ĂN TẾT
Tê’t ở trời Ta, Tê’t trời Tây!!!
Rượu, trà,
ba’nh, mư’t, vẫn xưa nay
Gia đình,
thân thi’ch cùng bè bạn
Hội họp, vui
đùa, tràn cung mây
Tê’t ở đâủ
Rằng: Tê’t ở đây
Dâũ cho mùng
Một vẫn đi cày
Ddược, bị,
mỗi người theo mỗi kiểu
Người mong
co’ job, kẻ đi đày!!!
Tê’t ở trời
Ta, Tê’t trời Tây
Tê’t chẳng ở
đâu, Tê’t ở đây
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thời tiê’t vùng nam Cali mâ’y tuần nay trở lạnh đột
ngột. Ảnh hưởng bởi những cơn bão rơ’t từ phi’a Bă‘c tràn
xuô’ng, nhiệt độ co’ những ngày xuô’ng dươ’i độ đông đa’;
đo’ là vùng chung quanh Little Saigon, còn ca’c khu vực
cao hơn như Big Bear – trên nu’i, ca’ch khoảng 2 giờ la’i
xe – hay ca’c thung lũng và vùng đồi nu’i chung quanh thì
nhiệt độ co’ nhiều ngày xuô’ng độ âm. Than thở như vậy
nhưng khi xem tin tư’c trên truyền hình hoặc tiê’p xu’c
vơ’i bạn bè và người quen ở những nơi đang bị bão tuyê’t
hoành hoành như Colorado, Texas . . . . . . . . mơ’i thâ’y
rằng sự chịu đựng của cư dân vùng Nam Cali chẳng thâ’m
thi’a vào đâụ Đo’ là mơ’i chỉ so
sa’nh vơ’i ca’c tiểu bang miền Nam, còn ca’c tiểu bang
miền Bă‘c nươ’c Mỹ và Canada thì khỏi phải bàn.
Đu’ng là chỉ co’ những người sinh
sô’ng ở miền Nam Cali mơ’i được hưởng ca’i ân sủng đặc
biệt nàỵ Riêng đô’i vơ’i những người Việt cư ngụ quanh đây
thì chỉ còn gần 1 tha’ng nữa đã là ngày Tê’t Nguyên
Đa’n, sang một năm mơ’i ti’nh theo
lịch tạ Khu vực chung quanh Little Saigon đã bă‘t đầu co’
không khi’ Tê’t, mọi sinh hoạt bỗng nhộn nhịp hẳn lên:
Ba’o Xuân, chợ Hoa, nhạc hội mừng Xuân, những hàng ba’nh
mư’t . . . . . . và sau cùng sẽ là 3 ngày Hội chợ Tê’t
được tổ chư’c hàng năm.
Đa sô’ người Việt khă‘p nơi đều
cô’ gă‘ng tìm mọi ca’ch để giữ được truyền thô’ng “ăn Tê’t”
như những năm trươ’c kia còn ở VN. Gia đình tôi – 2 vợ
chồng và 2 đư’a con – cùng một sô’ người thân cũng không
là trường hợp ngoại lệ. Hai
mươi năm nay, gia đình tôi vẫn còn giữ được tho’i quen:
những tuần lễ trươ’c Tê’t, lo chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa
tương đô’i gọn ghẽ, chuẩn bị mua thư’c ăn cho ba ngày Tê’t.
