...Mẹ Ơi

 

... Mẹ ơi
Gọi Mẹ ..sao như nghẹn trong lòng
Nhớ về Mẹ ..tấc dạ lâng lâng
Mẹ ơi .. Mẹ đã ..xa con quá

Xa tháng ngày ... xa cã vòng tay !...
Mẹ gìa như chuối chín cây
Gió lay chuối rụng con rày mồ côi ..
Gió đưa ..bóng Mẹ xa rồi
Gió đưa ..bóng Mẹ .. khuất trời nhớ thương .
Đêm đêm ..con thắp nén hương
Nhìn di ảnh Mẹ ..lệ rươm nghẹn ngào
Đời bao nhiêu cảnh biển dâu
Không còn Mẹ .. nỗi sầu nầy sao đong .....
Mẹ là bóng cả che trời
Cho con cơn mát diụ đời khổ đau
Mẹ là giọt mật bờ môi
Để con thấm ngọt những cơn đắng lòng
Mẹ ơi .. Mẹ là dòng sông
Con lênh đênh mãi trong vòng yêu thương .......
Bi giờ .. con đứng bên đường
Bơ vơ vẫy gọi ..Me . phương xa rồi
Vô thường tan hợp lẽ trời
Lấy gì ..đổi tiếng .." Mẹ ơi ".. bây chừ ..!
nnh

Phạm Thanh Nga - Người Đàn Bà Bị Lãng Quên

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ BỊ LÃNG QUÊN

(Kính tặng những bà Mẹ Quả phụ tử sĩ)


Dịp Tết vừa qua, tình cờ tôi được gặp một người đàn bà lớn tuổi sống đơn độc trong một túp lều tranh sát bên cánh rừng nhỏ miền Trung . Bà gầy lắm, gầy đến độ tôi chỉ còn thấy ở bà một làn da sạm nắng , cáu bẩn nhăn nheo bao bọc lớp xương khô .

Khi tôi bước đến hỏi thăm, Bà mời tôi ngồi xuống chiếc chiếu duy nhất trong cái lều rách tươm xộc xệch .

Đôi mắt mờ đục , kèm nhèm của bà chợt ướt khi nhắc đến người chồng đã hy sinh ở chiến trường, để lại một đàn con nheo nhóc .

Bảy đứa con, đứa lớn nhất mới 8 tuổi , đứa nhỏ nhất vừa tròn hai tháng .

Tang chồng chưa mãn , biến cố Tết Mậu Thân đã cướp đi hết những đứa con khi một trái bom dội trúng căn nhà của bà.

Xác thân bà còn đó, nhưng tâm hồn bà như đã chết theo chồng, theo con từ ngày ấy . Rồi đến 75 , bà chẳng còn gì để mất .

Nghèo khổ lại thêm nghèo khổ , công việc mỗi ngày của bà bây giờ là khuân vác từng lóc gạnh nung chất lên xe tải từ sáng sớm đến tối mờ để kiếm đủ ngày hai bữa nuôi thân .

Nghe bà kể, tim tôi đau nhói . Không hiểu vì nhận ra được sự cảm thông của tôi hay vì những đau khổ trong lòng đã tràn đầy, nên bà đã nói, đã kể thật nhiều như không thể dứt.

Hồi lâu như chợt nhớ ra, bà lấy cho tôi xem một tấm hình trắng đen cất giữ lâu ngày, tấm hình chụp người chồng đã xuống màu, phai sắc, song cũng đủ để còn nhận ra một người lính với quân phục hoa rừng.

Người lính trong thế đứng nghiêm trang mà uy dũng, ánh mắt tự tin đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ mà vẫn đượm vẻ trìu mến yêu thương.

Chắc hẳn khi chụp bức ảnh này, anh đang nhớ về gia đình và chờ ngày anh nghỉ phép.

Cầm bức ảnh trên tay, lòng tôi chùng xuống. Một nỗi buồn mênh mang dâng lên, người lính oai hùng năm xưa , giờ chỉ còn lại bóng hình trên mảnh giấy cũ phai mờ.

Một gia đình đầm ấm năm xưa, hôm nay chỉ còn lại người vợ quắt queo, sụt sùi theo từng dòng nước mắt khô ứa đọng trên mi .

Tôi nhắm mắt hình dung ra người thiếu phụ năm nào khi chồng đi chinh chiến : chắt chiu từng đồng từng cắc, thức đêm để gói từng đòn bánh tét, ram nồi thịt kho, đem dăm gói thuốc đen, lạng cà phê , lặn lội đến tận những vùng xa xôi heo hút nơi chồng đang đóng quân gác giặc, mong mang lại chút hơi ấm mùa Xuân cho chồng và san xẻ chút tâm tình người hậu phương đến người đầu tuyến lửa, chia chút gian lao với chồng và đồng đội của chàng.

