Tết Xa Nhà
Ca’ch đây ba năm, vào những ngày cuô’i năm tê’t Gia’p Thân, tôi
phải đi công ta’c cho hãng ở Montreal (Canada). Cũng may tại đo’
co’ những người thân bên gia đình vợ, đồng thời tôi cũng co’ vài
người bạn thời trung học nên cũng đỡ buồn dù phải xa nhà vào đu’ng
dịp Tê’t.
Đã chuẩn bị từ trươ’c nên ba’o cho hãng biê’t sẽ nghỉ làm đu’ng
mùng Một Tê’t (một tho’i quen vẫn còn giữ được từ nhiều năm nay).
Chiều Ba mươi Tê’t từ chỗ làm chạy thẳng về nhà người anh vợ để
cùng ăn Tê’t vơ’i gia đình. Ông anh vợ vô’n là một tay chiê’n về
“nhậu” nên vừa mào đầu đã cho biê’t – dù chỉ co’ hai anh em uô’ng
vơ’i nhau - : “ Hôm nay anh em mình ‘tra’ng miệng’ bằng chai rượu
Sake uô’ng theo kiểu Nhật, rồi sau đo’ sẽ thanh toa’n 2 chai Ngũ
gia bì và Mai quê’ Lộ, đây là 2 chai rượu anh tậu được trong dịp
đi Trung Quô’c vừa qua”. Nghe xong là đã lùng bùng lỗ tai, tôi
thuộc loại ăn uô’ng hổ lô’n, mâ’y loại rượu này chỉ co’ nghe qua
chư’ chưa bao giờ thử. Bụng bảo dạ:” thây kệ, tơ’i đâu hay tơ’i
đo’”. Vả lại cũng co’ chu’t tin tưởng vào bản lãnh “chạy làng” của
mình, uô’ng không nổi thì tìm ca’ch chạy thôị Rượu Sake được
chiê’t sang một bình sư’, hâm lên cho â’m rồi ro’t vào ca’c chung
nhỏ để uô’ng.
Lần đầu tiên uô’ng “rượu no’ng” nên cũng hơi quợn, nhâ’t là không
co’ đồ nhă‘m gì hậu hĩ cả chỉ co’ i’t miê’ng khô ca’ – dù râ’t
ngon nhưng không phải “gu” của tôi -.
Rồi thì cũng qua, sau khoảng vài chung Sake mào đầu, cơ thể đã cảm
thâ’y no’ng bừng. Chủ nhà yêu cầu nhập tiệc. Được lời như cởi tâ’m
lòng, tôi không co’ ly’ do nào để còn kha’ch sa’o gì nữạ Bữa cơm
gia đình cuô’i năm cũng chỉ co’ Ông Bô’ vợ, vợ chồng ông anh thư’
tư (gia chủ), bà chị thư’ năm, một người quen vơ’i gia chủ, thêm
mâ’y đư’a cha’u và tôi; thực kha’ch không đê’n 10 người mà thư’c
ăn lại kha’ nhiều và ngon nên qua’ đã. Nhờ co’ chu’t chu’t bỏ bụng
nên tôi cũng gồng mình cưa nô’t hai chai chung vơ’i ông anh vợ,
nghe thì ghê nhưng quả đa’ng tội không phải là 2 chai loại lơ’n
nên không sao; Ông Bô’ vợ – vô’n là một tay nhậu ngày xưa nhưng vì
đã qua’ lơ’n tuổi nên không còn uô’ng nữa – cũng đôi ba lần nhă‘c
nhở cầm chừng.
Tiệc tan, mọi người dần dần ra về, chỉ còn hai anh em đô’i ẩm và
no’i chuyện trời chăng mây nươ’c; bà chị sau khi dọn dẹp mọi thư’
co’ gợi y’ sẽ đi chùa dự lễ giao thừa và sẵn sàng cho tha’p tùng
nê’u tôi muô’n. Ông anh thì chỉ ừ à cho xong và cho biê’t đi cũng
được, không đi cũng không sao, y’ muô’n ở nhà lai rai cho đã.
11giờ hơn, cũng đã hê’t hai chai rượu, ông anh hỏi y’ muô’n uô’ng
tiê’p loại nào, tôi u’ ơ’ không da’m co’ y’ kiê’n vì không hiểu sẽ
chịu đựng được bao lâu nữa.