Chiều ngày Ba mươi Tê’t să‘p sẵn những mâm cơm: trên bàn
thờ Phật, cu’ng Ông Bà Cha Mẹ, mâm hoa quả nhỏ cu’ng Trời
Ddâ’t. Nê’u năm nào trời không lạnh lă‘m , vợ chồng tôi và
ca’c con sẽ bă‘t đầu rời khỏi nhà vào lu’c 8 giờ tô’i, đi
một vòng ghe’ vài ngôi chùa quen thuộc gần nhà. Giờ này
vẫn còn sơ’m, phần lơ’n ca’c chùa còn vă‘ng vẻ i’t người
thăm viê’ng nên đỡ phải chen lâ’n, qua một vài thủ tục như
thông lệ: lạy Phật, cu’ng sao giải hạn cho những người
thân. Chu’ng tôi thường về đê’n nhà lu’c 11giờ đêm để
chuẩn bị cu’ng Giao Thừạ Những năm gần đây, ca’c hệ thô’ng
truyền hình tiê’ng Việt tại điạ phương thường co’ những
chương trình đặc biệt mừng Xuân ke’o dài liên tục từ 11
giờ đêm Ba mươi đê’n 2 giờ sa’ng ngày mùng Một Tê’t gồm
ca’c pho’ng sự đo’n Xuân, lễ Chùa, văn nghệ và chă‘c chă‘n
không thể thiê’u những thân chủ quảng ca’o, ca’c giơ’i
chư’c Viê.t-Mỹ tại điạ phương, ca’c Hội đoàn, đoàn thể . .
. . . . . .chu’c Tê’t đồng hương nên cũng gây được thêm
hư’ng khởi trong thời gian chờ đợị Và khoảng i’t phu’t
trươ’c 12 giờ đêm, tôi phải khăn go’i, quần a’o đầy đủ cho
â’m và ra khỏi nhà (một mình), lang thang đi bộ một vòng
chờ đu’ng lu’c Giao Thừa sẽ làm thủ tục cu’ng ba’i; cuô’i
cùng là tự mình xông đâ’t nhà mình, nhận lời chu’c Tê’t
của ca’c con và “lì xì” lâ’y hên trươ’c khi chu’ng lục tục
ke’o nhau đi ngủ để còn chuẩn bị đi học vào ngày mai (nê’u
là ngày trong tuần) hoặc tham dự ca’c thu’ vui ngày xuân
cùng vơ’i bạn bè (nê’u là ngày cuô’i tuần).
Ca’ nhân tôi luôn nghỉ làm ngày mùng Một Tê’t, nhờ vậy
nên cũng cô’ gă‘ng thư’c khuya để xem truyền hình, mặc dù
theo tho’i quen cũng chỉ ke’o dài thêm được khoảng 1 giờ
đồng hồ là đôi mă‘t cũng tự động dzi’p lại không co’ ca’ch
nào cưỡng được. Hai đư’a con từ lâu vẫn sinh hoạt trong
Gia đình Phật tử nên mỗi năm đê’n ngày Tê’t thường co’
những sinh hoạt hoà chung vơ’i cộng đồng Việt như: trình
diễn văn nghệ trong Hội chợ Tê’t hay ca’c buổi văn nghệ
mừng Xuân tại ca’c chùa; co’ những năm lại còn mươ’n gian
hàng ba’n đồ ăn để gây quỹ sinh hoạt nữạ Ca’c phụ huynh
cũng phải go’p một tay vơ’i ca’c em, ca’nh đàn ông lo
chuyên chở hàng hoa’ và đưa đo’n ca’c em nhỏ, ca’c bà thì
tu’c trực tại cửa hàng phụ buôn ba’n và dọn dẹp. Vâ’t vả
mâ’y ngày rồi thì cũng xong, ai nâ’y đều vui vẻ về nhũ+ng
thành quả đạt được. Ca’c em co’ thêm nhân lực ti’n cẩn và
“free”. Phụ huynh thì:” thâ’y chu’ng no’ vui là mình vui
rồi”; vả lại dễ gì mà kiê’m được những giây phu’t gần gũi
vơ’i chu’ng. Càng lơ’n chu’ng no’ càng xa mình, chẳng mâ’y
khi co’ dịp cùng làm và vui đùa vơ’i chu’ng như vậy . . .
. . . . . . .

Cả hai đằng cùng co’ lợị Nhơ’ lại những ngày Tê’t
trươ’c đây ở quê nhà, không hiểu co’ ca’c sinh hoạt gia
đình tương tự như thê’ không? Riêng tôi vô’n mồ côi Mẹ từ
thuở nhỏ, Bô’ thì nghiêm khă‘c và đã lơ’n tuổi, ca’c anh
chị tuỳ theo từng lư’a tuổi đều co’ những thu’ vui riêng.