Để rồi sau khi chồng nằm xuống, người thiếu phụ năm xưa đã một mình sớm hôm lặn lội vất vả kiếm sống nuôi con .

Rồi chiến tranh đã cướp đi tất cả . Chỉ để lại cho người góa phụ cô đơn một gánh đắng cay, chẳng còn điểm tựa tinh thần , đơn độc bước đi trên đường đời gian nan khốn khổ.

Có ai còn nhớ đến họ khi chính họ cũng chẳng mong gì nhớ được chính mình?

Hôm nay đây, trên mảnh đất quê hương : người góa phụ đã hiến dâng tất cả cuộc đời, lẽ sống của mình cho đất nước đang ngồi trước mặt tôi dưới tấm lều rách nát thật cô đơn , thật nghèo nàn.

Dòng đời vùi dập. Không biết bao nhiêu mùa xuân đã trôi qua cuộc đời họ ...... Lẽ nào cuộc đời không dành cho những người góa phụ tử sĩ như thế này một mùa xuân?

Tết sắp về với người Việt chúng ta dù ở bất cứ nơi đâu. Khi ngồi viết những dòng chữ này lòng tôi quặn thắt, khi nghĩ đến những người phụ nữ đã bị lãng quên.

Xin ACE hãy cùng với tôi nhớ đến những người góa phụ này , người Mẹ của một trong những chúng ta..

Hãy cùng nhau đem một chút mùa Xuân đến với cuộc đời lạnh lẽo của những người đàn bà chỉ biết một đời âm thầm hy sinh , một đời âm thầm chịu đựng cho đến phút cuối của cuộc đời .
Có ai hay ?

PHẠM THANH NGA

 

Trần Quảng Nam - Mẹ Quốc Gia Nghĩa Tử

 

Mẹ QGNT

... Chúng tôi đi từ nhà Nguyễn Quang Nghinh, gần Trảng Bom, xuyên qua một phần của Long Khánh vào quốc lộ để ra Bà Rịạ đến khu đất cuả tôi mới mua được vài năm naỵ

Sau khi rời khu đất của tôi ở biển Phước Tỉnh, chúng tôi đi Vũng Tầu, cách đó khoảng 20 Km. Buổi tối, Đỗ Ngọc Anh mời mọi người ra nhà hàng Gành Hào sát ngay bờ biển Vũng Tầu để ăn tối. Nghinh ngồi im lặng, ngơ ngáo nhìn qua lại, mãi, chỉ nói được một câu: "lần đầu tiên trong đời, tôi được hưởng một đêm như hôm nay, một Nhất Dạ Đế Vương". Bữa ăn nhậu tốn gần chín trăm ngàn đồng VN (khoảng 55 USD) cho năm người (tôi, Ngọc Anh, Phát Chui, Nghinh và tài xế) đã là một "Nhất Dạ Đế Vương cho cựu trưởng ban báo chí QGNT 71-72". Nguyễn Quang Nghinh, một tài hoa văn chương của QGNT ngày nào, đã làm gì trong hơn ba mươi năm qua.

Nguyễn Quang Nghinh, bên phải


Nam và Nghinh hàng đứng từ bên phải

Chuyện thì dài dòng. Nhưng nay, cựu thiếu úy trung đội trưởng trinh sát tiểu đoàn, cùng với vợ kiếm được từ 20 đến 30 ngàn dồng VN một ngày (từ 1.4- 1.8 USD), Công việc hàng ngày gồm đưa vơ, ra chơ bán đậu hũ chiên, về nhà xay đậu nành và chế biến thành đậu hũ, đến 4 giờ chiều thì xong, chiên lên vào lúc nào không biết, 6 giờ sáng hôm sau lại chở vơ, ra chợ bán.


Khi tôi xin chị Nghinh cho tôi đưa anh đi chơi mấy (ba) ngày, chị đã hoan hỉ tiễn anh đi. Tôi đâu có biết là trong ba ngày đó gia đình bạn đã mất đi ba buổi chợ Nghinh làm và bán đậu hũ giống như mẹ đã làm để nuôi mình và các em mấy mươi năm trước.