Cùng
lu’c â’y, bà chị cho biê’t đã sửa soạn xong và chuẩn bị đi lễ chùa
và rủ tôi đi cùng. Quả thật lu’c đo’ tôi râ’t ngại phải ra khỏi
nhà vì ngoài trời đang râ’t lạnh và mưa, nhưng vì muô’n đa’p lại
sự quy’ mê’n, phần kha’c cũng hơi tò mò muô’n biê’t người xư’ lạnh
“ăn Tê’t” ra sao nên quyê’t định hưởng ư’ng mặc dù trong lòng chỉ
muô’n chạy về kha’ch sạn ngủ dưỡng sư’c để ngày hôm sau còn đi
chơi vơ’i bạn bè. Và thê’ là tôi được tham dự một cuộc “du xuân”
bâ’t đă‘c dĩ. Ngôi chùa gần nhâ’t khoảng 20 phu’t la’i xe; đê’n
nơi lại phải chạy lòng vòng một lu’c mơ’i tìm được chỗ đậu xe và
chuyện kho’ khăn đô’i vơ’i tôi bă‘t đầu: chui khỏi chỗ â’m a’p
trong xe và đi bộ dươ’i trời lạnh và ươ’t a’t khoảng vài phu’t
mơ’i vào trong chùa, co’ lẽ vì mâ’y tiê’ng đồng hồ ngồi ăn nhậu
nên cơ thể chă‘c cũng cần chuyển động một chu’t nên không đê’n nỗi
nào, co’ điều lạnh thì thật là khủng khiê’p đô’i vơ’i một cư dân ở
miền Nam California như tôi. Ngôi chùa nhìn từ ngoài chỉ là một
building vuông vă‘n bình thường không như ca’c chùa chiền tôi
thường được thâ’y ở tiểu bang Cali, nơi tôi đang sinh sô’ng. Qua
khỏi hai ca’nh cửa, bươ’c vào một hành lang ngă‘n là một dãy bàn
do ca’c thiện nguyện viên tu’c trực phụ tra’ch việc ghi nhận và
đưa sô’ cho kha’ch thập phương gởi đồ nghề: mũ no’n, a’o khoa’c,
khăn quàng cổ, bao tay . . . . . . .
Không co’ kinh nghiệm gì về việc này nên cũng thâ’y lạ, tôi tự hỏi
làm sao tra’nh khỏi những mâ’t ma’t, thâ’t lạc khi sô’ người tham
dự kha’ đông trong cùng một thời gian như vậỵ Ca’c thiện nguyện
viên đư’ng dọc sau dãy bàn để nhận hàng, đồng thời trao lại cho
mỗi người kha’ch một tâ’m thẻ cư’ng co’ ghi sô’, hình thư’c như
một biên nhận. Hàng gởi được treo lên những ô’ng să‘t chạy dọc
theo hành lang và uô’n vòng lại liên tục như hình ca’i lò xo, nhờ
thê’ chỉ cần treo lên và đẩy chạy tơ’i râ’t tiện lợi và nhanh.
Xong phần đầu, chu’ng tôi len lỏi giữa hàng người đông nghịt để
tiê’n vào nơi làm lễ. Cha’nh điện ở đây là một phòng rộng co’ thể
chư’a khoảng 200 người, cũng trang hoàng ca’c bàn thờ và hình
tượng giô’ng như mọi ngôi chùa kha’c. Sô’ người tham dự râ’t đông,
ai nâ’y đều phải ngồi xê’p bằng trên sàn lo’t gạch bông theo hàng
lô’i hươ’ng về bàn thờ Phật. Vì là phòng ki’n nên không co’ vâ’n
đề thă‘p nhang và nê’n để tra’nh ngộp kho’ị Bản thân không quen
vơ’i những thủ tục lễ nên tôi đã định bụng chỉ đư’ng ngoài lạy
Phật và đi lòng vòng quan sa’t theo kiểu thăm dân cho biê’t sự
tình. Ngờ đâu bà chị dù đã ngồi vào hàng nhưng cũng để y’ và cô’
ke’o vào cùng ngồi dự lễ. Miễn cưỡng nhưng cũng đành chịụ Buổi lễ
ke’o dài hơn nửa giờ đồng hồ, bă‘t đầu thâ’y mỏi mệt và đã thay
đổi kiểu ngồi nhiều lần. Ông anh vợ ngồi phi’a sau râ’t nghiêm
chỉnh và hình như bâ’t động, co’ lẽ nhờ tho’i quen lâu nay tham dự
ở ca’c chùa chiền. Bà chị ngồi cạnh thỉnh thoảng nhă‘c chừng và
hỏi thăm mỗi lần thâ’y tôi cựa quậy đổi thê’ ngồi cho khỏi tê
chân.