Ngoài những giờ phu’t trọng đại bă‘t buộc mọi người trong
gia đình phải co’ mặt như: giờ Giao Thừa, sa’ng sơ’m Mùng
Một Tê’t . . . . . . . . ., hình như râ’t i’t dịp họp mặt
đầy đủ. Năm 1973, tôi được Bô’ tôi cho làm con nuôi một Bà
Cô ho.. Bà vào Nam trươ’c 1954, co’ một anh con trai đã hy
sinh vì Tổ Quô’c. Nhà Bà ở vùngTôn Ddản (Kha’nh Hội), mỗi
buổi chiều trên đường đi học về, tôi ghe’ đo’n Bà ở bê’n
xe An Ddông – nơi Bà co’ một cửa hàng ba’n gà -. Cửa hàng
của Bà phần lơ’n ba’n sỉ, sô’ lượng ba’n lẻ râ’t i’t không
đa’ng kể. Những ngày cuô’i năm Âm lịch râ’t bận rộn, ngày
Ba mươi Tê’t năm Gia’p Dần, gà sô’ng từ ca’c tỉnh đem lên
châ’t đầy tại cửa hàng. Ca’c nơi ba’n lẻ quen thuộc tâ’p
nập đê’n lâ’y hàng và trả tiền, Bà Cô tôi lời một đồng mỗi
con gà. Hàng năm Cô tôi đo’ng cửa nghỉ từ trưa ngày 29
Tê’t, năm đo’ hình như đường sa’ kẹt chi đo’ nên hàng từ
ca’c tỉnh lên trễ, hơn 2giờ chiều sô’ hàng còn kẹt lại kha’
nhiều và dân ba’n lẻ vẫn còn đa’nh xe đê’n lâ’y hàng về
ba’n. Bà Cô tôi dù không học hành gì nhiều nhưng chă‘c vì
nghề dạy nghề nên ti’nh nhẩm râ’t nhanh và kha’ chi’nh
xa’c. Hơn 5 giờ chiều, mọi việc tạm xong, tiền mặt được
đê’m và go’i lại từng bo’ phân loại $1.00, $10.00 . . . .
. .
Tâ’t cả sô’ tiền trên mâ’y chục ngàn được thồn vào
phi’a trong a’o Chemise và chạy quanh người của tôi.
Dă‘t chiê’c xe Honda đi bộ cùng vơ’i Bà từ trong
khu vực cửa hàng ra tơ’i đường lơ’n, tôi cư’ thâ’p thỏm sợ
hãi mặc dù đã được trâ’n an:” Tao buôn ba’n ở đây mâ’y
chục năm rồi, đa’m nào mà không biê’t mặt, đi vơ’i tao mày
không cần phải sợ gì hê’t”. Tiê’ng thê’ nhưng làm sao
biê’t được chữ ngờ, ai cũng biê’t bà cha’u tôi đang giữ
một sô’ tiền mặt trong người; nhâ’t là vùng bê’n xe không
phải khu vực an ninh gì lă‘m, chỉ cần ai đo’ liều mạng
chạy xô vào tôi giựt tung chiê’c a’o thì tâ’t cả sẽ văng
tung toe’ ra cả. Đã thê’, khi sang
đê’n vùng Tôn Đản, đường vào nhà Bà
qua những ngõ hẻm râ’t hẹp, hai chiê’c xe gă‘n ma’y đi
ngược chiều không lọt. Về đê’n nhà an toàn, tôi thật là hu’
hồn, co’ lẽ thần hồn na’t thần ti’nh (vì nha’t) hay thần
may mă‘n vẫn còn chiê’u cô’???. Sau năm 1975, đã co’ gia
đình và làm công nhân, ngày Tê’t được mua i’t “thực phẩm
bôì dưỡng” nên tổ chư’c che’n chu’ che’n anh vơ’i vài
người bạn làm cùng hãng. Ca’c bạn này trẻ hơn, độc thân và
gia đình thì ở xa nên mâ’y ngày Tê’t gom chung lại ở nhà
tôi cho vuị Chiều Ba mươi nhậu nhẹt thả giàn cho đê’n
sa’ng, hôm sau đầu còn va’ng vâ’t, thèm một ly đa’ chanh
giải nghể nhưng ca’c hàng qua’n phần lơ’n đo’ng cửa nghỉ
Tê’t, một sô’ i’t lại mở cửa qua’ trễ nên mâ’y đư’a đạp xe
đạp chở nhau chạy lòng vòng mệt muô’n điên luôn mơ’i tìm
được chỗ.