Xưa kia Phạm Văn Đức, tôi, Mai Viết Khánh và Nghinh thân với nhaụ Tôi thường hay lang thang đến nhà Nghinh ở xứ Buì Môn (Hốc Môn) chơi. Một khoảng trong năm 73, một hôm đến thăm Nghinh, không có Nghinh ở nhà, tôi nán đợi đến tối để và cuối cùng phải ngủ lạị Mẹ Nghinh vui vẻ tiếp đón và mời tôi một bát rựa mận (một món thịt chó). Sáng hôm sau trước khi tôi về, mẹ ngần ngại hỏi mượn tiền. Mẹ cho tôi biết không có tiền trả tiền nhà và để đi cúng nhà thờ(?). Trong túi còn khoảng năm trăm bạc (thời đó) tôi đưa hết cho bà. Tôi đã đi bộ suốt từ Hốc môn về Saigon (khoảng 20 Km). Vừa đi tôi vừa nghĩ ra là bấy lâu nay, những lần chúng tôi kéo đến nhà Nghinh để uống rượu đế và ăn đậu hũ chiên, là mỗi lần có thể đã làm thâm thủng vào vốn của mẹ Nghinh, mà không bao giờ Nghinh hay mẹ có một lời than thân trách phận. Bà mẹ, khi ấy cũng còn trẻ, lúc nào cũng có nụ cười tươi trên môị. Bà mẹ nghèo đó đã nuôi các con học hành tử tế và nên ngườị hiện đang ở Tân Hiệp (Kiên Giang) với Minh, em Nghinh, nay bà đã quá già, đứng chụp hình thì thẳng người nhưng hình như lúc đi thì lại quá còng lưng. Bà phải uống thuốc đau chân mỗi ngày mới đi được.


Nụ cười của mẹ tôi, mẹ Nghinh, mẹ Mai Viết Khánh, mẹ Trinh Hoài Nam, Mẹ Huỳnh Khương Trung, giống nhau một cách kỳ lạ, vì trong ánh mắt của họ, khi nhìn các bạn của con mình, sao thật là đầy trìu mến và thân thương, như thể các bà mẹ này đã có một mối giây liên hệ nào đó.


Tôi thường nhìn các bà mẹ của bạn qua hình ảnh mẹ tôi: can trường, gian khổ, hy sinh và cao thượng. Tôi chưa bao giờ được chính thức vinh danh mẹ khi mẹ mình còn sống, nhưng lúc nào cũng thấy mẹ phải một lần được xứng đáng vinh danh như thế. Mẹ tôi nếu chưa mất chắc cũng sẽ rất vui lòng khi các đứa con và các bạn làm một ngày vình danh cho các mẹ.


Đây là một vinh dự chung cho chúng ta. Tôi đến để nhìn thấy mẹ các bạn và cũng để nhìn thấy mẹ tôi được một lần nghĩ đến là một bà mẹ QGNT phi thường. Dù còn sống hay đã khuất, từ nay các mẹ QGNT sẽ luôn sống trong lòng chúng ta như vầng trăng sáng.


Tôi sẽ tưởng tượng được những bà mẹ QGNT còn sống như mẹ Trung và các bạn khác, sẽ sung sướng như thế nào khi các con tề tựu để tỏ lòng kính mến và tri ân mình?

TQNam

 

 

Hình ảnh QGNT thăm viếng các bà Mẹ

Xem 3 videos bên dưới:

(Nếu không thấy mũi tên PLAY, để cell phone nằm ngang hay zoom màn hình sẽ thấy.

 


Bài hát: "Mẹ Là Thánh Mẫu Đời Con" Sáng tác Thanh Thủy.

 


Bài hát "Đóa Hồng Dâng Mẹ" Sáng tác và trình bày: Tú Minh
 


Ngợi Ca Mẹ - Trần Quảng Nam - Thanh Vân trình bày.

 

 


 

HÌNH ẢNH QGNT VINH DANH MẸ 2026
Kính mời các Anh Chị xem một số hình ảnh Vinh Danh Mẹ 2026.

(Bấm các links bên dưới để xem hình)

Q71, Q72, Q73, QTH :


https://photos.app.goo.gl/WX8dgrUUH4AHomdUA

Q74 :


https://photos.app.goo.gl/Ps5VAcZiqKpmTvtE6

Q75 :


https://photos.app.goo.gl/S9HbXPTALL7mcxve7


 

 

Buổi Cà Phê 45 Năm Trước 0

Buổi cà phê như một điềm báo trước một sự việc quan trọng sắp xảy ra. Nhưng....nếu không có Mẹ, thì sự việc quan trọng này sẽ không xảy ra.

 

Ubasute (姥捨て) Người Mẹ Bị Bỏ Rơi02

- Đây là câu chuyện dân gian Nhật Bản kể về một người con trai ruồng bỏ người mẹ già của mình trên một đỉnh núi. Câu chuyện cũng dẫn chứng sự thông minh và sâu sắc của người Mẹ đối với những vấn đề khó khăn, nan giải mà tưởng như không có ai giải quyết được.