Sau buổi lễ là phần đoàn lân vừa mu’a vừa theo tục lệ chu’c Têt’
và nhận tiền “lì xì” của kha’ch thập phương. Không khi’ lu’c này
râ’t ồn ào na’o nhiệt, tiê’ng cười no’i và tiê’ng trô’ng dồn dập
của đoàn Lân a’t hẳn cả những lời giơ’i thiệu và phổ biê’n những
quy định của Ban tổ chư’c trên hệ thô’ng loa pho’ng thanh. Sau
cùng là tiê’t mục ha’i lộc đầu xuân, một chậu cây lơ’n co’ treo
chi chi’t những phong bao “lì xì” màu đỏ đã được đưa vào phòng
lu’c nào không biê’t; sau hiệu lệnh, mọi người đổ xô đê’n gần và
ha’i một trong ca’c phong bao đo’.
Loa’ng
một ca’i, những phong bao treo ở dươ’i thâ’p vưà tầm tay đã biê’n
mâ’t, dần dần từ thâ’p lên caọ Loa pho’ng thanh luôn nhă‘c nhở mỗi
người chỉ nên lâ’y một phong bao, nê’u hê’t nhà chùa sẽ treo lên
thêm nên đừng tranh dành gây mâ’t trật tư; â’y thê’ mà cũng không
trâ’n an được tâ’t cả mọi người, ba chu’ng tôi thuộc vào đợt đầu
ha’i được phong baọ “Lộc Phật” của tôi năm â’y rồi cũng để đâu
mâ’t, không còn nhơ’ trong đo’ co’ gì nữạ Rời khỏi cha’nh điện,
tôi đi một vòng quan sa’t chung quanh chùa; ngoài căn phòng lơ’n
dùng làm cha’nh điện còn co’ ca’c phòng nhỏ hơn dùng làm chỗ cho
gia đình Phật Tử sinh hoạt, nhà bê’p và một phòng ăn cũng kha’
rộng rãi. Đang lang thang ngă‘m người và cảnh, bà chị ở đâu xuâ’t
hiện lôi ngược vào trong cha’nh điện, bảo để giơ’i thiệu vơ’i
người bạn trươ’c đây co’ dạy ở trường QGNT.
Cô Dung, tôi nhơ’ Cô co’ dạy tôi một năm (hình như là môn Sử Điạ);
lẽ dĩ nhiên không thể nhận ra được Cô vì đã hơn 30 năm không gặp
lạị Cô cho biê’t cũng thường hay liên lạc vơ’i một sô’ Thầy Cô cũ
và co’ biê’t những lần họp mặt do ca’c cựu học sinh tổ chư’c nhưng
chưa co’ dịp tham dự Cô giơ’i thiệu người con ga’i nay đã tô’t
nghiệp Ba’c Sỹ và trươ’c khi chia tay Cô co’ cho sô’ điện thoại và
địa chỉ để liên lạc sau nàỵ
Về đê’n kha’ch sạn đã gần 3giờ sa’ng ngày mùng Một, sau khi gọi
điện thoại về nhà chu’c Tê’t (ở California bă‘t đầu sang năm mơ’i
vì ca’ch biệt ba mu’i giờ), dù không mệt mỏi lă‘m nhưng tôi cũng
vội lo nghỉ ngơi để chuẩn bị sư’c khoẻ cho buổi hẹn vào lu’c 8 giờ
sa’ng vơ’i Chi’nh – người bạn học cùng trường – sẽ đê’n đo’n để
hai đư’a tiê’p tục lang thang cho trọn cuộc vui ba ngày Tê’t.
Thê’ là tôi đã ăn một ca’i tê’t xa nhà (mình), nhưng gần nhà
(vợ)!!!
Phạm hữu Thừa