Kỷ niệm về Tê’t ở quê nhà trong ky’ ư’c của tôi không
chỉ co’ thê’ nhưng vì thời gian đã kha’ lâu nên không còn
nhơ’ được nhiềụ Co’ lẽ khi còn nhỏ, anh em chu’ng tôi cũng
co’ những niềm vui trong ngày Tê’t như hầu hê’t mọi đư’a
trẻ kha’c: được mặc quần a’o mơ’i, co’ những đồng tiền
mừng tuổi còn thơm mùi giâ’y, được vui chơi nhiều hơn và
nhâ’t là i’t bị la mă‘ng hơn so vơ’i ngày thường nê’u lỡ
co’ lầm lỗi gì. . . . . . . . . . .
Tuổi đời mỗi ngày một già đi, lại sô’ng nơi đâ’t kha’ch
nên hoàn cảnh lă‘m khi không cho phe’p chu’ng ta được
hưởng thu’ “ăn Tê’t”. Thêm nữa con cha’u chu’ng ta nhiều
khi được sinh ra và trưởng thành nơi xư’ người nên thường
không co’ được y’ niệm hoặc hiểu biê’t gì về những tập tục
ngày Tê’t. Vì thê’ ở những nơi i’t co’ người Việt sinh
sô’ng, một hai thê’ hệ nữa chă‘c sẽ kho’ còn gìn giữ được
những tục lệ đặc biệt như vậỵ Tra’ch nhiệm đo’ chă‘c hẳn
chẳng phải của riêng ai mà chi’nh của mỗi người trong
chu’ng ta, thành phần thê’ hệ một rưỡi (trên dươ’i 50 tuổi).
Lă‘ng nghe tâm sự một người thân đang cùng gia đình sô’ng
tại một thành phô’ nhỏ ở đâ’t nươ’c Na-Uy lạnh gia’:
. . . . . . . . . . . . .
Tê’t năm nay cha’u ở nhà, làm tơ’i 8 tha’ng 2 rồi về
nghỉ 1 tha’ng tơ’i 8 tha’ng 3 mơ’i đi làm lạị Tê’t năm nay
tru’ng vào cuô’i tuần (thư’ bảy), nên chă‘c cũng tụ tập
lại nhậu nhẹt cho vui, Na Uy i’t người VN, nên nê’u tê’t
không rơi vào weekend thi coi như không co’ tê’t, không
như ở Cali, nhiều người VN, nên tơ’i tê’t, vẫn còn co’
nhiều không khi’ tê’t. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ngay trên đâ’t Mỹ, tại ca’c tiểu bang i’t người Việt cư
ngụ và nhâ’t là thời tiê’t vào muà Đông
râ’t khă‘c nghiệt. Chă‘c hẳn những người Việt Nam tại đo’,
dù co’ muô’n, cũng râ’t kho’ co’ dịp tìm lại không khi’
của những ngày Tê’t như khi còn ở quê nhà. Thê’ còn những
người may mă‘n hơn đang định cư ở những nơi co’ đông người
đồng hương sinh sô’ng và thời tiê’t tương đô’i không qua’
lạnh, chu’ng ta nên tận dụng những ưu điểm này mà cùng
nhau khuyê’n khi’ch con cha’u và cả chi’nh bản thân mình
tạo điều kiện để ti’ch cực tham gia vào ca’c sinh hoạt co’
ti’nh ca’ch truyền thô’ng như vậỵ Đo’
cũng là một trong nhiều ca’ch duy trì, pha’t huy và quảng
ba’ những tinh hoa của văn hoa’ dân tộc vậỵ
Phạm
Hữu Thừa